CÓ CÒN Ở ĐÓ KHÔNG?
CÓ CÒN Ở ĐÓ KHÔNG?
Một ngày nọ, em chợt nghĩ: Hình như tình yêu đã bỏ em đi?
Tình yêu, cùng mớ hành lý lỉnh kỉnh của người: xao xuyến, bồi hồi, rung động, đắm say, khao khát, thổn thức… đã bỏ em đi mất.
Từ lúc nào nhỉ?
Có phải vào khoảnh khắc em kết thúc mối tình đầu dài nửa thập kỷ? Hay sớm hơn cả khi ấy - lúc em loay hoay trên con đường tìm lại cảm xúc yêu đương với đối phương, rồi bất lực nhận ra con đường em đi chỉ dẫn đến ngõ cụt? Hay là, muộn hơn thế, khi em nhắc mình lần thứ một trăm lẻ một, trong những đêm dài tịch mịch, rằng em vẫn chưa sẵn sàng để rơi vào tình yêu. Cái mong muốn da diết được trong vòng tay ôm của ai đó, được ríu rít kể những chuyện lông gà vỏ tỏi hằng ngày với ai đó - chỉ là hệ quả của cảm giác cô đơn mà thôi. Em từng khao khát yêu và được yêu, song lý trí bảo em rằng: Không đâu, em chưa sẵn sàng cho mối quan hệ mới. Vì lẽ đó, nên tình yêu đã bỏ em mà đi chăng?
Em chưa bao giờ không tin vào tình yêu. Ngay cả khi chưa yêu, những câu chuyện tình trong sách vở và phim ảnh vẫn luôn làm em thổn thức. Những cử chỉ thân mật, sự ăn ý thầm lặng của những cặp đôi quanh em vẫn thường làm em mỉm cười. Ao ước. Nghĩ rằng tới một ngày em cũng sẽ được như thế. Khi đương yêu, dĩ nhiên em lại càng tin vào tình yêu. Tình yêu của riêng em, mối tình từ thời áo trắng rất đỗi ngây ngô dịu dàng, đi qua chênh vênh của những ngày đầu tập làm người lớn, đã luôn đẹp đẽ trong tất thảy những hỉ nộ ái ố của nó, dẫu sau cùng vẫn tan vỡ vì năm tháng và những đổi thay. Bước ra khỏi cuộc tình ấy, em nghĩ mình vẫn tin vào tình yêu, nhưng tình yêu không còn là bụi kim tuyến lấp lánh chung quanh em, rồi ôm lấy em nữa. Tình yêu thành những đốm sao trên bầu trời, vẫn lấp lánh, và ở rất xa.
Những câu chuyện tình trong sách vở hay phim ảnh không còn khơi lại trong em cảm xúc mãnh liệt thuở nào. Em thấy mình giống một nhà phân tích hơn là một khán giả: em phân tích tình huống, phân tích nhân vật, gạch trong đầu những ý về bối cảnh gia đình để lý giải tâm lý và hành động của những người yêu nhau. Những câu chuyện yêu đương của người thân quen - dù vẫn làm em mỉm cười - nhưng phần nhiều là vì em thấy mừng cho họ. Mừng cho họ. Vui vẻ như thế. Hạnh phúc như thế. Có một tình yêu như thế. Em thôi ao ước. Em thôi mường tượng mình sẽ là nhân vật chính trong một câu chuyện khác. Em chỉ mỉm cười. Tốt rồi. Thế là được rồi.
Em thường giãi bày tình yêu qua câu chữ. Những dòng ghi chú dài lưu trên máy tính, những bài viết đăng lên mạng xã hội chỉ dành cho một người: những tâm sự tỉ tê, những mơ ước sau này, những trách cứ dỗi hờn, những yêu thương tha thiết… không còn khiến em tiếc nuối rằng Đã từng yêu đến thế cơ mà, hay ngại ngùng rằng Ôi sao mà sến thế. Cảm giác của em chỉ còn đọng lại một tiếng "Ồ". Chỉ một tiếng thôi, không hơn. Cũng không phải Thì ra từng có một mình như thế, hay Hồi đó viết được thế này cơ à. Chỉ một tiếng Ồ, rồi thôi.
Vậy nên, vào một đêm không trăng không sao, em chợt nghĩ: Hình như tình yêu đã bỏ em đi?
Có lẽ điều ấy thực ra là bình thường. Có lẽ điều ấy thực ra là một phần tất yếu của việc hoàn toàn bước ra khỏi một mối quan hệ. Có lẽ điều ấy chính là việc em đã hồi phục sau dư chấn hậu chia tay.
Nhưng sao em lại cảm thấy như mình đã thất tình hai lần. Một lần là khi em chia tay mối tình đầu. Lần thứ hai là khi tình yêu chia tay em.
Có phải thế không? Là tình yêu chia tay em, hay em chia tay tình yêu?
Em chọn đọc những cuốn sách phi hư cấu thay vì tiểu thuyết tình yêu. Em chọn xem những bộ phim hành động thay vì lãng mạn. Em lờ đi khi thấy người ta ôm hôn nhau trên phố. Em kiệm lời với những người tỏ ý muốn tán tỉnh em. Em thôi viết về tình yêu hay bất kỳ điều gì trong mớ hành lý lỉnh kỉnh của người: thẫn thờ, tiếc nuối, day dứt, tổn thương, nhung nhớ, đau đớn, nát tan… Em dứt khoát bảo với tình yêu rằng em chưa sẵn sàng, rằng em cần không gian và thời gian để tập quen lại với cuộc sống một mình, rằng em muốn tập trung vào bản thân và những tham vọng khác. Vậy nên, em phụ tình yêu gói ghém đồ đạc, tiễn tình yêu đi và đóng cửa lại. Vặn một lần khoá.
Là em, là em đã chia tay tình yêu.
Tình yêu, có còn ở đó không?
Có lẽ tình yêu vẫn ở đó. Ngồi trước hiên nhà, kiên nhẫn chờ tiếng lạch cạch một vòng vặn khoá. Mở một trong những va li hành lý, lặng lẽ tuồn xuống dưới khe cửa một chút rung rinh, một chút ngọt ngào - qua hình bóng của một thần tượng, qua câu chuyện vu vơ của một người lạ - để em làm quen lại với tình yêu. Có thể tình yêu đã rời đi, nhường lại một khoảng không đủ rộng trước hiên nhà, cho em trồng vài cái cây mới, lại tưới tắm vài chậu hoa cũ đã lâu chưa ngó ngàng.
Đến khi tình yêu biết em đã sẵn sàng, người sẽ quay trở lại. Lặng lẽ vờn tóc em như gió xuân, dịu dàng ôm lấy em như nắng thu, hay ào ào xối lên em như mưa mùa hạ. Tình yêu sẽ xuất hiện, trong bất kể hình hài nào có thể chạm đến em, để em không còn thấy người diệu vợi như những đốm sao trời.
Để em thấy rằng, tình yêu vẫn luôn ở đó, đợi em. Dẫu em có chia tay tình yêu bao nhiêu lần đi chăng nữa.