“Mẹ cha mày!”
Tôi nghe thấy lời chửi bới này nhiều hơn cả tiếng chào từ người cha thân sinh của mình. Đôi khi tôi khó hiểu, có phải mình tôi bất hạnh hay không - hay cả thế giới này đều thế. Đây vốn không nên là thắc mắc của một đứa trẻ mới qua mười ba.
Tôi ngồi co người trong chiếc tủ quần áo, đầu gối chạm cằm. Ánh sáng lọt qua khe cửa mảnh mai như lưỡi dao mỏng. Mùi vải mủn, mùi ẩm và mùi rượu nồng nặc trong không khí. Mỗi lần cha uống rượu, mẹ lại nhốt tôi vào đây để tránh những trận đòn độc địa của ông ta.

Bên ngoài, cơn bão mùa hè bắt đầu nổi từng trận cuồng phong.
“Con đàn bà ti tiện! Chết mẹ mày đi! Ông đánh chết mày!”
Qua ánh sáng lập loè, tôi thấy cha quật chiếc gậy gỗ không ngừng lên thân hình nhỏ bé của “con đàn bà ti tiện” - mẹ. Cơ thể nhỏ bé của bà ngồi co quắp trên sàn xi măng bẩn thỉu. Tôi lạnh sống lưng vì chợt thấy một cảm giác tức tối bừng lên khiến phổi tôi phập phồng.
Ánh mắt cha tôi trợn ngược, khoé miệng sùi bọt mép vì chửi bới nhưng cánh tay lực lưỡng của ông ta vẫn không ngừng giáng từng đòn xuống tấm lưng đã hằn vệt xanh tím, sẹo cũ chen sẹo mới còn chưa lành của mẹ. Chúng gắn rịt lên da của bà như những lớp sơn tệ hại không bao giờ được cạo bỏ.

Mẹ tôi không còn hơi để thút thít. Ánh mắt bà khép hờ và đồng tử dần giãn ra. Trong phút chốc, sự phẫn nộ vốn đè nén trong lòng tôi bùng nổ, thiêu đốt hết sự sợ hãi, sự chần chừ và chút tình thương cuối cùng dành cho người cha này. Mắt tôi nhoè đi, chân tay run lẩy bẩy, những hơi thở ngắn khiến lồng ngực tôi co rút không ngừng. Tôi đạp tung cánh cửa tủ, lao qua người cha tôi, chộp lấy con dao nằm trên thớt. Tôi phi người và chém bừa về phía ông ta. Ông ta né được nhát dao ngay khi nó vừa lướt tới.
Bàn tay thô ráp của ông ta đột ngột vút vào mặt tôi một cái thật mạnh. Xương hàm của tôi rạn ra trong khoảnh khắc. Mắt tôi chốc chốc mất đi tiêu cự. Tôi thấy đầu đau như sắp nứt vỡ. Cái tát càng đau rát, sự thù hận càng lớn, lớn tới mức tôi sẵn sàng giết con thú dữ này.
“Con mất dạy! Đồ bất hiếu!”
Lão gầm lên, với tay định túm tóc tôi nhưng chẳng túm được sợi nào bởi từ bé, vì sợ cha túm lấy tóc mà tát như cách ông ta làm với mẹ, tôi luôn cạo đầu húi cua.

