COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN

Lope Phạm – Producer âm nhạc và câu chuyện “Tao là Chính, Chính là tao”

Bài viết chân dung về Lope Phạm (Phạm Trung Chính), một producer âm nhạc tại Hà Nội, khám phá hành trình làm nghề phía sau ánh đèn sân khấu, tư duy sáng tạo và bản sắc cá nhân trong âm nhạc hiện đại.

Lope Phạm là ai?

Lope Phạm, tên thật Phạm Trung Chính, sinh năm 2000, là một music producer tại Hà Nội. Anh hoạt động trong lĩnh vực sản xuất âm nhạc, chịu trách nhiệm xây dựng ý tưởng, cấu trúc, âm thanh và trải nghiệm tổng thể của một bản nhạc.

Producer trong âm nhạc là gì?

Producer là người đứng sau một sản phẩm âm nhạc, từ việc định hình concept, lựa chọn âm sắc, phối khí cho đến hoàn thiện bản master. Đây là vai trò quan trọng nhưng ít xuất hiện trước công chúng.

Hành trình đến với âm nhạc

Lope Phạm bắt đầu làm nhạc từ khi còn trẻ, ban đầu chỉ là cách giải tỏa cảm xúc. Đến khoảng 16-17 tuổi, anh quyết định theo đuổi âm nhạc một cách nghiêm túc và lựa chọn “all in” với con đường này.

Làm nghề phía sau ánh đèn

Không chọn trở thành nghệ sĩ biểu diễn, Lope Phạm tìm thấy bản thân ở vị trí phía sau. Anh tập trung vào giá trị sáng tạo, chất lượng sản phẩm và sự chân thật thay vì chạy theo sự nổi tiếng hay hào quang.

Quá trình sáng tạo và làm việc với nghệ sĩ

Công việc sản xuất âm nhạc đòi hỏi sự trao đổi, tranh luận và thấu hiểu giữa producer và nghệ sĩ. Những khác biệt trong quan điểm sáng tạo là yếu tố cần thiết để tạo nên sản phẩm hoàn chỉnh và mang dấu ấn cá nhân.

Ảnh hưởng của Hà Nội và Sài Gòn đến âm nhạc

Môi trường sống ảnh hưởng lớn đến phong cách sáng tạo của Lope Phạm. Hà Nội mang đến chiều sâu cảm xúc và sự tinh tế, trong khi Sài Gòn đại diện cho nhịp sống nhanh và tính công nghiệp của ngành giải trí.

Cân bằng cảm xúc và áp lực nghề nghiệp

Làm việc trong ngành sáng tạo đi kèm với áp lực về thời gian, sức khỏe và cảm xúc. Lope Phạm học cách duy trì sự chuyên nghiệp, kiểm soát cảm xúc và tìm kiếm sự cân bằng thông qua những hoạt động cá nhân như chạy bộ và lắng nghe âm thanh tự nhiên.

Bản sắc cá nhân trong nghệ thuật

Với Lope Phạm, việc trở thành “một ai đó” không nằm ở danh tiếng mà ở việc giữ được bản chất. Câu nói “Tao là Chính, Chính là tao” thể hiện rõ triết lý về sự đồng nhất giữa con người và bản sắc sáng tạo.

Từ khóa: Lope Phạm, Phạm Trung Chính, producer Việt Nam, music producer Hanoi, sản xuất âm nhạc, nghệ sĩ indie Việt Nam, creative identity, producer là gì, behind the scenes music, âm nhạc Việt Nam hiện đại.

