COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
NĂM THÁNG ĐI QUA
KHOẢNH SÂN CHƠI
NĂM THÁNG ĐI QUA
KHOẢNH SÂN CHƠI

Mình từng có một người bạn hàng xóm.

Ngày đầu tiên vào lớp 6, cô xếp bạn ngồi ngay trước mình một bàn. Tan học, lúc mình đang lững thững đi bộ vào khu tập thể thì thấy hai mẹ con bạn đi lướt qua. Thấy bóng bạn gái ngồi đằng sau quen quen, mình chạy đuổi theo, rồi hai đứa ngạc nhiên nhận ra mình là hàng xóm của nhau. Mình chưa từng gặp bạn trước đó, vì căn nhà bạn ở trong khu tập thể ấy là nhà bà ngoại. Bạn có lẽ mới bắt đầu hay về đây vì nhà bà gần trường. Dù sao thì, từ đó, mình có một bạn rủ đi học chung.

Mình thường là người sang gọi bạn đi học, lên tận cửa sổ phòng khách nhà bà ngoại bạn í ới, trong lúc chờ lại được bà dúi cho quả cam canh hay cái kẹo lạc. Cũng có những ngày bạn là người sang nhà mình, lắm khi thấy còn sớm, hai đứa châu đầu vào xem hoạt hình, say sưa đến mức tí thì muộn học. Lại có những ngày bọn mình kéo nhau ra khỏi nhà sớm, nhưng không đến trường ngay mà lại tạt vào sân chơi ngay gần đó, ngồi vắt vẻo trên xích đu hay cầu trượt để… làm nốt bài về nhà. Khối 6 học chiều, nên bọn mình toàn ra sân lúc 12h trưa. Những ngày nắng chang chang, sân vắng tanh, hai đứa cứ hiên ngang bao trọn sân chơi, tha hồ bày ra nào sách vở, nào bút thước, vội vội vàng vàng hối nhau chép bài cho chóng không muộn học.

Rồi có cả những ngày bọn mình ra sân chơi để tâm sự. Chuyện trường lớp, chuyện bạn bè thầy cô, chuyện bài vở thi cử, chuyện hồi còn bé hơn lúc bấy giờ. Bọn mình thân nhau qua những lần đi học chung và cả những lần ra sân chơi ấy, dù để cắm cúi làm nốt bài hay vẩn vơ nói chuyện đâu đâu. Đến một ngày, bạn không còn về nhà bà ngoại ban trưa nữa. Hình như bà bạn cũng chuyển đi ở một nơi khác. Bọn mình lớn lên và có những nhóm bạn khác nhau. Mình cũng không còn dang nắng ra cái sân chơi nhỏ gần nhà nữa.

Mình lớn hơn. Lớn hơn nữa.

Mình có một người bạn thân lâu năm. Tối một ngày đầu năm mới, bạn nhắn tin rủ mình… ăn bánh chuối. Mình ừ, bạn tạt qua đón mình, hai đứa mua bánh chuối rồi kéo nhau ra sân chơi ngồi. Vẫn là khoảnh sân đó, nhưng vào lúc trời tối thui, nghe mùi thức ăn từ các nhà xung quanh tỏa ra lừng lẫy. Gió tạt làm hai đứa lạnh run, bánh chuối chẳng mấy mà nguội ngắt, vì bọn mình chẳng tập trung ăn mà cứ nói chuyện liên miên. Mình không còn nhớ hai đứa đã nói những gì, chỉ còn một cái ảnh chụp tay bạn và tay mình cầm bánh chuối rồi giơ chữ V, thêm dòng note bên dưới là "Bánh thì nguội, trời thì lạnh, chuyện kể thì nhảm, nhưng người ngồi cạnh thì tuyệt. Thế là được rồi. Năm mới hạnh phúc hơn."

Bọn mình hiếm khi quay lại cái sân đó. Những cuộc hẹn hò, ăn chơi, trò chuyện sau này đều diễn ra ở quán cà phê, quán ăn, hiệu sách, hay những lúc hai đứa rong ruổi trên đường. Cái sân chơi ấy, mình cũng chưa lần nào quay lại - hay rủ ai quay lại - vào một buổi tối đầu năm để ăn bánh chuối nữa.

Mình lại lớn hơn hồi đó một chút.

