NGANG ĐẦU
Có những chuyện vốn rất bình thường.
Xếp hàng trong căn tin chờ lấy đồ ăn, ai đó đi cắt ngang qua và lỡ va vào mình. Chen chúc trên xe buýt, xe lắc lư khiến ba lô to đùng của người trước mặt quẹt trúng mình. Đi bộ trên đường, ai đó mải nói chuyện mà cứ đứng ngay giữa vỉa hè, bên cạnh là làn xe đạp đang đông đúc, làm mình dù đang vội cũng phải dừng lại một nhịp. Những chuyện vụn vặt như thế, vào một ngày bình thường, mình sẽ nhẹ nhàng cười bảo "Không sao đâu" với người quay qua xin lỗi, đứng tránh sang một bên với những người không để ý và quên tiệt đi chỉ sau vài ba phút. Bởi vì, những va chạm nho nhỏ ấy mà, vốn dĩ đều không đáng để tâm.
Ấy là những ngày mình có nắng trên vai, đang vui tươi phơi phới. Những ngày có gió thoảng vờn tóc, bình lặng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng cũng có những ngày mình thấy mây đen kéo đến ngang đầu, và khi ấy, những vụn vặt chẳng đáng có kia bỗng phồng to lên như vết rộp nước, ngứa ngáy khó chịu và chỉ cần động nhẹ là vỡ.
Mình sẽ nhíu mày khi bị người khác vô tình va vào, dù vẫn nói "Không sao đâu" nhưng không thể kéo môi cười nổi. Mình sẽ thầm nghĩ ước gì những ai đeo ba lô to đều biết ý mà cởi ra khi bước lên xe buýt, đặt ba lô dưới chân hoặc ôm ra đằng trước, để tránh quệt phải người khác. Mình sẽ thở dài khi nhác thấy bóng ai đang đứng chắn đường từ xa, tự hỏi tại sao người ta không thể đứng dịch vào một tí, cho những người vội vã giống mình đỡ một nhịp dừng lại. Mình rút lại vẻ tươi cười và thả vào không gian chung quanh những cái thở dài thườn thượt, những cái nhăn mặt khẽ khàng và những ánh mắt đầy đánh giá. Còn những câu chuyện thường ngày vốn đã to lớn hơn, những tình huống cần thêm nhiều sự kiên nhẫn và bình tĩnh để xử lý, vào những ngày mây đen ngang đầu, chúng hoàn toàn có thể châm ngòi cho một sự khó chịu hay một cơn giận bùng phát.
Giận cá chém thớt.
Mình muốn trở thành một người dịu dàng. Dịu dàng từ trong bản chất, chứ không đơn thuần là những biểu hiện bên ngoài. Thế nhưng, dịu dàng với thế giới ngay cả những khi bản thân đang ủ rũ, thật khó biết mấy.
Hôm nay là một ngày như thế. Mình lo lắng vì một chuyện cá nhân, không thể ngừng loay hoay với suy nghĩ rằng nếu chuyện đó không thành thì có phải là do mình hay không. Những dòng suy nghĩ và suy diễn quấn lấy nhau như một mớ bòng bong không thấy mối gỡ, khiến mình bồn chồn cả buổi và chẳng thể tập trung hoàn toàn vào bất cứ điều gì khác. Tâm trạng tụt dốc, những va chạm không mong muốn với người ngoài trở nên đặc biệt nhức nhối, dễ dàng kích hoạt hệ thần kinh vốn đang căng thẳng nhảy thẳng vào trạng thái chiến đấu. Tưởng chừng như mình có thể xù lông lên mà cãi nhau với bất kỳ ai vậy.
Song, vẫn có một điểm tốt, đó là: mình nhận thức được tất cả những điều trên, những cảm xúc, suy nghĩ và mong muốn đang diễn ra trong mình. Mình hiểu được nguyên nhân của trạng thái nhạy cảm này, và gọi tên được hệ quả của nó - chính là thôi thúc muốn giận cá chém thớt đang sôi lục bục trong lòng đây. Vậy nên, mình đã có thể giữ bình tĩnh mà "chỉ đạo" mũi bắt đầu hít thở thật sâu, "yêu cầu" cơ thể duy trì tư thế ngồi yên trong lúc ấy. Mình nghĩ xem điều gì có thể khiến bản thân vui hơn một chút, rồi lóc cóc đi mua cho mình một miếng bánh ngọt. Mình chẳng thể đuổi đám mây đen đang lơ lửng ngang đầu đi, nhưng mình có thể ngăn nó to thêm, để không va vào bất kỳ thứ gì đang lơ lửng trên đầu người khác, dù là nắng, là gió, hay cũng là một đám mây đen khác đang chực chờ đổ mưa.
Dịu dàng với thế giới không dễ, nhất là khi có một đám mây đen kịt đang lù lù trên đầu, đồng thời lại tác động một lực đẩy vô hình kéo trái tim nặng trĩu. Vì khó thế, nên mình còn phải luyện tập rất nhiều, để việc "cố gắng giữ bình tĩnh" bề ngoài biến thành "thực sự rất bình tĩnh" từ bên trong. Và để làm được điều ấy, có lẽ mình phải tập dịu dàng với bản thân mình trước. Chấp nhận những ngày mây đen kéo đến, dù là - nhất là khi - do mình, hay do người. Kiên nhẫn với bản thân hơn một chút. Bao dung với bản thân hơn một chút. Suy cho cùng, chúng mình vẫn đang học cách trưởng thành mà. Trong quá trình học, việc mắc sai lầm là đâu tránh khỏi, phải không?
Nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mở mắt ra, sai ở đâu thì sửa ở đó.
Dịu dàng hơn với chính mình rồi, thì việc dịu dàng với thế giới có lẽ sẽ dễ dàng hơn một chút. Mình sẽ không kéo mây đen đến một ngày của người khác. Rồi có thể, rất có thể, từ giữa đám mây đen ngang đầu mình, sẽ xuất hiện một tia nắng mỏng manh.