MỘT GIẤC MƠ
Một ngày cuối năm, bọn mình lên đường đến thăm thành phố Gent xinh đẹp của Bỉ. Không chỉ là một chuyến tham quan các địa điểm nổi tiếng hay food tour thử các món đặc sản, chuyến đi này còn kéo bọn mình gần lại với nhau hơn, thậm chí trở thành "cột mốc trưởng thành" của chính cá nhân mình.

Gent không phải lựa chọn ban đầu của bọn mình cho chuyến đi cuối năm. Bọn mình - ba đứa du học sinh ở hai đầu nước Đức - vốn định cùng nhau đi Brussels, nhưng cuối cùng lại chuyển hướng sang Gent vì… tiền thuê hostel ở thành phố thủ đô quá đắt. "Hay là đi tàu thêm bến nữa đến Gent chúng mày ơi, vừa đẹp vừa rẻ". Một đứa nói, hai đứa gật, bọn mình cứ thế lên đường.
Gent đẹp, đẹp lắm. Đẹp tới mức ba đứa hẵng còn nguyên hành lý cứ đứng ngẩn người trên cầu, mơ màng để cho mê đắm đầy tràn khỏi mắt, rồi mới giật mình lôi điện thoại ra, vừa chụp ảnh vừa xuýt xoa ríu rít. Bọn mình đã đứng ngay giữa quảng trường lịch sử, trên cây cầu Sint-Michiel nổi tiếng, lọt thỏm giữa không gian huyền diệu của những dãy nhà cổ, những công trình kiến trúc đồ sộ dọc sông Leie, say mê dõi theo từng cử động của thành phố: Những tốp người thong dong đi bộ hai bên sông trên con đường đá cuội, vài cánh chim chao nghiêng trên mặt nước lăn tăn, một cặp cờ nâu bay phơ phất trước thềm nhà…

Chao ôi! Phải chăng vì Gent là một trong số những thành phố châu Âu đầu tiên mình tới chơi, nên mình mới xúc động đến thế? Cái cảm giác vừa phấn khích, vừa thẫn thờ, vừa muốn reo vui lại vừa thấy thổn thức khi mới chỉ đứng ngắm nhìn - mình vẫn chưa gặp lại ở một nơi nào khác. Nhưng cũng có thể vì Gent là một trong hai thành phố đẹp nhất ở Bỉ, và từng là một trong những thành phố giàu có nhất Bắc Âu thời Trung cổ. Và cũng có thể vì chuyến đi ngày ấy mang lại cho mình nhiều điều không ngờ tới.
Suốt ba ngày ở Gent, bọn mình đã tạt ngang tạt dọc để ăn đủ thứ trên đời. Một quầy bánh waffle bé xíu không có chỗ đứng ăn, một hàng bán khoai tây chiên và đồ ăn vặt ngẫu nhiên trên đường, nhà hàng brunch có món thịt hun khói đặc sản, quán ăn có món thịt viên được chế biến theo đủ kiểu, hiệu bánh ngọt lâu đời nhất thành phố… Từ ăn vặt đến ăn chính, từ đồ mặn đến đồ ngọt, từ hàng rẻ đến hàng sang - bọn mình đều ghé qua một lần. Nhưng hai điểm "foodtour" mà mình ấn tượng nhất lại là một tiệm cà phê bên sông và một quán bar trong hẻm nhỏ.


Gent tháng 12 trời lộng gió, dẫu có thích lang thang ngắm nhìn thành phố đến mấy thì cũng đến lúc ba đứa phải tạm "chịu thua", đành dừng lại nhâm nhi cốc cà phê nóng trong lúc chờ đôi tai bớt ửng đỏ và hai bàn tay được lấy lại cảm giác. Tiệm cà phê nhỏ nằm trên đường từ hostel đến lâu đài Gravensteen, ngay ngưỡng cửa là bếp pha cà phê và nướng bánh waffle thơm lừng. Bên trong hẹp và sâu, bàn ghế gỗ dáng đơn giản và hơi cũ, nhuộm một màu cam rực dưới bóng đèn tròn treo lơ lửng trên trần nhà. Bọn mình thử đồ uống của nhau, rì rầm trò chuyện, từ những điều vô thưởng vô phạt cho đến những chuyện nghiêm túc và riêng tư hơn. Cà phê nóng ấm dần nguội đi rồi cạn hẳn, và ba đứa cũng bước sâu hơn một chút vào vòng tròn an toàn của nhau.
Bọn mình dù đã quen biết nhau từ lâu, nhưng tần suất gặp mặt thường xuyên đứt gãy, không vì chuyện này thì chuyện khác. Bọn mình đã cùng nhau cười đùa ngớ ngẩn, cùng rơi nước mắt vì một bộ phim buồn, cùng than thở chung nỗi niềm của du học sinh xa nhà, nhưng bọn mình chưa từng kể cho nhau nghe nhiều hơn về bản thân, về con người trước lúc quen biết, hay bất kỳ điều gì về những tổn thương từng trải qua. Nhưng ở tiệm cà phê này, bọn mình đã có một cuộc trò chuyện dài như thế. Vì điều gì nhỉ? Vì trời thì lạnh, quán thì ấm và cà phê quá ngon chăng?


