COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
NHẠC CỦA NHI: NGÔN NGỮ
GIỮA HAI MIỀN VĂN HOÁ
NHẠC CỦA NHI: NGÔN NGỮ
GIỮA HAI MIỀN VĂN HOÁ

Lớn lên tại Hà Nội cùng những giai điệu nhạc Việt nhưng lại trưởng thành trong không gian nghệ thuật phóng khoáng đượm màu sắc phương Tây tại Paris, âm nhạc của NHI đượm hơi thở nghệ thuật rất riêng đầy thú vị mang vẻ đẹp đa cảm, đa văn hoá và đa ngôn ngữ.

NHẠC CỦA NHI

Trần Ngọc Phương Nhi, với nghệ danh NHI, sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Tuổi thơ của cô trôi qua trong một không gian ngập tràn âm nhạc - nơi những bản hit Việt Nam đầu thập niên 2000 của Mỹ Tâm, Ưng Hoàng Phúc, H.A.T vang lên song song cùng ABBA, Modern Talking hay Michael Jackson. Ở thế giới tuổi thơ ấy, không tồn tại ranh giới rạch ròi giữa “nhạc Việt”“nhạc Tây”. Tất cả cùng hiện diện, cùng cộng hưởng, và lặng lẽ định hình đời sống cảm xúc của một đứa trẻ lớn lên giữa những giai điệu. Chính những ký ức âm thanh ấy đã gieo vào NHI một tình yêu bền bỉ dành cho âm nhạc - không ồn ào, nhưng đủ sâu để theo cô suốt hành trình trưởng thành, và dần chuyển hóa thành đam mê với ca hát như một cách biểu đạt bản thân.

Rời Việt Nam ở tuổi 18, đến nay đã gần tám năm NHI sống và học tập tại Paris, theo đuổi con đường học thuật với bằng Cử nhân, Thạc sĩ và hiện là nghiên cứu sinh Tiến sĩ ngành Tâm lý học. Điều đặc biệt ở NHI là hành trình học thuật ấy không tách rời khỏi âm nhạc, mà ngược lại, âm thầm nuôi dưỡng và làm giàu thêm thế giới sáng tạo của cô. Những kiến thức về tâm lý giúp NHI hiểu sâu hơn cách cảm xúc được hình thành, biến đổi, va chạm và để lại dư chấn trong đời sống nội tâm. Và âm nhạc trở thành nơi cô cho phép những cảm xúc ấy được khuếch đại một cách tự nhiên, không cần gắng gượng.

“Âm nhạc cho mình một không gian để trải lòng,” NHI chia sẻ. Đó là một nơi an toàn để tự do, để thể hiện, để chạm đến người khác mà không cần lời giải thích. Ngay từ đầu, âm nhạc với NHI chưa bao giờ chỉ là một sở thích, mà là nơi trú ẩn, cũng là nơi cảm xúc được phép tồn tại đúng với hình dạng nguyên bản của nó.

GIỮA CÁC CHẤT LIỆU SÁNG TÁC

Với NHI, con đường nghệ thuật chưa bao giờ là một lộ trình cố định, mà là một quá trình biến chuyển âm thầm theo thời gian. Bài hát đầu tiên cô viết vào khoảng năm 2020 không khởi nguồn từ một biến cố lớn hay khoảnh khắc “định mệnh” nào. NHI viết nhạc đơn giản để hiểu mình đang nghĩ gì, và để lắng nghe những chuyển động tinh tế của cảm xúc bên trong. Cô bị cuốn hút bởi những điều rất nhỏ: một cuộc trò chuyện thoáng qua, một cảm xúc vụt đến trên chuyến tàu điện, một khoảnh khắc không tên giữa đời sống thường ngày. Trước đây, NHI từng hướng ngòi bút về những câu chuyện lớn hơn, mang tính khái quát và trừu tượng. Nhưng theo thời gian, cô nhận ra chính những chi tiết đời thường ấy mới là nơi cảm xúc thật sự trú ngụ - nơi con người dễ dàng chạm vào nhau nhất.

Không xây dựng một cái tôi nghệ thuật hào nhoáng tách biệt, NHI để chính mình hiện diện trọn vẹn trong âm nhạc. Điều đó bộc lộ qua giọng hát trầm, sự ưu ái dành cho những nốt thấp, và cách xử lý kỹ thuật tiết chế nhưng tinh tế. Ở đó, cái tôi không cần phô trương, nhưng luôn rõ ràng và nhất quán. Sáng tác của NHI giống như một dòng ý thức được chắt lọc truyền tải trải nghiệm cá nhân với những quan sát về người khác, nơi hình ảnh, ký ức và dư chấn cảm xúc đan cài vào nhau để hình thành giai điệu.

