ĐÔNG LÊN
Mình vẫn gặp hoàng hôn luôn: những buổi chiều tan học về nhà, những tối mùa hè, chỉ cần hơi ngẩng mặt lên sẽ thấy trời hoàng hôn trải rộng ra trước mắt. Hôm nào cũng có thể bắt gặp khoảnh khắc ngày tàn nhường chỗ cho đêm, vậy nên hoàng hôn đối với mình là một điều rất tự nhiên và quen thuộc.
Bình minh thì đặc biệt hơn, vì mình ít khi gặp bình minh lắm. "Đón bình minh" trở thành một trải nghiệm nhất-định-phải-làm khi đi du lịch biển, và việc thức dậy, ra khỏi giường, đi bộ ra ngoài bãi biển - đối với một con sâu mê ngủ như mình - thực sự là thử thách. Để có thể gặp được bình minh, mình phải bỏ nhiều công sức hơn, và tần suất chúng mình gặp nhau cũng hiếm hoi hơn hẳn so với việc mình gặp hoàng hôn. Vậy nên, bình minh đối với mình là một điều rất đặc biệt.
Mình luôn có lí do để nói vì sao mình yêu thích hoàng hôn hơn. Ngày bé thì là vì… không dậy được mà ngắm bình minh, còn khi lớn lên thì là vì hoàng hôn báo hiệu giờ tan làm, kết thúc một ngày dài, dù năng suất hay chán chường, nhẹ nhàng hay căng thẳng. Hoàng hôn có cái vẻ rạng rỡ của người được nghỉ ngơi, được trở về cái ổ quen thuộc và được bao bọc trong sự thoải mái. Những ngày đẹp trời, ráng chiều màu cam hồng rực rỡ như lọ màu nước đổ tràn khắp bầu trời rồi đọng lại trong những dải mây lơ lửng, làm cho người ta bồi hồi xao xuyến. Lắm người không đừng được mà đưa máy lên chụp lia lịa, thậm chí còn đăng lên mạng xã hội cho mọi người cùng ngắm, kèm đôi ba câu tâm sự hoặc một đoạn nhạc nịnh tai. Một cái kết đẹp, cho những ngày dễ chịu, hay một sự an ủi dịu dàng, cho những ngày không được dịu dàng cho lắm.
Đã ngẩn ngơ ngàn lần trước ánh tà dương, cũng đã không ít lần phải lôi điện thoại ra quay chụp, mình cứ nghĩ hoàng hôn sẽ luôn là khoảnh khắc bầu trời đẹp nhất trong lòng mình, trước đây, bây giờ hay sau này đều như thế. Nhưng rồi, mình trở thành sinh viên trao đổi ở một đất nước khác, học tại ngôi trường cách căn nhà thuê một giờ đồng hồ đi tàu xe. Mình thường phải dậy trước giờ vào lớp ba tiếng để kịp ăn sáng và di chuyển. Những ngày mùa đông, mình rời nhà trước cả khi trời kịp sáng, rồi ngáp ngắn ngáp dài trong toa tàu đang được ánh hừng đông chậm rãi phủ lên.


Ấy là quãng thời gian mình được đón bình minh nhiều nhất trong suốt hai mươi mấy năm cuộc đời. Bình minh tới khi mình còn đang đứng chờ tàu, hay đôi lúc muộn hơn, khi mình đang gà gật trên băng ghế trống, hoặc im lặng ngắm nhìn thế gian thay màu. Những dải sáng mỏng như lụa tỏa ra từ một góc trời, cả một vùng bừng lên ánh vàng cam lành lạnh, từ từ nhuộm sáng bầu trời và những cụm mây. Mặt trời dần nhô lên, tròn trịa và căng đầy sau giấc ngủ dài, chẳng mấy chốc sẽ thành một khối cầu treo chênh vênh giữa không trung, những tia nắng mạnh mẽ tỏa ra tứ phía, xiên qua ô cửa kính làm mình chói mắt. Đi bộ từ ga tàu đến khuôn viên trường khi nắng hẵng còn chưa gay gắt, mình thường hít một ngụm khí lạnh sâu vào phổi, tận hưởng làn gió đông mơn man gò má mát lạnh, thi thoảng ngân nga vài giai điệu mơ hồ đột ngột vang lên trong tâm trí. Những buổi bình minh sáng rực ấy cho mình hy vọng. Hy vọng, rằng dù ngày hôm qua có ra sao, hôm nay sẽ là một khởi đầu mới.
