Tổng hợp các bài viết liên quan đến TẢN MẠN trên Cookoo.
Nội dung được cập nhật liên tục theo xu hướng mới nhất.
TẢN MẠN
TẢN MẠN
MỘT FRANKFURT RẤT KHÁCTớ không thích Frankfurt. Mỗi lần ai đó hỏi tớ về Frankfurt, như một phản xạ có điều kiện, tớ sẽ nhăn nhó và lắc đầu trước khi kịp cất lời.
Trở lại thành phố lần đó, với cậu, tớ đã thấy một Frankfurt rất khác.
TẢN MẠN
CỬA KHÔNG KHOÁ NỮA RỒI, TÌNH YÊU ƠI
Cửa không khoá nữa rồi, tình yêu ơi.
Người đã bước vào chưa thế?
Tình yêu ơi, em đã gặp một người.
Một người em rất thích, và cũng rất thích em.
TẢN MẠN
LƯNG CHỪNG DỐC
Mình đang ở đó. Lưng chừng dốc. Khi đang ở dưới đáy rồi, người ta chỉ có thể đi lên mà thôi, vậy còn khi ở khoảng lưng chừng con dốc thế này thì sao? Thì, người ta không "chỉ" có thể đi lên, mà còn có thể lăn xuống dưới.
TẢN MẠN
KHÔNG ĐÁM MÂY NÀO
Ở LẠI
Tôi là ai? Tôi muốn gì? Tôi đang cố gắng vì điều gì? Nếu rồi ai cũng đi làm, kiếm tiền, già đi và biến mất, thì tại sao tôi phải chạy nhanh đến thế?
TẢN MẠN
MÂY ĐEN NGANG ĐẦU
Những chuyện vụn vặt như thế, vào một ngày bình thường, mình sẽ nhẹ nhàng cười bảo "Không sao đâu" và quên tiệt đi chỉ sau vài ba phút. Ấy là những ngày mình có nắng trên vai, đang vui tươi phơi phới. Những ngày có gió thoảng vờn tóc, bình lặng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng cũng có những ngày mình thấy mây đen kéo đến ngang đầu, và khi ấy, những vụn vặt chẳng đáng có kia bỗng phồng to lên như vết rộp nước, ngứa ngáy khó chịu và chỉ cần động nhẹ là vỡ.
TẢN MẠN
CHỜ HỪNG ĐÔNG LÊN
Có rất nhiều ngày hôm qua đã ở lại, cùng những vụn vỡ, mệt mỏi và bấp bênh. Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Vậy nên, dù ngày hôm qua có tệ đến đâu, mình cũng không thể ngủ vùi trong chăn, mặc cho cuộc sống chảy trôi mà không làm gì. Mình phải thức dậy, đi học, đi làm những công việc thường ngày. Mình sẽ thức dậy, ra khỏi nhà, đi tới ga tàu. Và ngắm bình minh lên.
TẢN MẠN
NHỮNG CUỘC CHIA LY
Em từng không thích những cuộc chia ly. Đến giờ, tuy vẫn không thích lắm, nhưng em hiểu chúng chỉ xảy ra như lẽ tự nhiên vốn dĩ của cuộc đời mà thôi.
TẢN MẠN
MÙA HÈ KHÔNG TRỞ LẠI
Dù muốn hay không muốn, dù lấp lánh nắng vàng hay long lanh nước mắt, mình cũng không thể quay lại những ngày hè đã xa.
TẢN MẠN
TÔI VÀ CHA
Đôi khi tôi khó hiểu, có phải mình tôi bất hạnh hay không - hay cả thế giới này đều thế. Đây vốn không nên là thắc mắc của một đứa trẻ mới qua mười ba.
TẢN MẠN
TÌNH YÊU, CÓ CÒN Ở ĐÓ KHÔNG?
Tình yêu, cùng mớ hành lý lỉnh kỉnh của người: xao xuyến, bồi hồi, rung động, đắm say, khao khát, thổn thức… đã bỏ em đi mất. Có phải thế không? Là tình yêu chia tay em, hay em chia tay tình yêu?