CHIA LY
Em từng không thích những cuộc chia ly. Những cuộc chia ly được coi là dấu mốc trong đời em đều có chung một công thức: vài tấm ảnh chung, vài dòng lưu bút, những giọt nước mắt, những lời hứa hẹn và thật nhiều cái ôm. Chung một công thức, vậy nên cũng chung một tác động: chúng không chỉ đảo lộn cuộc sống của em - cuộc chia ly có lẽ là bản lề giữa kết thúc và khởi đầu nhỉ, mà còn xoay em vòng vòng trong nỗi nhớ và hoài niệm.
Lần chia ly đầu tiên là lần em tốt nghiệp tiểu học. Có một chiều mưa lất phất, hẳn phải là sau buổi học cuối cùng, em cùng mấy đứa con gái đứng bá vai nhau thành vòng tròn, khóc thút thít. "Đừng khóc nữa mà, mình còn gặp nhau mà", hình như em đã nói những câu đại loại như thế. Có một buổi lễ tốt nghiệp hoành tráng kéo dài từ chiều đến tối muộn, em cũng góp phần nho nhỏ làm người mẫu cho một màn trình diễn thời trang. Em nhớ mình mướt mải mồ hôi, thay từ áo lớp sang đồ diễn rồi ngược lại, lăng xăng từ sân khấu xuống sân trường, chụp thật nhiều ảnh, cười tươi thật tươi. Hình như hôm ấy em đã không khóc, dẫu đó mới là ngày chia tay thật sự.
Lần chia ly tiếp theo, hình như em cũng không khóc, dù tập thể lớp cấp II đã để lại trong em muôn vàn mến yêu - thứ tình cảm còn sóng sánh đến giờ. Khoảnh khắc nào mới là chia ly thật sự nhỉ? Khi em cùng các bạn học buổi học cuối, hay khi từng đứa bọn em đặt dấu chấm cuối cùng trong bài thi vào 10 - đâu mới là cột mốc đánh dấu sự chia ly? Trong đầu em ghi lại một khoảnh khắc: Kỳ thi kết thúc, lớp em đi chơi một chuyến cuối cùng, xe chở cả lớp gần về đến cổng trường cấp II, em quỳ trên đệm ghế, hai tay chống cằm, nhìn xuống cả dãy ghế dài có những người bạn em ở đó. "Đây thật sự là lần cuối cùng rồi, lần cuối cùng đông đủ thế này" - em đã nghĩ như thế. "Đừng khóc. Không khóc. Đang vui, không được khóc." Bọn em đã chia tay nhau bằng những nụ cười.
Một lần chia ly khác kết thúc bằng rất nhiều lời hứa. Em tham gia vào một cuộc thi ở Indonesia, cùng ăn uống nô đùa với hơn 60 người bạn từ 10 đất nước khác suốt một tuần lễ. Bọn em đã tặng quà cho nhau, chụp thật nhiều ảnh và ôm nhau rất lâu trước khi từng đoàn lên xe ra sân bay về nước, nói đi nói lại rằng bọn em sẽ sang đất nước nhau chơi, sẽ hẹn gặp nhau, sẽ đi thăm nhau, sẽ không quên nhau. Em vẫn còn giữ một hộp to đựng đầy quà tặng và lời nhắn từ mùa hè năm ấy, cất vào một góc trong tủ quần áo, đã lâu lắm rồi không còn lấy ra xem. Em vẫn nhớ mấy ngày đầu mới về lại Việt Nam, em đã vừa vuốt ve từng món đồ vừa mếu máo thế nào, em ngồi bệt trên sàn gạch và để mặc nước mắt rơi lã chã. "I love you and miss you so so much, wish you all the best. Please be safe and sound" - em đã nhắn mãi cho những người bạn ấy như thế.