Ngày hôm qua, có thể mình đã vò đầu bứt tóc vì mãi không tìm ra hướng viết tiếp báo cáo thực tập.
Ngày hôm qua, có thể mình đã dán mắt vào điện thoại xem người ta mukbang, vì lâu lắm rồi không nấu gì cầu kỳ để tự thấy mình đang ăn ngon.
Ngày hôm qua, có thể mình đã thức rất khuya, không vì một lí do nào cụ thể, chỉ đơn giản là không muốn đi ngủ.
Ngày hôm qua, có thể mình đã thẫn thờ rơi nước mắt, khi nghĩ về mối tình đầu nửa thập kỷ vừa kết thúc.
Ngày hôm qua, có thể mình đã khóc đến nghẹt thở, vì một bài tập nào đó trên lớp đã chạm vào phần tổn thương mình giấu kín từ lâu.
Ngày hôm qua, có thể mình đã ngồi xuống bàn học, viết rằng: "Mình không thể tiếp tục sống kiểu này được nữa."
Có rất nhiều ngày hôm qua đã ở lại, cùng những vụn vỡ, mệt mỏi và bấp bênh. Những ngày hôm qua mà nếu có cơ hội quay trở về quá khứ, mình nhất định sẽ không quay lại. Những ngày hôm qua mà đến giờ mình còn không muốn nhớ tới, muốn mặc cho chúng bị lãng quên đi mất.
Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Vậy nên, dù ngày hôm qua có tệ đến đâu, mình cũng không thể ngủ vùi trong chăn, mặc cho cuộc sống chảy trôi mà không làm gì. Mình phải thức dậy, đi tới trường. Tan học, mình còn phải đi siêu thị, rồi về tắm rửa, gội đầu, giặt quần áo và làm ti tỉ những việc vụn vặt linh tinh khác - những điều mình phải làm bằng được, vì nếu không, ai sẽ làm thay mình đây? Mình sẽ ngồi dậy, chải tóc, đánh răng, rửa mặt, gập chăn, thay đồ, và bước ra khỏi nhà. Và đi bộ từ nhà ra bến xe buýt. Và xe buýt đến, chở mình ra ga tàu. Và mình quẹt thẻ tàu, ngồi xuống băng ghế đợi. Và tàu đến, mình bước lên, tìm một chỗ trống chưa có ai ngồi. Và mình ngồi xuống. Và tàu lăn bánh.
Và bình minh lên.
Hôm nay là một ngày mới. Một ngày nắng hanh hao, gió làm rung rinh những chiếc lá vàng trên nền trời xanh biếc.
Ngày hôm nay, mình vừa viết được thêm một đoạn nữa cho báo cáo thực tập, có lẽ mình sẽ viết xong trước khi hết tháng.
Ngày hôm nay, mình quyết định sắm một con dao mới, thay cho con dao gọt hoa quả bé xíu của chủ nhà cho mượn. Mùa bí đỏ đến rồi, con dao mới vừa đủ sắc để gọt bí, và mình sẽ nấu một nồi canh bí đỏ với sườn.
Ngày hôm nay, mình vừa khám phá ra một hiệu bánh gần nhà, có lẽ ngày mai mình sẽ ra ăn thử xem sao.
Ngày hôm nay, mình lướt điện thoại ít hơn hôm qua một tiếng. Mình bắt đầu đọc một cuốn sách mới.
Ngày hôm nay, mình rất vui. Mình cảm thấy rằng, lối sinh hoạt của mình hôm nay đàng hoàng hơn một chút, và cuộc sống của mình sẽ dần vào nếp thôi.
Ngày hôm nay, mình ngủ ngon. Mình sẽ ngủ được chừng bảy tiếng, trước khi phải dậy đi học. Mình hơi mong chờ lớp học ngày hôm sau, mong chờ một ngày mới đang chầm chậm tới.
Mình sẽ đứng đó chờ tàu, hoặc ngồi trong toa tàu, chỗ băng ghế trống chỉ có mình mình. Ngắm bình minh lên.
Nếu hoàng hôn là một cái kết đẹp hay một sự ủi an, thì bình minh là một khởi đầu với niềm hy vọng - nhỏ nhoi nhưng lấp lánh. Và bình minh cũng trở thành khoảnh khắc đẹp nhất trong lòng mình, không chỉ của riêng bầu trời, mà còn của cả thế gian.