Âm nhạc của cô thường bắt đầu từ một câu hỏi lặng lẽ: những gì mình viết ra là kết tinh của tri thức tích luỹ, của các tầng cảm xúc, hay của những điều không thể gọi tên? Với NHI, cảm xúc mang đến chất liệu thô. Nhưng chính tri thức - từ cách lựa chọn ngôn ngữ, đặt câu, chọn nốt đến nhịp điệu - mới là thứ mài giũa cảm xúc thành ca khúc. Tất cả được bồi đắp qua nhiều năm lắng nghe, học hỏi và quan sát những người đi trước, trong âm nhạc lẫn trong đời sống.

GIỮA HAI MIỀN VĂN HOÁ

Sống tại Paris mang đến cho NHI một không gian nghệ thuật rộng mở - nơi thử nghiệm không bị giới hạn, nơi thể loại không còn là những chiếc hộp khép kín. RnB, Neo-soul và Jazz trở thành ngôn ngữ âm nhạc chủ đạo của cô: dù không quá quen thuộc với số đông khán giả Việt, nhưng đủ tinh tế để nâng đỡ và mở rộng các tầng cảm xúc trong âm nhạc của cô.

Thế nhưng, nếu phải hình dung âm nhạc của mình như một thành phố, NHI lại chọn Hà Nội. Âm nhạc của cô vừa mang nhịp thở của Hà Nội buổi sáng - chậm rãi, đa tầng, phảng phất những khoảng lặng, vừa mang dáng dấp Hà Nội về đêm - đời thường và chất chứa những câu chuyện. Ngay cả khi sáng tác bằng tiếng Anh hay tiếng Pháp, cách NHI lựa chọn hình ảnh, so sánh và ẩn dụ vẫn đượm chất Đông Á - kín đáo, tiết chế và giàu dư âm. Nếu Paris mang đến cho cô tư duy sáng tạo tự do, thì Hà Nội lại âm thầm nuôi dưỡng chiều sâu cảm xúc trong cách NHI nghĩ về âm nhạc. Bởi vậy, trong sáng tác của cô không tồn tại sự đối lập, mà là một sự cộng hưởng đa chiều rất riêng - nơi hai bờ văn hoá cùng hiện diện, nâng đỡ lẫn nhau. 

NHI chia sẻ rằng có những cảm xúc chỉ có thể tồn tại trọn vẹn trong một ngôn ngữ nhất định. Khi sáng tác, cô đôi khi phải “dịch” lại chính mình - bởi có những xúc cảm rất Việt không thể kể trọn bằng bất kỳ ngôn ngữ nào khác. Chữ thương là một ví dụ. Với NHI, thương không hoàn toàn là yêu; đó là một trạng thái cảm xúc có thể tồn tại ngay cả khi tình yêu đã khép lại. Nó bền bỉ, âm thầm, không đòi hỏi hồi đáp. Vì thế, để diễn tả thương bằng tiếng Anh, đôi khi NHI phải viết cả một bài hát. Ở khoảnh khắc ấy, âm nhạc trở thành một hành động dịch thuật - không phải dịch chữ, mà dịch cảm xúc. Dịch những tầng sâu nội tâm Việt Nam sang một ngôn ngữ phương Tây đủ rộng để chứa đựng những điều không thể gọi tên.

LAI TẠO VÀ CÁI TÔI RIÊNG

Xa Việt Nam, âm nhạc trở thành sợi dây giúp NHI giữ kết nối với quê hương. Qua những ca khúc mới, những MV được chia sẻ từ xa, cô dõi theo sự chuyển mình của âm nhạc Việt và rộng hơn, của chính đời sống xã hội. Đồng thời, việc sáng tác và biểu diễn tại Paris cũng là cách NHI khẳng định một điều giản dị nhưng dứt khoát: nghệ sĩ Việt Nam hoàn toàn có thể hiện diện trong không gian âm nhạc quốc tế bằng chính tiếng nói của mình, mà không cần đánh đổi bản sắc. Âm nhạc của NHI vì thế vừa là chiếc neo giữ cô gắn chặt với cội nguồn, vừa là cây cầu đưa cô bước ra thế giới.

Trong bối cảnh toàn cầu hoá, sự giao thoa văn hoá không còn là ngoại lệ. Nhưng với NHI, đó không chỉ là hệ quả của thời đại, mà là một lựa chọn có ý thức. Cô chọn lắng nghe nhiều hơn, học hỏi nhiều hơn, và cho phép những lớp ảnh hưởng đa dạng thẩm thấu dần vào sáng tác. Chính tư duy cởi mở và tinh thần tiếp nhận ấy khiến âm nhạc của NHI không bị đóng khung trong một nhãn mác cố định, mà luôn ở trạng thái chuyển động linh hoạt, sống động, và giàu khả năng biến hoá.