Mình có tình yêu đầu tiên. Sân chơi gắn liền với lúc mình giận bạn. Hai đứa ngồi im lặng trên băng ghế đá rất lâu, mình nhìn tay bạn run lên lúc nghịch chùm chìa khoá xe, cuối cùng đã quyết định nắm tay bạn rồi giải thích điều gì khiến mình thấy giận. Bạn cũng nói bạn đã cảm thấy như thế nào, rồi bọn mình làm hòa và ôm nhau. Sân chơi gắn cả với lúc bọn mình hẹn hò. Một cuộc hẹn rất nhanh, rất ngắn, vì bọn mình muốn … "ăn lén" đồ ăn vặt trước giờ cơm, hoặc vì hai đứa còn nấn ná chưa muốn tạm biệt - dẫu đã cùng nhau đi suốt quãng đường từ trường về nhà mình - nên ra sân chơi ngồi nói chuyện.

Sau này, sân chơi gắn với lúc bọn mình chuẩn bị chia tay. Không phải sân chơi gần nhà mình vẫn quen thuộc, mà là một sân chơi khác to hơn và xa nhà hơn một chút, để tránh bị người quen nhìn thấy. Bọn mình ngồi cạnh nhau trên hai băng cầu trượt, bạn ôm vai mình trong lúc mình khóc sướt mướt. Hai đứa nói đủ chuyện về thời gian ở cạnh nhau, cuối cùng là lần lượt trượt xuống, mỗi đứa một bên. Mình chưa từng quay lại sân chơi đó hay bất kỳ sân chơi nào khác, kể từ ấy.

Khi nhớ lại những lần ngồi sân chơi, hình như chưa lần nào mình thực sự ra đó để chơi cả. Nhưng bằng cách này hay cách khác, mình cũng trở thành một đứa trẻ con của nơi đó, để sân chơi chứng kiến mình lớn lên. Dẫu không chứng kiến mình lớn lên theo kiểu "không còn khóc nhè khi vấp ngã hay dập mông", nhưng khoảnh sân ấy đã nghe chủ đề trò chuyện của mình thay đổi, đã gặp những người khác nhau mà mình dẫn tới, và đã cảm nhận mỗi bước chân mình dài ra qua năm tháng.

Đi học ở một đất nước khác, mình không còn ghé sân chơi mỗi lần về thăm nhà nữa. Sau này có lẽ mình cũng sẽ chẳng có dịp gì, hay có người nào muốn dẫn vào sân chơi. Mình lớn rồi mà, và những cuộc hẹn của người lớn hiếm khi diễn ra ở sân chơi có đu quay, cầu trượt hay xích đu cho trẻ con lắm. Nhỉ? Nhưng mỗi lần đi ngang khoảnh sân nhỏ quen thuộc một thời, mình sẽ thoáng nhớ lại những ngày xưa đó. Từng có một người như thế đến với cuộc đời mình, bọn mình đã cùng nhau làm những điều như thế. Có người ở lại, có người rời đi, cũng có người dù không rời đi nhưng cũng chẳng còn gặp lại. Mình cũng lớn lên, thay đổi và khác đi. Chỉ có khoảnh sân chơi là còn đó, cùng với những kỷ niệm.

