COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
MÙA HÈ KHÔNG TRỞ LẠI
MÙA HÈ
KHÔNG TRỞ LẠI

Sẽ không có khoảnh khắc nào quay trở lại.

Và mùa hè cũng thế.

Chiều hôm qua. Công viên xanh mướt màu lá cây, những cụm hoa tím rải rác trong đám cỏ. Mình đứng giữa hồ, trên bậc đá hình tròn. Áo phông trắng, chân váy đen, túi ngang hông. Đứng chéo chân, nghiêng đầu, cười tươi. Tách. Bạn cùng nhà nhấn nút chụp ảnh. Đổi dáng. Đưa một chân lên trước, vờ như chuẩn bị bước đi. Đầu hơi cúi, tóc xoà xuống vai. Tách. Một kiểu nữa. Thu chân lại, đứng thẳng. Hai bàn tay hơi khum, đầu ngón giữa chạm vào nhau, che nắng. Mũi hơi nhăn lại vì nắng, mím môi cười. Tách. Kiểu cuối cùng.

Trưa thứ bảy, tháng trước. Điểm quay một cảnh trong phim "Queen of Tears". Nắng chang chang, con đường dẫn ra cung điện như dài bất tận. Hàng cây hai bên được tỉa tót vuông vắn. Những băng ghế gỗ hiếm hoi đã kín người ngồi, mặt ai nấy đỏ hồng. Nào, cậu hát một bài đi. Ô, sao tự dưng bảo hát, mua vui cho cậu à? Chứ còn gì nữa, tớ làm tour guide cho cậu còn gì. Không hát đâu, đọc thơ nhé? Hai đầu gối mỏi rã rời, tưởng rằng có thể khuỵu xuống ngay được. Trời xanh ngắt trên đầu, cát lạo xạo dưới chân, chui cả vào giày. Voilà. Voilà. Cũng không có gì lắm nhỉ? Ừ, về thôi.

Tháng sáu, ba năm trước. Đẩy va li vào nhận phòng, hai va li to gần bằng người mình. Vừa hạ cánh hồi sáng, tàu từ sân bay đến Hamburg trễ một tiếng. Bốn tiếng đi tàu, nửa tiếng đi xe buýt, nửa tiếng lòng vòng từ bến xe buýt đến ký túc xá vì bị lạc. Mệt phờ người. Bạn đón mình dẫn một vòng giới thiệu nhà, dặn thêm vài câu. Mình cảm ơn, mà ở đây kết nối Wi-Fi như nào nhỉ? Bạn phải cắm cục router vào dây nối trong phòng, chờ xác nhận rồi sẽ vào được. Thế là giờ mình phải có một cục router à, mua ở đâu nhỉ? Bạn đi ra MediaMarkt, ở đấy bán. Ừ, mình cảm ơn. Không có gì, thế nhé. Gật đầu. Đóng cửa. Ngồi bệt xuống sàn. Vùi mặt vào cánh tay. Bật khóc. Mình lại một mình rồi. Lần này không còn ai bên cạnh nữa. Mình nhớ nhà quá. Mình cũng không nhắn được cho mẹ, vì làm gì có mạng. Khóc nức nở, lâu rất lâu. Rồi đứng dậy, lau nước mắt, cầm ví, cầm chìa khoá. Bước ra ngoài. Phải mua một cục router đã. Vừa đi vừa lấy ống tay áo chùi nước mắt.

