COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
MỘT FRANKFURT RẤT KHÁC
MỘT FRANKFURT RẤT KHÁC

— ơi,

Dạo này cậu thế nào? Vẫn bận rộn như thế hay sao? Cậu khoẻ chứ? Nhất định phải giữ gìn sức khoẻ đấy nhé!

Bao lâu rồi bọn mình chưa gặp nhau nhỉ? Hình như cũng phải hơn hai năm rồi. Bao lâu rồi bọn mình chưa nói chuyện ha? Cũng chừng một tháng ấy, và cuộc trò chuyện gần nhất của bọn mình cũng chỉ gói gọn trong vài câu hỏi kia của tớ và câu trả lời rất ngắn gọn của cậu thôi.

— ơi.

Thi thoảng tớ lại nhớ đến buổi tối hôm ấy. Buổi tối đầu tháng 1 hồi ba năm trước, khi bọn mình cùng nhau đi dọc khắp các con phố trung tâm Frankfurt. Một buổi tối mưa lâm thâm lạnh buốt, cũng quen thuộc như rất nhiều buổi tối mùa đông tớ biết, nhưng lại cho tớ nhìn thấy một Frankfurt rất khác. Một Frankfurt tớ chưa gặp bao giờ.

Trước khi đi cùng cậu, tớ đã tới Frankfurt vô số lần. Thị trấn tớ ở trong năm đầu đến Đức cách Frankfurt chỉ 30 phút đi tàu - thậm chí còn nhanh hơn thời gian tớ đi từ nhà tới chỗ làm ở Hamburg bây giờ.

Frankfurt ban đầu để lại cho tớ cảm giác choáng ngợp bởi những toà nhà cao chọc trời, những con đường rộng thênh thang và cảm giác như lọt thỏm giữa lòng thành phố.

Có ba địa điểm quen thuộc mà tớ thường xuyên đến: Ngân hàng VietinBank, một hàng gà rán Hàn Quốc, và khu phố cổ gần Nhà thờ lớn Frankfurt. Chỉ vậy thôi. Gọi là đến Frankfurt vô số lần, nhưng tớ cũng không đi thăm thú thành phố này quá nhiều. Frankfurt, đối với tớ, là chốn tiện ăn chơi thay cho thị trấn quá nhàm chán và nhỏ bé nơi tớ ở. Càng đi nhiều, càng thấy quen thuộc với vẻ hiện đại và rộng lớn của Frankfurt, càng phai dần cảm giác choáng ngợp ban đầu.

Nhưng sự quen thuộc không phải nguyên do duy nhất. Frankfurt rất nhộn nhạo. Vì người ta thường "ghim" những điều tiêu cực lâu hơn, vậy nên khi nhắc đến Frankfurt, trước tiên, tớ sẽ nhớ về mùi c*n sa luôn phảng phất trong không khí, mùi nước tiểu nồng nặc các ga tàu ngầm và khu vực quanh nhà ga chính. Tớ sẽ nhớ đến những người ăn xin nằm vật vờ trên phố, nhớ đến những người say xỉn loạng choạng trên tàu, và nhớ đến hai người đang tiêm vào mu bàn tay nhau một thứ gì đó ở cửa xuống bến tàu ngầm. Và, sao tớ quên được, những lần bị phân biệt chủng tộc. Tớ có thể không nhớ những gương mặt đó hay những câu nói đó, nhưng tớ luôn nhớ cảm giác đó. Cảm giác sợ hãi, rồi bực mình, rồi khó chịu, nhưng chỉ dám lẩm bẩm chửi mấy câu bằng tiếng Việt rồi tìm cách né xa nhất có thể.

Vậy nên, tớ không thích Frankfurt. Mỗi lần ai đó hỏi tớ về Frankfurt, như một phản xạ có điều kiện, tớ sẽ nhăn nhó và lắc đầu trước khi kịp cất lời.

Trở lại thành phố lần đó, với cậu, tớ đã thấy một Frankfurt rất khác.

Cậu đến vào kỳ nghỉ Giáng Sinh. Bọn mình đã đi bảo tàng về phim (Deutsches Filminstitut & Filmmuseum), và bảo tàng Nghệ thuật Ứng dụng (Museum Angewandte Kunst). Đó là lần đầu tớ đi bảo tàng ở Frankfurt. Tớ đã nghĩ hai điều: Tớ muốn quay lại bảo tàng về phim kia để xem được kỹ hơn, và nếu có quay lại bảo tàng Nghệ thuật Ứng dụng, tớ muốn tiếng Đức của mình sẽ thật tốt để có thể dịch phần giới thiệu tác phẩm cho người khác, cho cậu, dù biết đâu lúc ấy người ta đã có bản dịch tiếng Anh khắp nơi rồi.