BÀI VIẾT:  LAM YÊN KHÊ | BIÊN TẬP:  LÁ THU VÀNG | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Frankfurt MỘT FRANKFURT RẤT KHÁC TẢN MẠN Tớ không thích Frankfurt. Mỗi lần ai đó hỏi tớ về Frankfurt, như một phản xạ có điều kiện, tớ sẽ nhăn nhó và lắc đầu trước khi kịp cất lời. Trở lại thành phố lần đó, với cậu, tớ đã thấy một Frankfurt rất khác.
Cửa không khoá nữa rồi, tình yêu ơi CỬA KHÔNG KHOÁ NỮA RỒI, TÌNH YÊU ƠI TẢN MẠN Cửa không khoá nữa rồi, tình yêu ơi. Người đã bước vào chưa thế? Tình yêu ơi, em đã gặp một người. Một người em rất thích, và cũng rất thích em.
Lưng chừng dốc LƯNG CHỪNG DỐC TẢN MẠN Mình đang ở đó. Lưng chừng dốc. Khi đang ở dưới đáy rồi, người ta chỉ có thể đi lên mà thôi, vậy còn khi ở khoảng lưng chừng con dốc thế này thì sao? Thì, người ta không "chỉ" có thể đi lên, mà còn có thể lăn xuống dưới.
Không đám mây nào ở lại KHÔNG ĐÁM MÂY NÀO Ở LẠI TẢN MẠN Tôi là ai? Tôi muốn gì? Tôi đang cố gắng vì điều gì? Nếu rồi ai cũng đi làm, kiếm tiền, già đi và biến mất, thì tại sao tôi phải chạy nhanh đến thế?
Mây đen ngang đầu MÂY ĐEN NGANG ĐẦU TẢN MẠN Những chuyện vụn vặt như thế, vào một ngày bình thường, mình sẽ nhẹ nhàng cười bảo "Không sao đâu" và quên tiệt đi chỉ sau vài ba phút. Ấy là những ngày mình có nắng trên vai, đang vui tươi phơi phới. Những ngày có gió thoảng vờn tóc, bình lặng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng cũng có những ngày mình thấy mây đen kéo đến ngang đầu, và khi ấy, những vụn vặt chẳng đáng có kia bỗng phồng to lên như vết rộp nước, ngứa ngáy khó chịu và chỉ cần động nhẹ là vỡ.
Chờ hừng đông lên CHỜ HỪNG ĐÔNG LÊN TẢN MẠN Có rất nhiều ngày hôm qua đã ở lại, cùng những vụn vỡ, mệt mỏi và bấp bênh. Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Vậy nên, dù ngày hôm qua có tệ đến đâu, mình cũng không thể ngủ vùi trong chăn, mặc cho cuộc sống chảy trôi mà không làm gì. Mình phải thức dậy, đi học, đi làm những công việc thường ngày. Mình sẽ thức dậy, ra khỏi nhà, đi tới ga tàu. Và ngắm bình minh lên.
Những cuộc chia ly NHỮNG CUỘC CHIA LY TẢN MẠN Em từng không thích những cuộc chia ly. Đến giờ, tuy vẫn không thích lắm, nhưng em hiểu chúng chỉ xảy ra như lẽ tự nhiên vốn dĩ của cuộc đời mà thôi.
Học múa LỚP HỌC MÚA ĐƯƠNG ĐẠI TẢN MẠN Ở lớp học múa đương đại, mình học được nhiều hơn là những bài vũ đạo thông thường.
Mùa hè không trở lại MÙA HÈ KHÔNG TRỞ LẠI TẢN MẠN Dù muốn hay không muốn, dù lấp lánh nắng vàng hay long lanh nước mắt, mình cũng không thể quay lại những ngày hè đã xa.
Tôi và Cha TÔI VÀ CHA TẢN MẠN Đôi khi tôi khó hiểu, có phải mình tôi bất hạnh hay không - hay cả thế giới này đều thế. Đây vốn không nên là thắc mắc của một đứa trẻ mới qua mười ba.
Bữa tối cùng người lạ BỮA TỐI CÙNG NGƯỜI LẠ TẢN MẠN Buổi tối đầu tiên ở Sevilla, mình đăng ký tham gia hoạt động nấu paella của hostel.
TÌNH YÊU, CÓ CÒN Ở ĐÓ KHÔNG? TÌNH YÊU, CÓ CÒN Ở ĐÓ KHÔNG? TẢN MẠN Tình yêu, cùng mớ hành lý lỉnh kỉnh của người: xao xuyến, bồi hồi, rung động, đắm say, khao khát, thổn thức… đã bỏ em đi mất. Có phải thế không? Là tình yêu chia tay em, hay em chia tay tình yêu?
Hạnh ngộ hàn huyên NHỮNG LẦN HẠNH NGỘ, NHỮNG CUỘC HÀN HUYÊN TẢN MẠN Người ta dùng từ "vô thường" để nói về cuộc đời. Cuộc đời vô thường, luôn luôn thay đổi, bất định, chẳng ai nói trước được điều gì. Trong muôn vàn những điều chẳng thể nói trước ấy, cái duyên, với mình, là một điều kỳ diệu vô cùng. Con người ta vì có duyên nên mới gặp gỡ rồi quen biết, lại đồng hành trên một đoạn đời. Cũng vì có duyên, con người ta sau khi chia xa - vì mối liên kết chung không còn, vì mỗi người rẽ theo một hướng khác - sẽ hội ngộ. Những cuộc hội ngộ trong vui mừng, may mắn, gọi là hạnh ngộ. Những cuộc trò chuyện, tâm tình sau thời gian dài xa cách, gọi là hàn huyên.
GENT GENT - HƠN CẢ MỘT GIẤC MƠ TẢN MẠN ĐIỂM ĐẾN Một ngày cuối năm, bọn mình lên đường đến thăm thành phố Gent xinh đẹp của Bỉ. Không chỉ là một chuyến tham quan các địa điểm nổi tiếng hay food tour thử các món đặc sản, chuyến đi này còn kéo bọn mình gần lại với nhau hơn, thậm chí trở thành "cột mốc trưởng thành" của chính cá nhân mình.
Bữa cơm thực tại BỮA CƠM CỦA THỰC TẠI TẢN MẠN Bữa cơm sum vầy ngày Tết và thực tại của tuổi xế chiều.
C O O K O O