Xa hơn nhiều chút. Lại là thứ bảy. Mình học cấp III, phi xe từ lớp học thêm về nhà, từ đầu ngõ đã thấy hai cánh cổng màu vàng kem bơ đang mở toang. Nắng tràn ào vào nhà, nhảy múa trên nền đá trắng. Mẹ đang quét phòng khách, hoặc đang cắm hoa, hoặc đang lướt gì đó trên điện thoại. Mẹ cười. Hế lô. Hế lô mẹ. Mẹ kể hôm nay mua hoa ở hàng nào, loại nào tươi loại nào không. Hoặc là, trưa nay nhà mình ăn phở xào. Hoặc bún chả. Mình vào bếp, mở tủ lạnh. Mấy lọ sữa chua xếp ngay ngắn, đầy ắp thứ chất lỏng dẻo quánh trắng mịn. Bố cứ đều đặn ăn mỗi ngày một lọ. Bố thấy sữa chua con làm ngon không ạ? Ăn không để lâu hỏng hết. Mình cười.

Lớp chín. Một ngày bình thường, lớp học mất điện. Không có giáo viên trong lớp. Mấy thằng con trai ngồi cả lên bàn, không biết đang nói chuyện gì mà vung tay loạn xạ. Mình nhìn chung quanh. Có đứa rì rầm nói chuyện, có đứa yên lặng làm bài. Nắng xiên qua những song cửa sổ sơn xanh, dịu dàng ôm vai lũ học trò nhỏ. Còn ba tháng nữa. Ba tháng nữa là xa nhau. Một ngày khác, cũng mùa hè năm ấy. Mình buộc vào song sắt xanh kia một đoạn ruy băng. Chụp lại, đăng lên Instagram. Treo một sợi ruy băng trên cửa sổ vào một ngày đầy nắng giống như treo hy vọng lên bầu trời. Hy vọng gì nhỉ? Đỗ nguyện vọng 1. Mạnh khỏe. Vui vẻ. Đừng quên nhau. Đừng quên nhau.

Sinh nhật 11 tuổi. Tháng tám. Lần đầu mời bạn đến nhà chơi. Mẹ làm bánh cùng bọn mình. Bột trộn sẵn, vẫn rây qua một lần cho bớt đường. Thêm trứng và sữa, trộn đều, đổ vào khuôn. Lò nướng bằng thủy tinh, hình tròn, nắp màu vàng có quai. Bà đi vắng. Bọn mình chơi trong phòng bà, nhảy nhót hai bên giường của mình và của bà. Mùi bánh nướng thơm lừng. Ngonnn. Bánh mình tự làm có khác. Lát nữa mấy đứa mang bánh về nhé. Vâng ạ.

Cũng mùa hè đó. Nắng như đổ lửa. Mẹ từ cơ quan gọi về. Đóng hết cửa sổ, kéo rèm vào con nhé. Bật điều hòa lên. Không ra đường đâu nhé, hôm nay nóng lắm đấy. Hai chị em ở yên trong nhà đấy. Hồi hộp, cuống quýt, mình thò tay qua song sắt cửa sổ, kéo hai cánh cửa chớp lại. Phòng khách tối om. Cảm tưởng như có điều gì rất nghiêm trọng đang xảy ra. Có thể vì giọng của mẹ nghiêm túc quá. Nhưng mình không sợ. Vì mình đang ở nhà. Và mẹ đã dặn, làm thế nào để không bị làm sao.

Những mùa hè ấy sẽ đứng lại mãi trong ký ức. Chúng cũng không tồn tại dưới một hình hài trọn vẹn, mà chỉ là những khoảnh khắc ngẫu nhiên, giống như những mảnh ghép hình đã quên mất bức tranh của nó trông ra sao. Có mùa hè mình không bao giờ muốn trở lại, như mùa hè của ba năm trước, khi mình cứ rấm rứt khóc suốt những ngày đầu quay lại làm du học sinh. Có mùa hè mình từng muốn ở lại mãi, như mùa hè phải chia tay thời niên thiếu, khi mình lưu luyến gom hết những ồn ào, nhốn nháo của lớp cấp II đong đầy trong mắt. Có mùa hè đã trở thành một hồi ức đẹp, như những ngày nắng phi xe về nhà từ lớp học thêm, ngồi ăn trưa có bà, bố, mẹ và em gái…

Dù muốn hay không muốn, dù lấp lánh nắng vàng hay long lanh nước mắt, mình cũng không thể quay lại những ngày hè đã xa. Chúng mờ dần theo vòng luân chuyển bốn mùa, bị ghi đè lên bởi ký ức mới. Những lần hồi tưởng không còn chính xác, câu chuyện xưa dần mơ hồ và không đáng tin, chồng chéo giữa các khung hình của ngày ấybây giờ. Còn điều gì vẹn nguyên mãi?