Tớ đã không quay lại lần nào. Và tiếng Đức của tớ, có lẽ vẫn chưa đủ tốt để làm điều đó. Nhưng người ta đã có bản dịch tiếng Anh ở nhiều nơi lắm rồi.

Bọn mình đã đi bộ, rất nhiều. Đi bộ từ bảo tàng ra hàng ăn, đi bộ loanh quanh tìm quà lưu niệm trong lúc chờ bàn trống, vừa đi vừa tra đường và trò chuyện. Buổi tối hôm ấy, mưa bay lất phất, gió thổi mạnh suýt bay cả người, gan bàn chân tớ mỏi nhừ và gót chân thi thoảng lại cọ vào giày ran rát. Buổi tối hôm ấy, lần đầu tiên tớ thấy Frankfurt lấp lánh.

Lấp lánh.

Thành phố vẫn luôn sáng rực đủ màu sắc ngay cả khi trời tối, vì là thành phố lớn mà, tớ biết. Dư âm của cây thông Giáng Sinh, những gian hàng chăng đèn nhấp nháy và khu chợ tấp nập người tham quan, mua bán vẫn còn phảng phất trong không khí, tớ biết mà, vì tớ đã ở chính giữa bầu không khí ấy vài tuần trước. Nhưng cái lấp lánh lần này là một điều gì đó rất khác. Cái lấp lánh rất gần mà tớ có thểmuốn chạm tay vào, cái lấp lánh phủ một tầng thiện cảm lên lăng kính tớ nhìn thành phố.

Có thể là vì cảm giác yên tâm khi đi cạnh cậu, nên tớ không thấy thấp thỏm ngay cả khi trời đã sập tối. Cũng có thể là vì lâu lắm rồi bọn mình chưa gặp nhau, nên tớ cứ mải chuyện trò mà chẳng để tâm quá nhiều đến những thứ xung quanh. Cũng có thể là vì, trời mưa. Vì trời mưa, nên tớ đã ngẩn ngơ trước những dải màu lung linh mờ nhoè trải rộng trước mắt khi đột ngột ngẩng đầu lên nhìn thành phố.

Hoá ra, Frankfurt có thể đẹp như thế. Dịu dàng như thế. Dễ chịu như thế.

Lấp lánh như thế.

Một Frankfurt rất khác.

Vì cậu ở đó.