Lope Phạm - COOKOO
LOPE PHẠM "TAO LÀ CHÍNH, CHÍNH LÀ TAO"
Lope Phạm, tên thật Phạm Trung Chính, sinh năm 2000, là một producer ở Hà Nội. Trong âm nhạc, producer là người đứng sau, thiết kế trải nghiệm của một bài nhạc. Từ ý tưởng, cấu trúc, âm sắc, nhịp điệu, cách giọng hát đặt vào bản phối; từ phòng thu đến bản master cuối cùng. Lope Phạm chọn con đường ít ánh đèn ấy, và ở đó anh tìm thấy chỗ đứng cho mình: không hào nhoáng, chỉ cần đúng với giá trị mà anh tin.
Từ đâu anh bắt đầu làm nhạc? Anh nghĩ việc làm nhạc với mình bắt đầu từ khoảng 14 - 15 tuổi. Nhưng phải đến năm 16 - 17 tuổi, anh mới thật sự nghiêm túc và coi âm nhạc như một nghề. Từ lúc ấy, anh “all in”. Trước đó, âm nhạc là nơi để anh xả và giấu cảm xúc của mình vào thôi. Điều gì chuyển từ làm nhạc để xả cảm xúc sang thành nghề? Hồi đấy là đêm cận Tết 2016-2017, cũng rất tình cờ thôi, anh nhận được một câu hỏi: “Mày đã bao giờ nghĩ sẽ làm âm nhạc một cách nghiêm túc chưa?” Câu hỏi đấy nó “hit” anh. Anh chưa bao giờ nghĩ thế cả. Anh chưa bao giờ nghĩ là âm nhạc có thể mang lại cho tôi tiền, cuộc sống, hay là bất kỳ thứ gì liên quan. Từ khoảnh khắc đấy, anh quyết định “all in”.
Nhiều người đến với âm nhạc và nghệ thuật muốn ánh đèn rọi vào mình, tại sao anh lựa chọn con đường ở “đằng sau”? Anh không nghĩ mình chọn được. Nó là sứ mệnh của mỗi người. Có những người mang trong mình tố chất, chỉ cần nhìn qua là biết: họ sinh ra để làm điều đó. Ngược lại, cũng có những người cố gắng tìm kiếm sự nổi tiếng, cố khoác lên mình một chiếc áo rộng quá khổ, và chính điều ấy khiến họ dần trở nên mất tự nhiên, rồi biến mất lúc nào không hay. Tất nhiên, anh cũng đã thử, nhưng mà anh thấy nó không hợp với anh, không hợp với cá tính của anh.
Lope Phạm - COOKOO LOPE PHẠM “Anh không nghĩ mình chọn được. Nó là sứ mệnh của mỗi người”
Lope Phạm - COOKOO
Những người ở phía sau thường ít khi được
đón nhận nhiều ánh hào quang như người ở
phía trước. Anh có bao giờ tự hỏi về điều đó
không?
Anh nghĩ quan trọng là họ muốn gì, họ có
muốn cái hào quang đấy hay không? Câu hỏi
đấy, anh nghĩ là chỉ có mình với mình mới trả
lời được thôi.
Với anh, làm gì cũng được, quan trọng là em
muốn đạt được gì trong hành trình làm nghề.
Anh nghĩ rằng làm bất kỳ cái gì liên quan đến
nghệ thuật, đều sẽ có những khoảng thời gian
“đói”, và những lúc ấy mình không có gì ngoài
niềm tin. Nhưng không vì thế mà mình bất
chấp mọi thứ để khoác lên chiếc áo rộng kia.
Có lẽ cũng vì ở phía sau, rất nhiều người thắc
mắc hiện tại anh đang thế nào?
Anh oke. Năm nay anh đi du lịch nhiều. Đây
cũng là năm anh có cơ hội làm việc với khá
nhiều nghệ sĩ bên ngoài, được cộng tác với
nhiều gương mặt mới, và anh thật sự biết ơn
họ. Bởi chính vào lúc anh chới với nhất, họ đã
xuất hiện, trao cho anh một niềm tin: “Tao tin
mày làm được”.
