DỐC
Mình đang ở đó. Lưng chừng dốc. Khi đang ở dưới đáy rồi, người ta chỉ có thể đi lên mà thôi, vậy còn khi ở khoảng lưng chừng con dốc thế này thì sao? Thì, người ta không "chỉ" có thể đi lên, mà còn có thể lăn xuống dưới.
Một giai đoạn kỳ lạ, lửng lơ và nhiều mâu thuẫn. Mình học được nhiều thứ, mới có cũ có. Mình thấy như bản thân biết mỗi thứ một ít, đồng thời cũng chẳng biết gì sất. Mình mơ mộng và khao khát nhiều, nhưng cũng thấy được thế giới vốn phũ phàng hơn nhiều. Cái gì cũng đang dở dang. Học gần xong bậc cử nhân, có định hướng cho bậc thạc sĩ, nhưng rồi chẳng biết mình có thể làm được gì. Đi làm tạm ổn định, vẫn biết thêm nhiều cái mới, vẫn thu thêm nhiều trải nghiệm, nhưng mình vẫn luôn biết bản thân không muốn gắn bó dài lâu với công việc này. Mình tìm kiếm một công việc khác, và dù chưa biết có được chọn không, mình cũng coi nó như một cơ hội để trải nghiệm môi trường mới, chứ không phải là việc gì mình sẽ làm lâu dài.
Ai mà biết được, nhỉ?
Ý mình là, mình mới chỉ 23 tuổi thôi. 23 tuổi thiếu gần một tháng. Mình còn trẻ, và đặc quyền của tuổi trẻ là được thử và được sai. Mình biết. Mình còn hay ra rả nói với chính bản thân và người khác như thế nữa. Dẫu vậy, mình vẫn cảm thấy chới với làm sao khi chưa đạt được sự ổn định. Mình cảm thấy sốt ruột, khi những đoạn hành trình trong cuộc đời kéo dài hơn dự tính ban đầu (như việc học đại học của mình chẳng hạn). Song, mình cũng cảm thấy hoang mang, khi không biết sau khi kết thúc hành trình này, mình sẽ làm gì tiếp. Mình muốn có một tuổi trẻ rực rỡ, nhưng cũng chẳng biết cái rực rỡ ấy tròn méo thế nào, có hình dáng cụ thể ra sao.
Mình đang leo lên một con dốc mà không thấy rõ đích đến. Một con thuyền ngơ ngác giữa biển khơi vì lạc mất ngọn hải đăng của nó.
Có lẽ điều này cũng là bình thường thôi. Có lẽ ai cũng đã, đang và sẽ trải qua giai đoạn chông chênh này. Có lẽ sau này, khi nhìn lại, tất cả những điều này chẳng có gì đáng nói. Có lẽ chúng rồi sẽ trở thành một câu chuyện mua vui, một chia sẻ nho nhỏ với những người trẻ tuổi hơn. Rằng không sao đâu, mọi thứ sẽ ổn thôi. Có lẽ mọi thứ rồi sẽ ổn thật. Có lẽ là như thế. Nên là, chuyện này cũng bình thường thôi. Chuyện tầm phào ấy mà.
Nhưng mà, mình vẫn muốn viết ra. Để làm gì nhỉ?
Chắc là để đầu, hay lòng, hay một vị trí nào đó trong cơ thể, bớt rối. Cũng chẳng bớt rối đi là bao, chỉ như là mình lôi mớ bùi nhùi này từ trong xó ra ngoài sáng. Để cho mớ chữ đang tuôn ra không kẹt ứ lại rồi bỏ đi mất sau khi đã đập cửa não uỳnh uỳnh đòi được viết ra. Để cho một ai đó đọc được sẽ thấy rằng, người đó không một mình trải qua điều này.
Người ta thường nói về điểm bắt đầu và điểm kết thúc. Đi từ đây ra kia. Hồi đó chỉ vậy mà bây giờ hẳn thế. Tiến bộ nhiều quá. Thay đổi nhiều quá. Khác quá. Như một công thức toán: lấy "đầu ra" trừ đi "đầu vào", được một cái hiệu, gọi là "quá trình". Nhưng cả một quá trình dài xứng đáng được nhớ đến nhiều hơn là một cái hiệu. Những nỗ lực âm thầm không ai biết. Những thất bại cay đắng trước khi được nhìn thấy. Quá trình leo dốc chật vật, vừa tức ngực vừa chùn chân, lại không biết mình đang đi đâu, có đi đúng đường hay không.
Thế thì mình nên làm thế nào bây giờ?
Nếu đang đứng ở lưng chừng dốc rồi, mình có thể ráng mà đi lên. Hay là dừng lại thở một lúc rồi lại leo tiếp. Cố gắng để không lăn xuống, nhưng nếu có lỡ trượt mất một đoạn cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Thậm chí, nếu không may lăn gần xuống chân dốc, mình vẫn có thể đứng dậy, đi tiếp. Hoặc nghỉ một tí, rồi đi tiếp.
Nếu tiếp tục với hình ảnh ẩn dụ này, thì thực sự có vô vàn khả năng và lựa chọn, cho những người đang ở lưng chừng dốc như mình, hoặc như bạn. Nhưng thực tế thì có lẽ mình không làm được gì nhiều, ngoài việc tiếp tục làm những điều mình đang làm. Tiếp tục học. Tiếp tục đi làm. Tiếp tục chuẩn bị. Tiếp tục sống.
Việc lớn nhất ta có thể làm, đơn giản là sống tiếp, nhỉ. Đi tiếp. Chờ xem cuộc đời sẽ mang đến điều gì: cơn gió xuôi chiều đẩy mình lên, cơn gió ngược chiều muốn đẩy mình lùi xuống, hay cơn gió xiên ngang làm mình liêu xiêu. Vì quá trình leo dốc vốn dĩ không phải cứ đi băng băng là tới, mà sẽ có những lúc chùn chân, trượt chân, vấp đá, ngã lăn xuống một đoạn ngắn hay một quãng dài. Và vì hết con dốc này sẽ lại tới một con dốc khác. Vậy nên cứ từ từ mà đi tiếp thôi.
Hít một hơi thật sâu. Mắt nhìn thẳng. Tiến về phía trước.