CÙNG NGƯỜI LẠ
Buổi tối đầu tiên ở Sevilla, mình đăng ký tham gia hoạt động nấu paella của hostel.
Đó cũng là lần đầu tiên mình đăng ký vào một hoạt động giao lưu tập thể kiểu vậy. Mình chưa bao giờ thực sự để tâm đến những hoạt động mà các hostel vẫn hay tổ chức cho khách tới chơi, vì mình luôn có sẵn một lịch trình riêng được chuẩn bị trước từ nhà. Lần tham gia này có lẽ vì mình tình cờ trống lịch trong lúc chờ bạn đồng hành tới muộn, vì mình… chưa biết ăn tối ở đâu, và cũng vì paella là món mình dù muốn nhưng chưa có dịp thử, vậy nên sau một thoáng suy nghĩ, mình đã quyết định ghi tên vào danh sách đăng ký.
Paella là món cơm thập cẩm đặc trưng của Tây Ban Nha, và nhất định phải được nấu trong một chiếc chảo gang to, có tay cầm hai bên, dành riêng cho việc nấu món này. Nhân paella có nhiều loại, và tối đó chúng mình đã nấu paella rau củ để ai cũng có thể ăn được. Xuống bếp lúc mọi người đã gần hoàn thành công đoạn sơ chế, mình cùng một bác người Đức và một bạn nữ khác - những người đến sau - phụ trách làm bartender pha sangria - một loại cocktail có rượu vang và trái cây.
Nhóm chúng mình có chừng hơn chục người, đến từ các nước khác nhau, và mình là người Việt Nam duy nhất. Vì đông như thế nên không phải ai cũng trở thành "đầu bếp". Chỉ có ba bạn phụ trách nấu theo hướng dẫn, số còn lại đóng vai người quay phim và cổ vũ. Món paella này không quá khó: chỉ cần xào sơ rau củ, thêm gia vị, gạo và trộn đều. Công đoạn cuối cùng là cho nước sôi vào chảo, để nguyên không đậy nắp trong vòng 20 phút.
Trong lúc chờ đợi, mọi người quay sang trò chuyện rôm rả. Những câu hỏi thường thấy ở mọi lần làm quen như tại sao bạn đến đây, bạn đã làm gì ở Sevilla bay lơ lửng khắp không gian, những cuộc hội thoại từ hai người lắm khi mở rộng ra thêm vài người nữa vì ai đó tình cờ bắt được một điểm chung. Mình loay hoay giữa bầu không khí rộn ràng ấy, cứ nghe bên này một chút rồi lại nghe bên kia một chút, cười và gật đầu liên tục nhưng cũng không thực sự tham gia vào câu chuyện nào.
Chà, đây mới là phần khó nhất đối với mình. Mình không giỏi bắt chuyện với người lạ, và cũng không phải người có thể thoải mái tham gia vào cuộc trò chuyện của một nhóm người không quen biết. Mình vừa cố gắng hoà nhập với mọi người, lại vừa bứt rứt vì thấy bản thân không… đóng góp được gì vào dòng kể chuyện đang liên tiếp tuôn ra.
Ngại ghê. Mình rất không thích cảm giác lạc lõng giữa một nhóm người thế này. Mình phải nói chuyện với ai đó thôi.
Là mình, hay là bác đã bắt chuyện trước nhỉ? Bác người Đức đã cùng pha sangria với mình, dường như cũng không thực sự tham gia vào cuộc trò chuyện nào. Có phải những người đồng cảnh ngộ thường dễ nhận ra nhau hơn chăng?
Bác tự gọi mình là một người thất nghiệp, bởi thay vì đi làm, bác lại đang trên hành trình đi khắp thế giới bằng xe đạp. Hành trình đó đã kéo dài được vài tuần, cho đến chiều hôm ấy, xe đạp hỏng và bác đành tấp vào đây vì hostel này là nơi duy nhất nhận check-in suốt 24h. Một điều nằm ngoài kế hoạch.
- Thế cháu thì sao?
- Cháu là sinh viên ở Đức, đến Tây Ban Nha trao đổi và tranh thủ đến Sevilla chơi ạ.
- Ồ, thế chắc cháu biết nói tiếng Đức.
- Vâng, bác có muốn chuyển sang nói chuyện bằng tiếng Đức không ạ?
- Tùy cháu thôi, nếu cháu muốn luyện tập tiếng Đức thì mình nói tiếng Đức, còn bác không ngại nói tiếng Anh.
Hai bác cháu vẫn nói chuyện bằng tiếng Anh, vì mình cứ cảm giác rằng bác thích dùng tiếng Anh lắm, và thực ra mình cũng nói chuyện bằng tiếng Anh thoải mái hơn. Những chủ đề cứ thay đổi liên tục, từ các thành phố ở châu Âu, ẩm thực nước Đức, chính trị ở Hy Lạp đến đủ thứ linh tinh khác mà mình không còn nhớ rõ. Mùi paella thơm lừng chen kín phòng bếp, cả nhóm tụ tập lại quanh bàn ăn, chia nhau bát và thìa để chuẩn bị ăn tối. Chảo cơm tưởng to, nhưng chia ra mỗi người một bát rồi cũng không còn nhiều, vậy nên mình cũng chỉ ăn chừng đó và một xíu cơm cháy cuối chảo.


Mình không quá ấn tượng với hương vị của bát cơm hôm đó, chỉ nhớ là cũng dễ ăn, nhưng mà… hơi ít, nên ăn xong mình vẫn chưa no. Lúc ăn, hai bác cháu gần như không nói chuyện, mãi tới lúc dọn dẹp, rửa chén bát và chính thức kết thúc hoạt động nấu cơm, chúng mình mới tiếp tục những cuộc trò chuyện dang dở, với những câu chuyện mà mình quên gần hết. Nhưng tựu chung lại, hai bác cháu đã trở thành bạn trong buổi tối hôm ấy, góp thêm một cuộc hội thoại vào bầu không khí rôm rả chung, bớt đi hai cá nhân loay hoay giữa một đám đông ồn ào. Trước khi tạm biệt nhau, bác chúc mình tận hưởng thời gian còn lại ở Tây Ban Nha, và mình chúc bác sẽ sớm sửa được xe đạp.
Khi nãy mình nói rằng, paella là món mình muốn nhưng chưa có dịp thử, vì paella không phải là món ăn dành cho một người. Muốn ăn paella phải đi ít nhất hai người, và nhà hàng sẽ làm một chảo paella cho cả đôi. (Mãi sau này mình mới tìm được một hàng bán nửa suất paella cho một người ăn, nhưng đó có lẽ cũng là một trong những hàng duy nhất.) Phải chăng những món ăn không-dành-cho-một-người này là một lời nhắc khéo, rằng con người ta chẳng thể cứ một mình mãi. Sẽ phải có lúc bước ra ngoài, bước khỏi thế giới nhỏ bé an toàn của mình mà đứng giữa đám đông và giao tiếp với người khác. Có thể sẽ lạc lõng một chút, nhưng cũng có thể sẽ tìm được một người bạn để chuyện trò - dù chỉ trong khoảnh khắc đó thôi. Có thể sẽ mất đi sự thoải mái thường trực, nhưng bù lại sẽ được biết thêm về thế giới xung quanh. Và, được thêm một chén paella nữa - không thì đến khi nào mới được ăn cho biết mùi vị đây?