Khi làm việc với họ, anh đã đưa cái “tôi” của mình vào sản phẩm bằng cách nào? Đấu tranh, cãi nhau, bất đồng quan điểm nhiều lắm (cười). Nhưng mà đấy là câu chuyện phải xảy ra, và nên xảy ra để họ hiểu mình hơn, và mình hiểu họ hơn. Quan điểm của anh là làm việc mà không có tranh luận, cứ “oke, oke, oke” thì không đi đến đâu cả. Vậy đâu là ranh giới để anh nói “không”? Anh nghĩ điều quan trọng nằm ở cách mình nói “không” - và đó cũng là một dạng nghệ thuật. Cách mình “mềm nắn rắn buông” mới thật sự quan trọng, chứ cố chấp bảo vệ quan điểm thì dễ lắm. Vấn đề là mình phải thuyết phục sao để người ta hiểu: à, thằng này nói có lý. Còn nếu thấy không hợp thì thôi, cùng nhau tìm hướng khác. Chính cách mình giải quyết vấn đề mới bộc lộ cái chất nghệ trong công việc. Với anh, những thử thách ấy có phải là phần tất yếu trên hành trình này không? Chắc chắn rồi, vì chính những điều đó đã tạo nên mình. Anh không hổ thẹn với quá khứ; quan trọng là biết nhìn ra vấn đề, rút kinh nghiệm và coi đó như một bài học. Với anh, đó không phải sai lầm hay khó khăn, mà chỉ là những khoảnh khắc. Nếu một câu chuyện chỉ nhìn theo lăng kính đúng - sai, thì nó sẽ bị đóng khung trong hai màu trắng - đen. Điều cần thiết là đặt câu hỏi: nó chưa đúng ở đâu, mình có thể làm gì để đúng hơn, và nếu quay lại khoảnh khắc ấy, mình sẽ làm khác đi như thế nào? Và khi xét thêm những yếu tố như tình nghĩa, cảm xúc, hay hoàn cảnh lúc đó, câu chuyện sẽ vượt ra ngoài ranh giới đúng - sai. Nó có sự cảm thông, nó “con người” hơn rồi.
"Có những câu chuyện phải xảy ra và nó nên xảy ra"
Anh có nghĩ việc sinh ra và lớn lên ở Hà Nội đã ảnh hưởng đến tính cách và âm nhạc của mình không? Có chứ. Hà Nội có bốn mùa, mà mỗi mùa lại thay đổi cả cách ăn uống, sinh hoạt, nên tính cách và cảm xúc của mình cũng trở nên đa dạng hơn. Khi cảm nhận một sự việc, mình dễ nhìn nó đa chiều hơn. Anh từng sống ở Sài Gòn ba năm, và trong khoảng thời gian đó, anh như một phiên bản hoàn toàn khác. Anh không thật sự thích phiên bản ấy, nhưng nó góp phần tạo nên con người anh bây giờ. Sài Gòn phù hợp với giải trí, là trung tâm của ngành công nghiệp nghệ thuật giải trí. Ở đó, nếu mình không chủ động làm, thì sẽ tự bị cuốn trôi ngay. Đây là hệ thống của “trò chơi” này rồi, và anh nghĩ ai làm nghệ thuật cũng nên vào Sài Gòn một thời gian để hiểu được cách nó vận hành. Ngược lại, Hà Nội lại hợp cho sáng tạo hơn. Ở đây, cảm xúc phong phú và tinh tế. Đau có nhiều kiểu đau, buồn có nhiều kiểu buồn. Đôi khi có nỗi buồn không gọi tên được - sáng tỉnh dậy, tự dưng thấy lòng man mác, kiểu thế. Khi thì lại nóng nảy, khi thì lại lạnh lùng. Chính vì thế, anh buộc mình phải rèn luyện: kết hợp phong thái làm việc ở Sài Gòn với nhịp sống của Hà Nội.
