COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
MƯA NẮNG Ở BERLIN
MƯA NẮNG Ở BERLIN

"Nắng mưa là chuyện của trời
Tương tư là chuyện của tôi yêu nàng"

Thế có yêu thật không, mà cứ gọi mời người ta qua suốt thế?

Lần này, Berlin chào đón mình bằng một ngày mưa nắng lộn xộn. Rời khỏi nhà ga thành phố, mình bước vào làn mưa lâm thâm dưới bầu trời xám xịt, tự nhủ rằng hẳn sẽ là một ngày mình trốn mãi dưới tán ô. Ấy vậy mà chỉ vài tiếng đồng hồ sau, mưa tạnh, trời quang, thậm chí còn có lúc nắng chói chang đẩy hết mây đen, trả lại bầu trời xanh lơ với những cục bông gòn trắng ủm. Chừng nửa tiếng sau, trời lại đổ mưa. Mưa đến đột ngột như cách nó vừa rời đi trước đó, lúc thì ào ào như ai xối nước, lúc chỉ lất phất như bụi bay. Cứ mưa nắng thay phiên cả một ngày, lắm lúc đứng dưới ô mà chẳng rõ mình đang che mưa hay che nắng, vì dẫu nghe tiếng mưa rơi đều đều trên đầu, song lại thấy những giọt nắng tròn rơi lộp bộp trên gấu váy.

Cái kiểu thời tiết kỳ lạ, ở một thành phố cũng kỳ lạ nốt.

Phải nói ngay từ đầu là thế này: Mình không thích Berlin ngay từ những ngày đầu tiên, và tới giờ vẫn thế. Có lẽ vì thời tiết ở đây chăng? Nóng đổ lửa như lần đầu gặp gỡ, mưa tầm tã vào lần gặp thứ hai, thứ ba, rồi rét căm căm vào lần thứ tư. Không đâu, thời tiết chỉ là một phần rất nhỏ trong lý do mình không thích thành phố này thôi.

Berlin cho mình cảm giác rằng, người tạo ra nó đã tiện tay quơ đại một bàn xếp đầy những điều xấu - đẹp vào một cái hộp, đóng nắp lại và xóc lên, sau đó nhắm mắt bốc một nắm lẫn lộn hai thứ rồi thảy bừa vào các góc thành phố. Berlin - trong mắt mình - là một tổ hợp khó hiểu của cái xấu - đẹp trộn lẫn.

Từ những sân ga mang cá tính riêng: hoặc được ốp gạch theo màu, hoặc treo ảnh lịch sử đen trắng, hay lấp lánh như vòm trời sao; người ta có thể "đen đủi" - theo cách nói của bạn mình - mà bước vào một toa tàu xộc mùi amoniac hấp hơi trong đệm ghế, rồi bắt gặp những dáng người xiêu vẹo vật vờ trên ghế, trên sàn tàu vì say.

Giữa cuộc chuyện trò vui vẻ ngẫu nhiên với một người lạ cùng chuyến, là lời cảnh báo hãy cẩn thận với trạm dừng mình sẽ xuống, vì đó là một nơi nhộn nhạo và phức tạp.

Cách khu quảng trường với những công trình kiến trúc cục mịch kỳ quặc (mà lần nào gặp mình cũng chê tơi bời) - lại là những dãy phố dài xinh đẹp có hai hàng cây xanh mướt đang độ nở hoa, những cửa hàng cửa hiệu bán đủ mặt hàng hay ho thú vị: từ quần áo, túi xách, đồ thủ công cho đến dụng cụ làm bếp…

Thế đấy. Nói Berlin khó hiểu và kỳ lạ đâu có sai?

Dù không thích Berlin, nhưng đây lại là thành phố mình quay lại nhiều nhất. Mình đến Berlin hàng năm để thăm cộng đồng người Việt yêu quý của mình tại Đức - phần lớn đều sống ở thành phố thủ đô này: một người bác đã luôn nhiệt tình giúp đỡ mình từ ngày đầu mới sang, những người chị em bạn bè quen từ thời học dự bị, một người bạn thân lâu năm. Bọn mình sẽ cùng đi ăn, đi cà phê, mua sắm, dạo bộ, xem ca nhạc, cùng chuyện trò liên miên để cập nhật cuộc sống của nhau sau thời gian xa cách. Và cứ mỗi lần hội ngộ như thế, mình lại thấy thêm một điều mới ở Berlin.

Những hiệu sách xinh đẹp nằm ngay mặt phố. Một quán cà phê bán matcha rất ngon - dù mình không ham mê thức uống này lắm. Những tác phẩm nghệ thuật ẩn trong ô gạch lát đường hay cổng sắt. Câu chuyện về những người vượt biên bất hợp pháp. Rác chất đầy bên trên và xung quanh thùng rác vì không thể nhét thêm vào bên trong. Những người ăn xin xuất hiện khắp nơi trên đường phố và phương tiện công cộng. Mỗi lần gặp là một lần thấy khác, duy chỉ có cảm giác hỗn độn giữa sự khó chịu, rùng mình và sự thích thú, thân quen là không đổi.

Một thành phố luôn khiến người ta ngạc nhiên.