Còn chúng ta vẹn nguyên. Những khoảnh khắc ấy ở lại trong chúng ta, vẹn nguyên. Những đường cọ đầu tiên tô lên nền canvas trắng, dẫu bị màu khác phủ lên nhưng vẫn luôn nằm yên trên thớ vải. Chúng hình thành nên chúng ta của bây giờ. Mình của bây giờ. Bạn của bây giờ. Chúng mình bước qua những mùa hè một đi không trở lại ấy. Đến với ngày hôm nay.

Mùa hè năm ấy không trở lại nữa. Nhưng sẽ có những mảnh mùa hè ở lại. Theo ta đón mùa mới sang.

BÀI VIẾT:  LAM YÊN KHÊ | ẢNH:  @WRAPPED.NIL | BIÊN TẬP:  LÁ THU VÀNG | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Học múa LỚP HỌC MÚA ĐƯƠNG ĐẠI TẢN MẠN Ở lớp học múa đương đại, mình học được nhiều hơn là những bài vũ đạo thông thường.
Frankfurt MỘT FRANKFURT RẤT KHÁC TẢN MẠN Tớ không thích Frankfurt. Mỗi lần ai đó hỏi tớ về Frankfurt, như một phản xạ có điều kiện, tớ sẽ nhăn nhó và lắc đầu trước khi kịp cất lời. Trở lại thành phố lần đó, với cậu, tớ đã thấy một Frankfurt rất khác.
Cửa không khoá nữa rồi, tình yêu ơi CỬA KHÔNG KHOÁ NỮA RỒI, TÌNH YÊU ƠI TẢN MẠN Cửa không khoá nữa rồi, tình yêu ơi. Người đã bước vào chưa thế? Tình yêu ơi, em đã gặp một người. Một người em rất thích, và cũng rất thích em.
Lưng chừng dốc LƯNG CHỪNG DỐC TẢN MẠN Mình đang ở đó. Lưng chừng dốc. Khi đang ở dưới đáy rồi, người ta chỉ có thể đi lên mà thôi, vậy còn khi ở khoảng lưng chừng con dốc thế này thì sao? Thì, người ta không "chỉ" có thể đi lên, mà còn có thể lăn xuống dưới.
Không đám mây nào ở lại KHÔNG ĐÁM MÂY NÀO Ở LẠI TẢN MẠN Tôi là ai? Tôi muốn gì? Tôi đang cố gắng vì điều gì? Nếu rồi ai cũng đi làm, kiếm tiền, già đi và biến mất, thì tại sao tôi phải chạy nhanh đến thế?
Mây đen ngang đầu MÂY ĐEN NGANG ĐẦU TẢN MẠN Những chuyện vụn vặt như thế, vào một ngày bình thường, mình sẽ nhẹ nhàng cười bảo "Không sao đâu" và quên tiệt đi chỉ sau vài ba phút. Ấy là những ngày mình có nắng trên vai, đang vui tươi phơi phới. Những ngày có gió thoảng vờn tóc, bình lặng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng cũng có những ngày mình thấy mây đen kéo đến ngang đầu, và khi ấy, những vụn vặt chẳng đáng có kia bỗng phồng to lên như vết rộp nước, ngứa ngáy khó chịu và chỉ cần động nhẹ là vỡ.