Tôi bật dậy, nắm chặt lấy chai rượu lão uống dở phía sau lưng, lấy hết sức mình lao thân lên, dồn lực đập mạnh về phía đầu của lão. Âm thanh vỡ vụn của thuỷ tinh cứa vào tai tôi và máu từ đầu ông tuôn ra chảy xuống bả vai. Cha tôi sững sờ. Trong giây lát, tưởng như ảo giác, hình như có điều gì trong ánh mắt lão thay đổi… một giọt nước mắt ư? Rồi lão loạng choạng lùi bước, ngã khuỵu xuống và dần lịm đi.
Mọi thứ trở nên tĩnh lặng kì dị. Tôi ngồi thụp xuống giữa hai cơ thể - cha đã không còn cử động; còn mẹ, thoi thóp. Nỗi sợ choán lấy tôi, lạnh lẽo như nước mưa thấm qua áo. Chân đạp lên đất vữa ra thành bùn, tôi lao ra khỏi cánh cửa. Cơn mưa mùa hè đổ xuống cùng lốc và giông, quật ngã cây cối bên vệ đường.
Hơn mười tiếng sau, tôi ngồi ngoài phòng hồi sức. Thời gian trong bệnh viện dường như không trôi theo cách bình thường. Nó kéo dài ra, rồi co lại, giống như đang thở.
Mẹ tôi gãy mũi. Khuôn mặt bà bầm tím, méo mó. Những đường nét thân thuộc bị biến dạng đi tới mức tôi chẳng thể nhận ra nữa. Tôi nhìn bà, và lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi thấy thống khổ tới tận tâm can - một kiểu đau đớn không thể trốn tránh, không thể trốn chạy, không thể trốn thoát.
Cha tôi đang trong phòng tiểu phẫu. Tôi tự hỏi: Tiền đâu trả cho viện phí? Khi cha tỉnh lại, liệu ông ta có đánh chết tôi hay không? Liệu mọi thứ chỉ là tạm dừng, như đoạn quảng cáo chen giữa bộ phim bi hài vô tận?
“Chào cháu!” Một cô bác sĩ trẻ tuổi bước về phía tôi. Giọng nói dịu dàng của cô kéo tôi ra khỏi cuồng phong những câu hỏi trong đầu. Cô bác sĩ dẫn tôi về phía cuối hành lang. Ánh đèn huỳnh quang trên trần bệnh viện khiến mọi thứ trở nên trắng bệch. Cô chỉ về phía gian phòng góc trái. Ánh mắt cô ấy ghim chặt lấy tôi… tràn đầy… thương cảm?
Cô bác sĩ hít một hơi sâu rồi nói một lèo với tôi.
“Cha cháu có thể sẽ không còn sống được bao lâu nữa. Trước khi gắp mảnh thuỷ tinh ra, bệnh nhân được đưa đi chụp CT. Ông ấy có một khối u ở não nên các bác sĩ đã làm xét nghiệm. Đây là khối u ác tính. Đã quá lớn để lấy ra.”
Nói rồi, cô bác sĩ nhét vào tay tôi tờ kết quả xét nghiệm rồi vội quay lưng bước đi. Tôi đứng một mình giữa hành lang vắng lặng. Mưa vẫn rơi chằng chịt ngoài cửa kính. Những giọt nước đập vào mặt kính, vỡ ra, rồi trượt xuống. Lặp lại.

Tôi mở cửa phòng. Cha tôi nằm đó. Đầu quấn băng trắng, có những vết máu thấm ra như những dấu chấm câu chi chít. Hai mắt cha nhắm nghiền. Tôi đứng nhìn một lúc lâu. Cha không cử động. Tôi chỉ nghe tiếng máy móc vang lên rè rè.
Bác sĩ tiên liệu rằng ông ta chỉ còn sống được chưa đầy 1 tháng.
“Chết sớm hơn thì tốt rồi!” Tôi bật cười chua chát, nói với cơ thể bất động của cha. Dứt lời, tôi kê tờ kết quả xét nghiệm dưới tay ông ta như trả lại một thứ không thuộc về mình và dứt khoát bước ra ngoài. Không hề biết rằng - cha tôi đã tỉnh dậy từ lâu.
Sáng hôm sau, tôi trở lại trước phòng bệnh của cha. Phòng trống. Ga trải phẳng như chưa ai nằm. Trên gối đặt một xấp tiền mỏng và tờ giấy nhỏ, nét chữ run rẩy như của một đứa trẻ, vỏn vẹn ba từ: Cha xin lỗi.
Cô bác sĩ trẻ đi ngang qua, khẽ nói với tôi rằng cha tôi đã ký giấy hiến tạng ngay sau khi tỉnh dậy. Ra đi trước khi trời sáng hẳn.
Ba chữ cho tất cả những năm tháng đó.
Tôi đứng nhìn chiếc giường một lúc.
Tôi nhét tờ giấy vào túi áo, ngay chỗ tim.
Bình minh nở rộ sau cơn mưa ngắc ngoải. Mặt trời ló rạng rực rỡ chiếu sáng bầu trời vẫn vương sương giá buổi sớm mai.