KHOẢNH SÂN CHƠI
KHOẢNH SÂN CHƠI
Mình từng có một người bạn hàng xóm.
Ngày đầu tiên vào lớp 6, cô xếp bạn ngồi ngay trước mình một bàn. Tan học, lúc mình đang lững thững đi bộ vào khu tập thể thì thấy hai mẹ con bạn đi lướt qua. Thấy bóng bạn gái ngồi đằng sau quen quen, mình chạy đuổi theo, rồi hai đứa ngạc nhiên nhận ra mình là hàng xóm của nhau. Mình chưa từng gặp bạn trước đó, vì căn nhà bạn ở trong khu tập thể ấy là nhà bà ngoại. Bạn có lẽ mới bắt đầu hay về đây vì nhà bà gần trường. Dù sao thì, từ đó, mình có một bạn rủ đi học chung.
Mình thường là người sang gọi bạn đi học, lên tận cửa sổ phòng khách nhà bà ngoại bạn í ới, trong lúc chờ lại được bà dúi cho quả cam canh hay cái kẹo lạc. Cũng có những ngày bạn là người sang nhà mình, lắm khi thấy còn sớm, hai đứa châu đầu vào xem hoạt hình, say sưa đến mức tí thì muộn học. Lại có những ngày bọn mình kéo nhau ra khỏi nhà sớm, nhưng không đến trường ngay mà lại tạt vào sân chơi ngay gần đó, ngồi vắt vẻo trên xích đu hay cầu trượt để… làm nốt bài về nhà. Khối 6 học chiều, nên bọn mình toàn ra sân lúc 12h trưa. Những ngày nắng chang chang, sân vắng tanh, hai đứa cứ hiên ngang bao trọn sân chơi, tha hồ bày ra nào sách vở, nào bút thước, vội vội vàng vàng hối nhau chép bài cho chóng không muộn học.
Rồi có cả những ngày bọn mình ra sân chơi để tâm sự. Chuyện trường lớp, chuyện bạn bè thầy cô, chuyện bài vở thi cử, chuyện hồi còn bé hơn lúc bấy giờ. Bọn mình thân nhau qua những lần đi học chung và cả những lần ra sân chơi ấy, dù để cắm cúi làm nốt bài hay vẩn vơ nói chuyện đâu đâu. Đến một ngày, bạn không còn về nhà bà ngoại ban trưa nữa. Hình như bà bạn cũng chuyển đi ở một nơi khác. Bọn mình lớn lên và có những nhóm bạn khác nhau. Mình cũng không còn dang nắng ra cái sân chơi nhỏ gần nhà nữa.
Mình lớn hơn. Lớn hơn nữa.
Mình có một người bạn thân lâu năm. Tối một ngày đầu năm mới, bạn nhắn tin rủ mình… ăn bánh chuối. Mình ừ, bạn tạt qua đón mình, hai đứa mua bánh chuối rồi kéo nhau ra sân chơi ngồi. Vẫn là khoảnh sân đó, nhưng vào lúc trời tối thui, nghe mùi thức ăn từ các nhà xung quanh tỏa ra lừng lẫy. Gió tạt làm hai đứa lạnh run, bánh chuối chẳng mấy mà nguội ngắt, vì bọn mình chẳng tập trung ăn mà cứ nói chuyện liên miên. Mình không còn nhớ hai đứa đã nói những gì, chỉ còn một cái ảnh chụp tay bạn và tay mình cầm bánh chuối rồi giơ chữ V, thêm dòng note bên dưới là "Bánh thì nguội, trời thì lạnh, chuyện kể thì nhảm, nhưng người ngồi cạnh thì tuyệt. Thế là được rồi. Năm mới hạnh phúc hơn."
Bọn mình hiếm khi quay lại cái sân đó. Những cuộc hẹn hò, ăn chơi, trò chuyện sau này đều diễn ra ở quán cà phê, quán ăn, hiệu sách, hay những lúc hai đứa rong ruổi trên đường. Cái sân chơi ấy, mình cũng chưa lần nào quay lại - hay rủ ai quay lại - vào một buổi tối đầu năm để ăn bánh chuối nữa.
Mình lại lớn hơn hồi đó một chút.
Mình có tình yêu đầu tiên. Sân chơi gắn liền với lúc mình giận bạn. Hai đứa ngồi im lặng trên băng ghế đá rất lâu, mình nhìn tay bạn run lên lúc nghịch chùm chìa khoá xe, cuối cùng đã quyết định nắm tay bạn rồi giải thích điều gì khiến mình thấy giận. Bạn cũng nói bạn đã cảm thấy như thế nào, rồi bọn mình làm hòa và ôm nhau. Sân chơi gắn cả với lúc bọn mình hẹn hò. Một cuộc hẹn rất nhanh, rất ngắn, vì bọn mình muốn … "ăn lén" đồ ăn vặt trước giờ cơm, hoặc vì hai đứa còn nấn ná chưa muốn tạm biệt - dẫu đã cùng nhau đi suốt quãng đường từ trường về nhà mình - nên ra sân chơi ngồi nói chuyện.
Sau này, sân chơi gắn với lúc bọn mình chuẩn bị chia tay. Không phải sân chơi gần nhà mình vẫn quen thuộc, mà là một sân chơi khác to hơn và xa nhà hơn một chút, để tránh bị người quen nhìn thấy. Bọn mình ngồi cạnh nhau trên hai băng cầu trượt, bạn ôm vai mình trong lúc mình khóc sướt mướt. Hai đứa nói đủ chuyện về thời gian ở cạnh nhau, cuối cùng là lần lượt trượt xuống, mỗi đứa một bên. Mình chưa từng quay lại sân chơi đó hay bất kỳ sân chơi nào khác, kể từ ấy.
Khi nhớ lại những lần ngồi sân chơi, hình như chưa lần nào mình thực sự ra đó để chơi cả. Nhưng bằng cách này hay cách khác, mình cũng trở thành một đứa trẻ con của nơi đó, để sân chơi chứng kiến mình lớn lên. Dẫu không chứng kiến mình lớn lên theo kiểu "không còn khóc nhè khi vấp ngã hay dập mông", nhưng khoảnh sân ấy đã nghe chủ đề trò chuyện của mình thay đổi, đã gặp những người khác nhau mà mình dẫn tới, và đã cảm nhận mỗi bước chân mình dài ra qua năm tháng.
Đi học ở một đất nước khác, mình không còn ghé sân chơi mỗi lần về thăm nhà nữa. Sau này có lẽ mình cũng sẽ chẳng có dịp gì, hay có người nào muốn dẫn vào sân chơi. Mình lớn rồi mà, và những cuộc hẹn của người lớn hiếm khi diễn ra ở sân chơi có đu quay, cầu trượt hay xích đu cho trẻ con lắm. Nhỉ? Nhưng mỗi lần đi ngang khoảnh sân nhỏ quen thuộc một thời, mình sẽ thoáng nhớ lại những ngày xưa đó. Từng có một người như thế đến với cuộc đời mình, bọn mình đã cùng nhau làm những điều như thế. Có người ở lại, có người rời đi, cũng có người dù không rời đi nhưng cũng chẳng còn gặp lại. Mình cũng lớn lên, thay đổi và khác đi. Chỉ có khoảnh sân chơi là còn đó, cùng với những kỷ niệm.