Cuộc trò chuyện thứ hai của ba đứa diễn ra ngoài sân của một quán bar trong hẻm nhỏ. "Đến Bỉ thì phải uống bia chứ!" - vẫn là một đứa rủ, hai đứa gật, bọn mình lang thang có chủ đích vào buổi tối cuối cùng trước khi rời thành phố, tìm kiếm một nơi nào đó để uống bia.
Quán bar nằm sâu tít trong con ngõ hẹp hun hút gió, dẫn vào một khoảng sân rộng sáng mờ bởi độc một bóng đèn lơ lửng ở giữa. Bên trong quán chật kín và có phần bí bách, tiếng cười nói ồn ào át đi tiếng nhạc jazz trên đài, vậy nên bọn mình đã ngồi ngoài sân. Mình gọi một cốc bia không cồn rồi nhanh chóng lách ra ngoài kiếm chỗ, để mặc hai đứa bạn còn mải nghiên cứu phân tích từng loại bia. Trong lúc chờ đợi, không hiểu sao trong đầu mình đột nhiên văng vẳng giai điệu của bài "All I have to do is dream", rồi cứ ngân nga "Dream, dream, dream, dream" mãi. Giờ, cứ mỗi lần nghe bài hát này, mình lại nhớ đến buổi tối ngày hôm ấy.
Hai bạn mang bia ra, cốc không cồn của mình lọt thỏm giữa hai cốc bia tươi cao gấp rưỡi. Bia của Bỉ thực sự rất ngon, vị đậm đà phong phú, lại không quá nhiều cồn khiến mình thường nhăn nhó khi nuốt xuống. Ba đứa bắt đầu kể nhau nghe chuyện sản xuất bia không cồn khó thế nào, rồi quay sang dự định sau khi học xong sẽ ra sao. Lần này là những mông lung hướng về tương lai - những điều mà dường như ai ở tuổi bọn mình đều đau đáu. Cuộc trò chuyện bị cắt ngang vì ba đứa đã lạnh đến mức không thể nói trọn vẹn cả câu mà không run. Bọn mình đứng dậy ra về, hẹn nhau lần sau sẽ quay lại đây tụ họp.

Thật lạ, khi điều mình nhớ nhất về một chuyến đi thường là những cuộc trò chuyện, hay nói đúng hơn, là những kết nối với người xung quanh - bạn đồng hành hay bạn tình cờ gặp mặt - thay vì một địa điểm hay một món ăn nào đó. Trên những trang giấy ghi lại chuyến đi ngày hôm ấy, mình đã viết rằng: "Những tưởng vòng tròn bạn bè thân thiết sẽ dừng lại khi hết thời đi học, thì nó lại bất ngờ mở rộng thêm". Gent đã làm bọn mình thân nhau hơn, và với cá nhân mình, chuyến đi này còn là một dấu mốc để mình nhận ra bản thân đã lớn lên, trưởng thành lên thế nào. Vì lẽ đó, kỷ niệm về chuyến đi Gent luôn sống động và rực rỡ trong trí nhớ của mình, dẫu đã gần hai năm rưỡi trôi qua.
Mượn chính đoạn kết viết về Gent trong cuốn sổ của mình:
"Một chuyến đi quá tuyệt vời của cái đẹp, đồ ăn ngon, tình bạn, niềm vui (rất vui) và sự hiểu mình hơn một chút. Hẹn gặp lại!"