BÀI VIẾT:  LAM YÊN KHÊ | ẢNH:  TỔNG HỢP | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Cửa không khoá nữa rồi, tình yêu ơi CỬA KHÔNG KHOÁ NỮA RỒI, TÌNH YÊU ƠI TẢN MẠN Cửa không khoá nữa rồi, tình yêu ơi. Người đã bước vào chưa thế? Tình yêu ơi, em đã gặp một người. Một người em rất thích, và cũng rất thích em.
Lưng chừng dốc LƯNG CHỪNG DỐC TẢN MẠN Mình đang ở đó. Lưng chừng dốc. Khi đang ở dưới đáy rồi, người ta chỉ có thể đi lên mà thôi, vậy còn khi ở khoảng lưng chừng con dốc thế này thì sao? Thì, người ta không "chỉ" có thể đi lên, mà còn có thể lăn xuống dưới.
Không đám mây nào ở lại KHÔNG ĐÁM MÂY NÀO Ở LẠI TẢN MẠN Tôi là ai? Tôi muốn gì? Tôi đang cố gắng vì điều gì? Nếu rồi ai cũng đi làm, kiếm tiền, già đi và biến mất, thì tại sao tôi phải chạy nhanh đến thế?
Mây đen ngang đầu MÂY ĐEN NGANG ĐẦU TẢN MẠN Những chuyện vụn vặt như thế, vào một ngày bình thường, mình sẽ nhẹ nhàng cười bảo "Không sao đâu" và quên tiệt đi chỉ sau vài ba phút. Ấy là những ngày mình có nắng trên vai, đang vui tươi phơi phới. Những ngày có gió thoảng vờn tóc, bình lặng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng cũng có những ngày mình thấy mây đen kéo đến ngang đầu, và khi ấy, những vụn vặt chẳng đáng có kia bỗng phồng to lên như vết rộp nước, ngứa ngáy khó chịu và chỉ cần động nhẹ là vỡ.
Chờ hừng đông lên CHỜ HỪNG ĐÔNG LÊN TẢN MẠN Có rất nhiều ngày hôm qua đã ở lại, cùng những vụn vỡ, mệt mỏi và bấp bênh. Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Vậy nên, dù ngày hôm qua có tệ đến đâu, mình cũng không thể ngủ vùi trong chăn, mặc cho cuộc sống chảy trôi mà không làm gì. Mình phải thức dậy, đi học, đi làm những công việc thường ngày. Mình sẽ thức dậy, ra khỏi nhà, đi tới ga tàu. Và ngắm bình minh lên.
Những cuộc chia ly NHỮNG CUỘC CHIA LY TẢN MẠN Em từng không thích những cuộc chia ly. Đến giờ, tuy vẫn không thích lắm, nhưng em hiểu chúng chỉ xảy ra như lẽ tự nhiên vốn dĩ của cuộc đời mà thôi.
Học múa LỚP HỌC MÚA ĐƯƠNG ĐẠI TẢN MẠN Ở lớp học múa đương đại, mình học được nhiều hơn là những bài vũ đạo thông thường.
Mùa hè không trở lại MÙA HÈ KHÔNG TRỞ LẠI TẢN MẠN Dù muốn hay không muốn, dù lấp lánh nắng vàng hay long lanh nước mắt, mình cũng không thể quay lại những ngày hè đã xa.
Tôi và Cha TÔI VÀ CHA TẢN MẠN Đôi khi tôi khó hiểu, có phải mình tôi bất hạnh hay không - hay cả thế giới này đều thế. Đây vốn không nên là thắc mắc của một đứa trẻ mới qua mười ba.
Bữa tối cùng người lạ BỮA TỐI CÙNG NGƯỜI LẠ TẢN MẠN Buổi tối đầu tiên ở Sevilla, mình đăng ký tham gia hoạt động nấu paella của hostel.
TÌNH YÊU, CÓ CÒN Ở ĐÓ KHÔNG? TÌNH YÊU, CÓ CÒN Ở ĐÓ KHÔNG? TẢN MẠN Tình yêu, cùng mớ hành lý lỉnh kỉnh của người: xao xuyến, bồi hồi, rung động, đắm say, khao khát, thổn thức… đã bỏ em đi mất. Có phải thế không? Là tình yêu chia tay em, hay em chia tay tình yêu?
Sân chơi NĂM THÁNG ĐI QUA KHOẢNH SÂN CHƠI TẢN MẠN Tuổi thơ của cậu gắn với chốn nào? Thời niên thiếu của cậu gắn với nơi nao? Có điều gì đã chứng kiến cậu lớn lên? Có điều gì, đã lặng lẽ nhìn năm tháng chảy trôi qua đời cậu? Với mình, đó là một khoảnh sân chơi gần nhà.
Hạnh ngộ hàn huyên NHỮNG LẦN HẠNH NGỘ, NHỮNG CUỘC HÀN HUYÊN TẢN MẠN Người ta dùng từ "vô thường" để nói về cuộc đời. Cuộc đời vô thường, luôn luôn thay đổi, bất định, chẳng ai nói trước được điều gì. Trong muôn vàn những điều chẳng thể nói trước ấy, cái duyên, với mình, là một điều kỳ diệu vô cùng. Con người ta vì có duyên nên mới gặp gỡ rồi quen biết, lại đồng hành trên một đoạn đời. Cũng vì có duyên, con người ta sau khi chia xa - vì mối liên kết chung không còn, vì mỗi người rẽ theo một hướng khác - sẽ hội ngộ. Những cuộc hội ngộ trong vui mừng, may mắn, gọi là hạnh ngộ. Những cuộc trò chuyện, tâm tình sau thời gian dài xa cách, gọi là hàn huyên.
GENT GENT - HƠN CẢ MỘT GIẤC MƠ TẢN MẠN ĐIỂM ĐẾN Một ngày cuối năm, bọn mình lên đường đến thăm thành phố Gent xinh đẹp của Bỉ. Không chỉ là một chuyến tham quan các địa điểm nổi tiếng hay food tour thử các món đặc sản, chuyến đi này còn kéo bọn mình gần lại với nhau hơn, thậm chí trở thành "cột mốc trưởng thành" của chính cá nhân mình.
Bữa cơm thực tại BỮA CƠM CỦA THỰC TẠI TẢN MẠN Bữa cơm sum vầy ngày Tết và thực tại của tuổi xế chiều.
C O O K O O