TÌNH YÊU ƠI
TÌNH YÊU ƠI
Cửa không khoá nữa rồi, tình yêu ơi.
Người đã bước vào chưa thế?
Tình yêu ơi, em đã gặp một người. Một người làm em cười. Một người muốn đọc những gì em viết, dẫu người đó chẳng hiểu lấy một chữ tiếng Việt bẻ đôi. Một người nhớ em nói rằng em thích pháo hoa và đốt pháo hoa cho em. Một người khiến em không thể rời mắt. Một người khiến em mong muốn được ngồi cạnh hàng giờ để kể chuyện và lắng nghe. Một người khiến em tự động lưu tâm và ghi nhớ từng cử chỉ, từng thói quen nhỏ nhất.
Một người em rất thích và cũng rất thích em.
Này tình yêu ơi, là người bước vào chậm rãi, hay chạy ào vào thế?
Từ những rung rinh thấp thoáng ban đầu, tình cảm chợt dâng lên gấp gáp và mạnh mẽ đến mức em tự thấy choáng ngợp. Những suy nghĩ, mơ mộng, tưởng tượng, hi vọng, suy diễn trút lên em như hàng ngàn sợi lông vũ từ trên trời rơi xuống, tạo thành một mảng trắng xoá bồng bềnh, vừa xinh đẹp mềm mại lại vừa ngứa ngáy khó chịu. Em làm những điều đã lâu lắm rồi mình chưa làm: gửi những bài hát em thích nhất và muốn người đó cùng nghe, tìm và thử gấp origami hình con vật yêu thích của người đó, viết một bức thư gửi người đó, cẩn thận tra từ điển từng cụm từ em muốn viết, nắn nót đưa từng nét bút vì không muốn viết sai.
Người đó nói rằng em lãng mạn và dễ thương, em thầm nghĩ: Lâu lắm rồi mới có người dùng từ "lãng mạn" để miêu tả em. Lâu lắm rồi, đến bản thân em cũng chẳng coi mình là một người lãng mạn nữa. Thế mà, em lại bắt gặp mình ngẩn ngơ trước những câu chuyện tình yêu xung quanh. Em bắt gặp mình cười không kéo được khoé miệng xuống khi nghĩ về những khoảnh khắc bé xíu giữa hai người. Em bắt gặp mình rung động và bồi hồi trước từng cái chạm nhỏ nhất.
Em tự nhủ bản thân phải bình tĩnh lại, cứ từ từ thôi, để xem câu chuyện sẽ đi tới đâu. Nhưng em cũng háo hức và tràn trề hi vọng, muốn thử xem câu chuyện sẽ đi tới đâu.
Và, câu chuyện cuối cùng lại chẳng đi tới đâu hết.
Em không muốn nghĩ thêm về những lý do người đó đưa ra. Em cũng không muốn tua đi tua lại những thước phim cũ, săm soi xem liệu mình có "mất điểm" ở chỗ nào khiến người đó đổi ý. Em thôi muốn nghĩ tới những viễn cảnh đáng lẽ có thể diễn ra rồi thở dài tiếc nuối. Em chỉ nhẹ nhàng cảm ơn người đó đã thành thật với em, rồi thôi. Em gói ghém lại tất thảy những xao động, những ký ức, những mường tượng, cất vào một góc trong chiếc hộp mang tên "trải nghiệm". Em điềm tĩnh viết câu cuối cùng kết lại một chuyện tình còn chưa có cơ hội bắt đầu, rằng "Hoàn cảnh thay đổi, người đó nhận ra họ cũng chưa thích em đến thế, nên thôi, âu cũng là chuyện bình thường."
Âu cũng là chuyện bình thường thôi, tình yêu nhỉ?
Em thấy mình buồn mất mấy hôm. Cũng không hẳn là buồn, vì thực ra chuyện cũng chưa ra đâu vào đâu. Em chỉ hơi ngơ ngẩn. Thi thoảng, những khoảnh khắc rung động trượt qua đầu em, để lại một vệt thở dài rất khẽ. Một cảm giác cay cú thoáng qua, em chợt nghĩ rằng thực ra người đó hoàn toàn có thể xử lý câu chuyện theo một cách khác, dứt khoát và bớt tổn thương hơn. Nhưng cũng chỉ là suy nghĩ thoáng qua thôi. Rồi không còn gì nữa.
À,
còn tình yêu.
Tình yêu vẫn ở lại.
Em ngồi trong căn nhà của mình, chống cằm nhìn tình yêu. Người nghiêng đầu nhìn lại em, rồi nháy mắt cười:
- Tôi vẫn được ở lại với em chứ?
- Tất nhiên rồi.
Lần này em không tiễn tình yêu đi, giống như cách em đã làm khi kết thúc mối tình đầu. Cũng chẳng thể so sánh được, khi lần va vấp này của em còn chưa thể coi là một mối tình, khi người em thích còn chưa chạm chân đến ngưỡng cửa đã quay lưng đi mất. Thế nhưng, sự xuất hiện của người đó trong cuộc đời em mang nhiều ý nghĩa hơn là một câu chuyện không thành.
Rằng trái tim em lại rung động. Rằng em biết mình đã sẵn sàng, thực sự sẵn sàng cho một chuyện tình mới. Rằng vốn dĩ những mơ mộng và lãng mạn trong em chẳng hề biến đi mất, chúng chỉ nép tạm đâu đó, chờ ngày em mở khoá đón tình yêu để cùng ùa vào nhà. Rằng là, cảm giác thích một người thực ra lại phấn khích, hồi hộp và hạnh phúc đến thế. Ngay cả khi người đó không thích lại em. Ngay cả khi người đó thích lại em, rồi lại nhận ra họ không thích em nhiều đến thế.
Vậy nên, tình yêu ơi, người ở lại với em nhé. Chẳng biết rồi sẽ có bóng dáng ai bước tới ngưỡng cửa kia, chẳng biết rồi người đó sẽ bước vào và ở lại, hay chỉ dợm ngó quanh rồi rời đi, chẳng biết người tiếp theo sẽ đi cùng em bao lâu… tình yêu chẳng thể hứa trước với em điều gì, và em lại càng không thể nói trước điều gì.
Thế nhưng, tình yêu hứa với em người sẽ luôn ở đó. Đã, đang, và sẽ luôn ở đó.
Còn em, em sẽ giữ tình yêu ở lại. Dẫu có chuyện gì đi chăng nữa.
Cửa mở rồi, tình yêu ơi.
Người vào chơi với em nhé!