Bẵng đi một hai năm, em đến với lần chia ly tiếp theo: chia tay câu lạc bộ cấp III khi trở thành học sinh lớp 12. Em đã viết một bài rất dài lúc 1h sáng, giãi bày biết bao lời nhớ thương trân trọng đến một tập thể mà em yêu tha thiết. Em đã dành hai phần ba chặng cuối thời học sinh với những con người ấy, sốt sắng ngóng chờ từng buổi sinh hoạt câu lạc bộ, háo hức trông mong được nhìn thấy những gương mặt quý mến, cùng làm việc, cùng chuyện trò, cùng tâm sự, cùng sẻ chia. Em yêu một điều đã ghi lại nhiệt huyết thanh xuân của em, hết lòng theo đuổi niềm yêu thích mà chẳng mảy may đắn đo ngần ngại. Em yêu những con người đã chứng kiến em cháy bỏng và cũng cháy bỏng cùng em. Lần chia tay ấy hình như có bánh ngọt, có ánh nến bập bùng, có dây trang trí lấp lánh, có những lời tâm sự dài hơn bình thường, có tiếng yêu chuyền từ người này qua người khác.
Liền sau đó là cuộc chia ly thời áo trắng. Em đã háo hức biết bao với chuỗi hoạt động chia tay khối 12 của trường, vừa luyến tiếc thời gian trôi nhanh cũng lại vừa trông ngóng ngày mình được làm những điều như các anh chị khoá trước. Nhưng rồi Covid tới, những đợt giãn cách xã hội xen kẽ những đoạn thời gian hiếm hoi được đến trường, em đã thấp thỏm mong dịch giã bớt căng thẳng để có thể có cái kết trọn vẹn. Tiếc thay, khoảnh khắc chia ly lần này lại cục cằn và hụt hẫng làm sao: một nút nhấn kết thúc buổi học Zoom, màn hình chuyển về giao diện mặc định, em ngồi ngây người trong căn phòng ngủ quen thuộc, thấy đầu óc và trái tim mình trống rỗng. "Thế thôi à? Thế là hết rồi à?" Không ai trả lời cho em câu hỏi ấy, có phải vì ở bên kia màn máy tính, lắm người cũng đang ngơ ngẩn giống em không?
Thêm một lần chia ly nữa, em tung cánh bay vụt khỏi quê nhà, tới một miền đất lạ cách hơn 10.000 cây số, lóng ngóng bước những bước chân đầu tiên. Lần chia ly này vẫn có những tấm ảnh và những cái ôm lâu, thêm thật nhiều nước mắt với thể tích áng chừng bằng tất thảy những lần chia ly trên cộng lại nhân đôi nhân ba. Em chỉ nhớ mình đã khổ sở giấu tiếng sụt sùi sau lớp khẩu trang, chỉ thi thoảng he hé ra xì mũi vì ngạt thở, cũng thầm thấy may mắn khi em được ngồi cách người bên cạnh một ghế. Em đã khóc suốt trên chuyến bay đó, cả lúc đang ăn và lúc tỉnh dậy giữa giấc ngủ chập chờn. Một cuộc chia ly nhiều nước mắt, nhưng chỉ em biết điều ấy thôi.
Một lần rồi lại một lần, em nghĩ mình đã dần quen với những lời tạm biệt và xa cách. Em gói lại những tấm ảnh, những dòng lưu bút vào thùng các-tông ký ức, em để mặc bụi phủi đầy những lời hứa hẹn lúc chia tay, em lặng lẽ xếp gọn mọi điều đã qua, bình thản đợi chờ một chương đời mới. Người ta bảo cái kết của một câu chuyện sẽ tác động lớn đến việc mình nhớ về câu chuyện ấy ra sao, nên em vẫn vui vì những câu chuyện có cái kết trọn vẹn, và thi thoảng vẫn tiếc nuối vì câu chuyện nào đó mãi dở dang. Em nghĩ có lẽ mình vẫn không thích những cuộc chia ly lắm, nhưng em hiểu rằng ấy là điều tất lẽ dĩ ngẫu của đời người.
Mến thương quấn quýt ngày nào rồi sẽ trở thành dòng chảy bình lặng giữa đại dương lòng, bóng hình từng gắn bó như keo thuở xưa rồi sẽ tách ra theo những ngã rẽ mới, âu cũng là chuyện thường tình mà thôi.