Từng có giai đoạn, mình đến Berlin khá thường xuyên. Đó là quá đủ, quá thừa, đến mức mình e ngại việc quay lại Berlin vào lần tới. Năm vừa rồi, vì bận chuyện học chuyện làm, mình đã đứt chuỗi thường niên ghé thăm thành phố này. Quay lại đây vào một ngày nắng mưa thất thường, mình đã thẩn thơ nghĩ tới hai câu thơ này đây:

"Nắng mưa là chuyện của trời
Tương tư là chuyện của tôi yêu nàng"

Không, mình không tương tư Berlin. Phải là thành phố này tương tư mình mới đúng. Cớ gì lại khiến một người vốn không thích mình quay lại nhiều lần đến thế, rồi lại khiến người ta vừa thích thú vừa nhăn nhó như thế? Thích thú theo kiểu "Chà, cái này hay thế!" rồi lại nhăn nhó thầm kêu "Ôi, biết ngay mà!" Mình lên Berlin với lý do rất chính đáng: thăm bạn bè, người quen, nhưng có lẽ đây không phải lý do duy nhất kéo mình trở lại thành phố này. Xách va-li lên và đi, mình không mong chờ, nhưng cũng sẵn sàng đón nhận những điều Berlin cho mình xem vào lần gặp đó.

Có yêu không nhỉ? Chắc là không yêu đâu. Nhưng mà,

- Lâu không thấy em ghé, Berlin nhớ em rồi.

- Em đến đây.

BÀI VIẾT:  LAM YÊN KHÊ | ẢNH:  LAM YÊN KHÊ, CHRISTIAN REISTER, @MOSES.AURELIUS | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Sân chơi NĂM THÁNG ĐI QUA KHOẢNH SÂN CHƠI TẢN MẠN Tuổi thơ của cậu gắn với chốn nào? Thời niên thiếu của cậu gắn với nơi nao? Có điều gì đã chứng kiến cậu lớn lên? Có điều gì, đã lặng lẽ nhìn năm tháng chảy trôi qua đời cậu? Với mình, đó là một khoảnh sân chơi gần nhà.
Hạnh ngộ hàn huyên NHỮNG LẦN HẠNH NGỘ, NHỮNG CUỘC HÀN HUYÊN TẢN MẠN Người ta dùng từ "vô thường" để nói về cuộc đời. Cuộc đời vô thường, luôn luôn thay đổi, bất định, chẳng ai nói trước được điều gì. Trong muôn vàn những điều chẳng thể nói trước ấy, cái duyên, với mình, là một điều kỳ diệu vô cùng. Con người ta vì có duyên nên mới gặp gỡ rồi quen biết, lại đồng hành trên một đoạn đời. Cũng vì có duyên, con người ta sau khi chia xa - vì mối liên kết chung không còn, vì mỗi người rẽ theo một hướng khác - sẽ hội ngộ. Những cuộc hội ngộ trong vui mừng, may mắn, gọi là hạnh ngộ. Những cuộc trò chuyện, tâm tình sau thời gian dài xa cách, gọi là hàn huyên.
GENT GENT - HƠN CẢ MỘT GIẤC MƠ TẢN MẠN ĐIỂM ĐẾN Một ngày cuối năm, bọn mình lên đường đến thăm thành phố Gent xinh đẹp của Bỉ. Không chỉ là một chuyến tham quan các địa điểm nổi tiếng hay food tour thử các món đặc sản, chuyến đi này còn kéo bọn mình gần lại với nhau hơn, thậm chí trở thành "cột mốc trưởng thành" của chính cá nhân mình.
MADRID PHỐ LẠ, CHỐN QUEN TẢN MẠN Giữa những ngày chênh vênh tại xứ người, mình may mắn tìm được một nơi làm chốn thân quen, tạm nương nhờ đợi cho lòng lặng sóng.
VENICE THƯỚC PHIM Ở THÀNH PHỐ LẠ TẢN MẠN Đêm cuối ở Venice, một cuộc gặp tình cờ mở ra những mảnh ký ức rời rạc về thành phố kênh đào. Từ những bước chân lang thang đến buổi sáng cà phê vội vã trong mưa, hai người xa lạ chia sẻ hành trình rồi rời đi, để lại một kết nối ngắn ngủi nhưng đủ đầy.
Bữa cơm thực tại BỮA CƠM CỦA THỰC TẠI TẢN MẠN Bữa cơm sum vầy ngày Tết và thực tại của tuổi xế chiều.
Mù Cang Chải MÙ CANG CHẢI: VẺ ĐẸP CỦA MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG TẢN MẠN ĐIỂM ĐẾN Vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của thị trấn Mù Cang Chải trong những ngày bình thường.
Ai Giữ Nhà Cho Người Đã Chết? AI GIỮ NHÀ CHO NGƯỜI ĐÃ CHẾT? TẢN MẠN Ba người con, ba ngã rẽ, ba con đường khác biệt - gặp nhau trong một đám tang nơi cuốn sổ đỏ là thứ duy nhất được để tâm. Ngôi nhà chung không còn là mái ấm, mà là tấm gương phơi bày thói đời và những điều người ta quen gọi là đạo.
Rèm RÈM TẢN MẠN Khi những ''bức tranh'' còn chưa kịp treo thẳng lên tường, sự thật đã lộ diện trước tiên - không phải trên mặt toan, mà trong cách con người đối mặt với nó.
C O O K O O