Chờ hừng đông lên CHỜ HỪNG ĐÔNG LÊN TẢN MẠN Có rất nhiều ngày hôm qua đã ở lại, cùng những vụn vỡ, mệt mỏi và bấp bênh. Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Vậy nên, dù ngày hôm qua có tệ đến đâu, mình cũng không thể ngủ vùi trong chăn, mặc cho cuộc sống chảy trôi mà không làm gì. Mình phải thức dậy, đi học, đi làm những công việc thường ngày. Mình sẽ thức dậy, ra khỏi nhà, đi tới ga tàu. Và ngắm bình minh lên.
Những cuộc chia ly NHỮNG CUỘC CHIA LY TẢN MẠN Em từng không thích những cuộc chia ly. Đến giờ, tuy vẫn không thích lắm, nhưng em hiểu chúng chỉ xảy ra như lẽ tự nhiên vốn dĩ của cuộc đời mà thôi.
Tôi và Cha TÔI VÀ CHA TẢN MẠN Đôi khi tôi khó hiểu, có phải mình tôi bất hạnh hay không - hay cả thế giới này đều thế. Đây vốn không nên là thắc mắc của một đứa trẻ mới qua mười ba.
Bữa tối cùng người lạ BỮA TỐI CÙNG NGƯỜI LẠ TẢN MẠN Buổi tối đầu tiên ở Sevilla, mình đăng ký tham gia hoạt động nấu paella của hostel.
TÌNH YÊU, CÓ CÒN Ở ĐÓ KHÔNG? TÌNH YÊU, CÓ CÒN Ở ĐÓ KHÔNG? TẢN MẠN Tình yêu, cùng mớ hành lý lỉnh kỉnh của người: xao xuyến, bồi hồi, rung động, đắm say, khao khát, thổn thức… đã bỏ em đi mất. Có phải thế không? Là tình yêu chia tay em, hay em chia tay tình yêu?
Sân chơi NĂM THÁNG ĐI QUA KHOẢNH SÂN CHƠI TẢN MẠN Tuổi thơ của cậu gắn với chốn nào? Thời niên thiếu của cậu gắn với nơi nao? Có điều gì đã chứng kiến cậu lớn lên? Có điều gì, đã lặng lẽ nhìn năm tháng chảy trôi qua đời cậu? Với mình, đó là một khoảnh sân chơi gần nhà.
Hạnh ngộ hàn huyên NHỮNG LẦN HẠNH NGỘ, NHỮNG CUỘC HÀN HUYÊN TẢN MẠN Người ta dùng từ "vô thường" để nói về cuộc đời. Cuộc đời vô thường, luôn luôn thay đổi, bất định, chẳng ai nói trước được điều gì. Trong muôn vàn những điều chẳng thể nói trước ấy, cái duyên, với mình, là một điều kỳ diệu vô cùng. Con người ta vì có duyên nên mới gặp gỡ rồi quen biết, lại đồng hành trên một đoạn đời. Cũng vì có duyên, con người ta sau khi chia xa - vì mối liên kết chung không còn, vì mỗi người rẽ theo một hướng khác - sẽ hội ngộ. Những cuộc hội ngộ trong vui mừng, may mắn, gọi là hạnh ngộ. Những cuộc trò chuyện, tâm tình sau thời gian dài xa cách, gọi là hàn huyên.
GENT GENT - HƠN CẢ MỘT GIẤC MƠ TẢN MẠN ĐIỂM ĐẾN Một ngày cuối năm, bọn mình lên đường đến thăm thành phố Gent xinh đẹp của Bỉ. Không chỉ là một chuyến tham quan các địa điểm nổi tiếng hay food tour thử các món đặc sản, chuyến đi này còn kéo bọn mình gần lại với nhau hơn, thậm chí trở thành "cột mốc trưởng thành" của chính cá nhân mình.
Bữa cơm thực tại BỮA CƠM CỦA THỰC TẠI TẢN MẠN Bữa cơm sum vầy ngày Tết và thực tại của tuổi xế chiều.
C O O K O O