Vậy anh cân bằng mọi thứ thế nào? Anh nghĩ đây là câu hỏi mà mình mất cả đời để học được. Thật ra anh không có nhiều kinh nghiệm cá nhân để chia sẻ, vì có những lúc anh vẫn trôi tuột theo cảm xúc của mình. Anh nhớ một kỷ niệm ở sân bay. Tháng 8 vừa rồi, suốt bốn tuần, tuần nào anh cũng bay hai chuyến - sáng đi, tối lại bay về lúc 10 giờ. Đến chuyến cuối cùng, lúc đấy anh bị cảm và lần đầu tiên anh hiểu cảm giác “lạnh buốt gáy” là thế nào. Anh ngồi taxi trên đường ra sân bay mà cứ phải bấu gáy để cho ấm lên. Ra đến sân bay, nhìn bảng mã chuyến bay, anh thấy quen quen. Rồi chợt nhận ra suốt bốn tuần nay, mình chỉ lặp đi lặp lại đúng một mã đi và một mã về. Khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy quá tải, kèm thêm cái việc bị cảm như thế, nguyên ngày đấy anh ở Sài Gòn, anh thấy nó dài, rất dài. Hôm đấy anh đi làm, phỏng vấn, lên hình, chụp hình như bình thường, không nói là mình ốm hay có chuyện gì cả.
Hay hôm anh nghe tin người nhà ngã bệnh, anh nghe xong cảm tưởng thế giới anh sụp đổ. Nhưng mà anh có job, anh vẫn ngồi làm và anh không nói gì liên quan đến vấn đề cá nhân của mình. Có những lúc mình không thể cân bằng hay kiểm soát được mọi sự. Trong một vài khoảnh khắc, cảm xúc mình có thể trôi tuột, nhưng quan trọng là sau đấy mình “kéo” nó lại như thế nào. Anh nghĩ đấy không giống sự cân bằng lắm, mà là sự chuyên nghiệp. Mình không để cảm xúc ảnh hưởng đến công việc của mình. Lúc nào thì anh nghỉ ngơi? Anh luôn cố dành ra khoảng thời gian cho bản thân. Nếu không, cảm giác rất tù túng. Gần đây anh bắt đầu đi chạy, và nhận ra đó cũng là một dạng thiền: mình không nghĩ gì, chỉ có mình với hoạt động ấy thôi. Lúc đầu anh không chạy hết được một vòng hồ đâu, anh cứ chạy từng tí từng tí một. Bây giờ anh chạy hết được 2 vòng. Thường lúc chạy, anh không nghe nhạc. Anh muốn nghe tiếng chim, tiếng người, những âm thanh đời sống bình thường xung quanh. Ngoài lúc đó, khi không làm nhạc, anh lại tìm sự thư giãn bằng những tiếng ambience - tiếng mưa rơi, tiếng củi đốt… kiểu vậy.
Lope Phạm - COOKOO
Lope Phạm - COOKOO
Sau những khoảng lặng như thế, anh có bao giờ tự hỏi: anh thích việc mình là “một ai đấy”, hay việc mình không là ai cả? Thật lòng nhất, anh vẫn nghĩ anh thích mình là “một ai đấy” hơn, nhưng điều đó không tạo ra khoảng cách giữa anh và người xung quanh. Câu chuyện “tôi là một ai đấy” thường bị gắn thêm quá nhiều râu ria, yếu tố bên ngoài mà anh không mong muốn. Với anh, “là một ai đó” chỉ đơn giản là một cái tên, một định danh. Nó không làm anh đánh mất bản chất. Anh vẫn là anh, là một người bình thường thôi. Bây giờ có rất nhiều người làm nhạc giống anh. Vậy điều gì khiến thằng Lope Phạm là một thằng Lope Phạm? Không phải vì mỗi âm nhạc, chắc chắn là như vậy. Nếu phải giới thiệu bản thân trước mọi người, anh sẽ nói mình là ai?
Lope Phạm - COOKOO
Tao là Chính. Chính là tao.