NHI nhìn âm nhạc Việt Nam như một kho tàng giàu chất thơ, với dân ca, làn điệu cổ truyền và nhạc cụ truyền thống mang trong mình chiều sâu văn hoá hiếm có. Nhưng cô cũng ý thức rõ rằng những giá trị ấy có thể dần xa rời đời sống đương đại nếu không được tiếp tục đối thoại với hiện tại.

Với NHI, bảo tồn không đồng nghĩa với đóng khung. Cô tin vào việc kết nối âm nhạc truyền thống với các thể loại đương đại phương Tây, để di sản không chỉ tồn tại trên sân khấu, mà bước vào đời sống thường nhật, đặc biệt là thế giới cảm xúc của thế hệ trẻ. Kết nối dân gian với hiện đại, kết nối truyền thống với những ngôn ngữ âm nhạc mới, để âm nhạc Việt tiếp tục được sống theo những mô thức khác, nhưng vẫn giữ nguyên tinh thần cốt lõi. NHI không đơn độc trong niềm tin ấy. Một thế hệ nghệ sĩ trẻ tại Việt Nam đang âm thầm làm điều tương tự mỗi ngày, và cô là một trong những tiếng nói góp phần tạo nên làn sóng chuyển động ấy.

Với NHI, nghệ thuật vốn không biên giới; điều tạo nên sự khác biệt nằm ở cái tôi và cá tính của người nghệ sĩ. Khi nói về sự “lai” trong âm nhạc, cô không xem đó là một chuyển động tự phát. Trong một thế giới không ngừng biến đổi, nghệ sĩ cần học hỏi, cần thích nghi, và cần tiếp nhận tinh hoa của nhiều nền văn hoá để mở rộng biên độ sáng tạo. Từ đó, những giao thoa mới có thể hình thành, thậm chí mang dấu vết của nhiều miền văn hoá.

Âm nhạc của NHI không tìm cách trả lời câu hỏi “thuộc về đâu”. Nó tồn tại như một không gian cảm xúc, nơi bản sắc không bị đóng khung, nơi sự giao thoa trở thành nguồn lực sáng tạo. Với cô, sáng tác chưa bao giờ chỉ là thú vui của tuổi trẻ, mà là hành trình khám phá bản ngã: nơi những dư chấn tinh tế của tâm hồn Việt gặp gỡ tư duy sáng tạo tự do của phương Tây, nơi mỗi giai điệu trở thành một phép “dịch” cảm xúc giữa hai thế giới.

Câu chuyện của NHI, vì thế, không chỉ là câu chuyện cá nhân. Đó là chân dung của một thế hệ nghệ sĩ mới với những cái tôi đã tìm thấy tiếng nói riêng trong chính sự lai tạo văn hoá mà họ đang sống cùng mỗi ngày và coi âm nhạc như nhịp cầu để đi về giữa quê hương và một thế giới không biên giới.

BÀI VIẾT:  MÂY | ẢNH:  NVCC | BIÊN TẬP:  LÁ THU VÀNG | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
CIGGARATS COOKOO CAFÉ SESSIONS #01: CIGGARATS PODCAST Ciggarats - ban nhạc rock trẻ đến từ Hà Nội, gồm bốn thành viên: Kiệt Lạc, Lê Khắc Trung Kiên, Dung Cooks và AkiH. Mỗi người một góc nhìn riêng biệt, táo bạo và sẵn sàng đập tan những khuôn mẫu trong nghệ thuật.
Antoine Lai ANTOINE LAI: ÂM NHẠC TRONG HAI ĐỜI SỐNG ÂM NHẠC Antoine Lai là một chàng nhạc sĩ khoác áo blouse với cảm xúc nội tâm đa cảm, phức tạp và đầy mâu thuẫn. Anh sống cùng lúc hai đời sống: một tiến sĩ nghiên cứu y sinh làm việc với bệnh học cùng những dự án điều trị ung thư và một nhạc sĩ viết ra giai điệu từ mất mát. Ở anh, khoa học và âm nhạc không đối lập; chúng mở ra một triết lý sống độc đáo: lý trí mà đong đầy cảm xúc.
Lucin3x LUCIN3X: ÂM NHẠC CẦN SỰ CHÂN THÀNH ÂM NHẠC Từ những ngày ngồi quán net xem Skrillex trên YouTube đến khi xây dựng được một series mixset mang dấu ấn riêng giữa thị trường âm nhạc Việt ngày càng phân mảnh, hành trình gần một thập kỷ của Nguyễn Tiến Đạt - hay Lucin3x - không dừng lại ở việc theo đuổi nghề như vậy. Với anh, toàn bộ kỹ năng, những mối quan hệ hay cả danh tiếng tích lũy được trên hành trình ấy chỉ là phương tiện để đạt được một điều cốt lõi hơn: kể lại câu chuyện của chính mình, bằng âm nhạc.
Kiên Trịnh KIÊN TRