— ơi,
Dạo này cậu thế nào? Vẫn bận rộn như thế hay sao? Cậu khoẻ chứ? Nhất định phải giữ gìn sức khoẻ đấy nhé!
Bao lâu rồi bọn mình chưa gặp nhau nhỉ? Hình như cũng phải hơn hai năm rồi. Bao lâu rồi bọn mình chưa nói chuyện ha? Cũng chừng một tháng ấy, và cuộc trò chuyện gần nhất của bọn mình cũng chỉ gói gọn trong vài câu hỏi kia của tớ và câu trả lời rất ngắn gọn của cậu thôi.
— ơi.
Thi thoảng tớ lại nhớ đến buổi tối hôm ấy. Buổi tối đầu tháng 1 hồi ba năm trước, khi bọn mình cùng nhau đi dọc khắp các con phố trung tâm Frankfurt. Một buổi tối mưa lâm thâm lạnh buốt, cũng quen thuộc như rất nhiều buổi tối mùa đông tớ biết, nhưng lại cho tớ nhìn thấy một Frankfurt rất khác. Một Frankfurt tớ chưa gặp bao giờ.
Trước khi đi cùng cậu, tớ đã tới Frankfurt vô số lần. Thị trấn tớ ở trong năm đầu đến Đức cách Frankfurt chỉ 30 phút đi tàu - thậm chí còn nhanh hơn thời gian tớ đi từ nhà tới chỗ làm ở Hamburg bây giờ.
Frankfurt ban đầu để lại cho tớ cảm giác choáng ngợp bởi những toà nhà cao chọc trời, những con đường rộng thênh thang và cảm giác như lọt thỏm giữa lòng thành phố.
Có ba địa điểm quen thuộc mà tớ thường xuyên đến: Ngân hàng VietinBank, một hàng gà rán Hàn Quốc, và khu phố cổ gần Nhà thờ lớn Frankfurt. Chỉ vậy thôi. Gọi là đến Frankfurt vô số lần, nhưng tớ cũng không đi thăm thú thành phố này quá nhiều. Frankfurt, đối với tớ, là chốn tiện ăn chơi thay cho thị trấn quá nhàm chán và nhỏ bé nơi tớ ở. Càng đi nhiều, càng thấy quen thuộc với vẻ hiện đại và rộng lớn của Frankfurt, càng phai dần cảm giác choáng ngợp ban đầu.
Nhưng sự quen thuộc không phải nguyên do duy nhất. Frankfurt rất nhộn nhạo. Vì người ta thường "ghim" những điều tiêu cực lâu hơn, vậy nên khi nhắc đến Frankfurt, trước tiên, tớ sẽ nhớ về mùi c*n sa luôn phảng phất trong không khí, mùi nước tiểu nồng nặc các ga tàu ngầm và khu vực quanh nhà ga chính. Tớ sẽ nhớ đến những người ăn xin nằm vật vờ trên phố, nhớ đến những người say xỉn loạng choạng trên tàu, và nhớ đến hai người đang tiêm vào mu bàn tay nhau một thứ gì đó ở cửa xuống bến tàu ngầm. Và, sao tớ quên được, những lần bị phân biệt chủng tộc. Tớ có thể không nhớ những gương mặt đó hay những câu nói đó, nhưng tớ luôn nhớ cảm giác đó. Cảm giác sợ hãi, rồi bực mình, rồi khó chịu, nhưng chỉ dám lẩm bẩm chửi mấy câu bằng tiếng Việt rồi tìm cách né xa nhất có thể.
Vậy nên, tớ không thích Frankfurt. Mỗi lần ai đó hỏi tớ về Frankfurt, như một phản xạ có điều kiện, tớ sẽ nhăn nhó và lắc đầu trước khi kịp cất lời.
Trở lại thành phố lần đó, với cậu, tớ đã thấy một Frankfurt rất khác.
Cậu đến vào kỳ nghỉ Giáng Sinh. Bọn mình đã đi bảo tàng về phim (Deutsches Filminstitut & Filmmuseum), và bảo tàng Nghệ thuật Ứng dụng (Museum Angewandte Kunst). Đó là lần đầu tớ đi bảo tàng ở Frankfurt. Tớ đã nghĩ hai điều: Tớ muốn quay lại bảo tàng về phim kia để xem được kỹ hơn, và nếu có quay lại bảo tàng Nghệ thuật Ứng dụng, tớ muốn tiếng Đức của mình sẽ thật tốt để có thể dịch phần giới thiệu tác phẩm cho người khác, cho cậu, dù biết đâu lúc ấy người ta đã có bản dịch tiếng Anh khắp nơi rồi.
Tớ đã không quay lại lần nào. Và tiếng Đức của tớ, có lẽ vẫn chưa đủ tốt để làm điều đó. Nhưng người ta đã có bản dịch tiếng Anh ở nhiều nơi lắm rồi.
Bọn mình đã đi bộ, rất nhiều. Đi bộ từ bảo tàng ra hàng ăn, đi bộ loanh quanh tìm quà lưu niệm trong lúc chờ bàn trống, vừa đi vừa tra đường và trò chuyện. Buổi tối hôm ấy, mưa bay lất phất, gió thổi mạnh suýt bay cả người, gan bàn chân tớ mỏi nhừ và gót chân thi thoảng lại cọ vào giày ran rát. Buổi tối hôm ấy, lần đầu tiên tớ thấy Frankfurt lấp lánh.
Lấp lánh.
Thành phố vẫn luôn sáng rực đủ màu sắc ngay cả khi trời tối, vì là thành phố lớn mà, tớ biết. Dư âm của cây thông Giáng Sinh, những gian hàng chăng đèn nhấp nháy và khu chợ tấp nập người tham quan, mua bán vẫn còn phảng phất trong không khí, tớ biết mà, vì tớ đã ở chính giữa bầu không khí ấy vài tuần trước. Nhưng cái lấp lánh lần này là một điều gì đó rất khác. Cái lấp lánh rất gần mà tớ có thể và muốn chạm tay vào, cái lấp lánh phủ một tầng thiện cảm lên lăng kính tớ nhìn thành phố.
Có thể là vì cảm giác yên tâm khi đi cạnh cậu, nên tớ không thấy thấp thỏm ngay cả khi trời đã sập tối. Cũng có thể là vì lâu lắm rồi bọn mình chưa gặp nhau, nên tớ cứ mải chuyện trò mà chẳng để tâm quá nhiều đến những thứ xung quanh. Cũng có thể là vì, trời mưa. Vì trời mưa, nên tớ đã ngẩn ngơ trước những dải màu lung linh mờ nhoè trải rộng trước mắt khi đột ngột ngẩng đầu lên nhìn thành phố.
Hoá ra, Frankfurt có thể đẹp như thế. Dịu dàng như thế. Dễ chịu như thế.
Lấp lánh như thế.
Một Frankfurt rất khác.
Vì cậu ở đó.