BÀI VIẾT: LÁ THU VÀNG | ẢNH: TÙNG | DESIGN: LÂM HƯƠNG | BIÊN TẬP: LÁ THU VÀNG | WEB: LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Antoine Lai ANTOINE LAI: ÂM NHẠC TRONG HAI ĐỜI SỐNG ÂM NHẠC Antoine Lai là một chàng nhạc sĩ khoác áo blouse với cảm xúc nội tâm đa cảm, phức tạp và đầy mâu thuẫn. Anh sống cùng lúc hai đời sống: một tiến sĩ nghiên cứu y sinh làm việc với bệnh học cùng những dự án điều trị ung thư và một nhạc sĩ viết ra giai điệu từ mất mát. Ở anh, khoa học và âm nhạc không đối lập; chúng mở ra một triết lý sống độc đáo: lý trí mà đong đầy cảm xúc.
Lucin3x LUCIN3X: ÂM NHẠC CẦN SỰ CHÂN THÀNH ÂM NHẠC Từ những ngày ngồi quán net xem Skrillex trên YouTube đến khi xây dựng được một series mixset mang dấu ấn riêng giữa thị trường âm nhạc Việt ngày càng phân mảnh, hành trình gần một thập kỷ của Nguyễn Tiến Đạt - hay Lucin3x - không dừng lại ở việc theo đuổi nghề như vậy. Với anh, toàn bộ kỹ năng, những mối quan hệ hay cả danh tiếng tích lũy được trên hành trình ấy chỉ là phương tiện để đạt được một điều cốt lõi hơn: kể lại câu chuyện của chính mình, bằng âm nhạc.
Kiên Trịnh KIÊN TRỊNH: TRỤC VỚT NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐI LẠC ÂM NHẠC Từ một cậu bé lớn lên giữa những bản vẽ và những bài thơ, đến hành trình mười năm làm nhạc, Kiên Trịnh không xem sáng tạo là một con đường để khẳng định bản thân. Với anh, đó là một cách để lần lại những câu hỏi còn bỏ ngỏ - và từng chút một, vá lại những phần còn thiếu của chính mình.
Tào Tuấn Linh TÀO TUẤN LINH: DỪNG LẠI TRƯỚC TẤM VÓC SƠN MÀI THỊ GIÁC Trong rất nhiều cuộc trò chuyện về nghệ sĩ, người ta thường nhắc đến những khúc rẽ mang tính “định mệnh”: một chuyến đi, một cuộc gặp, một biến cố. Với họa sĩ Tào Tuấn Linh, sinh ra trong một gia đình ba đời làm nghệ thuật, khúc rẽ của anh lại giống một quỹ đạo trôi dài: từ kiến trúc, đồ họa, thiết kế game, giảng dạy, để rồi cuối cùng dừng lại trước tấm vóc sơn mài.
Radiohead RADIOHEAD: NHỮNG ĐỨA TRẺ CHƠI ROCK CẢM HỨNG ÂM NHẠC Radiohead, với đa số người nghe, chỉ là cái tên gắn với một bài hát rất nổi là “Creep”. Nhưng hơn cả thế, Radiohead đã làm thay đổi cách người ta hiểu về rock. Họ là ban nhạc đã “đẩy xa ranh giới của rock” và là những người tiên phong của cuộc cách mạng số trong âm nhạc.
Ếch Ộp ẾCH ỘP: LÀM NGHỆ THUẬT ĐỂ VUỐT VE CÁI TÔI THỊ GIÁC Nguyễn Duy Hưng, hay Ếch Ộp, 26 tuổi, là một họa sĩ truyện tranh tại Hà Nội. Anh được biết đến qua những tác phẩm truyện tranh dí dỏm và châm biếm đăng tải trên các nền tảng mạng xã hội, vừa gần gũi với đời sống vừa thể hiện cái tôi nghệ sĩ riêng biệt.
Bảo Paul BẢO PAUL - TẠO HÌNH VÀ TÁI ĐỊNH HÌNH THỜI TRANG Anh từng là stylist, creative director, từng quản lý nhà hàng, và giờ là giám đốc điều hành thương hiệu Karve Meilleur. Nhưng nói về Bảo Paul chỉ bằng danh xưng thì hời hợt. Với anh, mọi thành tựu đó chỉ là bước đệm cho một chặng đường khác - từ tạo hình cho từng cá nhân đến việc tái định hình một thương hiệu. Và cũng qua từng ấy chặng đường, anh dần đi đến một cách nhìn rõ ràng hơn về thời trang và hành trình sáng tạo: nó chỉ thực sự có ý nghĩa khi được truyền đi, được sẻ chia và được tiếp nối.
NÂN NÂN: ĐI NHIỀU NGẢ, GIỮ MỘT LỐI ÂM NHẠC Có những người chọn con đường âm nhạc bằng lý trí, có người đến với nó như một cuộc chơi. Còn với NÂN, âm nhạc tìm đến cô một cách tự nhiên như thể nó vẫn luôn ở đó, chỉ đợi cô đủ tĩnh để nhận ra. Gần mười năm sau ngày thu bài hát đầu tiên trong bộ đồng phục Việt Đức, NÂN vẫn giữ nguyên cách làm nhạc của ngày ấy: không khuôn mẫu, không ranh giới, và vẫn luôn thành thật với cảm xúc, với chính mình, dù rẽ qua nhiều con đường khác nhau.
Tyde TYDE: ÂM BẢN CỦA ÁNH ĐÈN ÂM NHẠC Nơi mà ánh đèn không chạm đến, ở khoảng lưng chừng của ranh giới sáng tạo và kỹ thuật, Tyde ở đó. Vừa là record producer, vừa là audio engineer, anh đảm nhận cả định hướng lẫn xử lý để mỗi bản thu được hoàn thiện.
BEETHOVEN LUDWIG VAN BEETHOVEN: TIẾNG VANG VĨ ĐẠI ĐẾN TỪ SỰ TĨNH LẶNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU ÂM NHẠC Số phận đầy rẫy trắc trở của Ludwig van Beethoven đã biến ông trở thành một biểu tượng truyền cảm hứng vượt thời gian. Từ cuộc đời của ông, hậu thế thấy được lời khẳng định rằng sức mạnh nội tại có thể giúp con người không chỉ sống tiếp mà còn có thể sống một cuộc đời ngoạn mục dù cho có mất đi mọi thứ.
NHI NHẠC CỦA NHI: NGÔN NGỮ GIỮA HAI MIỀN VĂN HOÁ ÂM NHẠC Lớn lên tại Hà Nội cùng những giai điệu nhạc Việt nhưng lại trưởng thành trong không gian nghệ thuật phóng khoáng đượm màu sắc phương Tây tại Paris, âm nhạc của NHI đượm hơi thở nghệ thuật rất riêng đầy thú vị mang vẻ đẹp đa cảm, đa văn hoá và đa ngôn ngữ.
Tròn Tondo TRÒN TONDO: Ở QUẦY BẾP AI CŨNG LÀ CHỦ ẨM THỰC Tôi đến Tròn vào một buổi tối mùa thu Hà Nội se lạnh, kiểu thời tiết khiến người ta chỉ muốn tìm một chỗ trốn cái lạnh gió mùa. Tròn nép trong góc phố bên dưới đê Kim Mã, ở tầng một của một khu tập thể cũ - không bảng hiệu lớn, mà chỉ ô cửa nhỏ với ánh đèn vàng ấm cúng.
Thành Draw THÀNH DRAW: ĐI QUA NHIỄU LOẠN ĐỂ TÌM LẠI MÌNH ÂM NHẠC Có những quãng đời mà sự im lặng dài đến mức chính người trong cuộc cũng không biết gọi tên nó là gì: mất cảm hứng, lạc lối hay đơn giản chỉ là một khoảng chậm cần thiết.
2peanuts HẠT MẦM CỦA VĂN HÓA ĐƯỜNG PHỐ CẢM HỨNG VĂN HÓA Từ một nhóm bạn trẻ trượt ván, 2Peanuts đã trở thành điểm tựa của cộng đồng skate Vĩnh Phúc.
Itsnk ITSNK: MỌI THỨ ĐỀU CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC ÂM NHẠC Lớn lên cùng Internet, itsnk - Lê Nam Khánh - đã đi từ những cú click chuột đầu tiên đến album Loi Choi, rồi trở thành thạc sĩ ngành Khoa học máy tính ở Mỹ.
C O O K O O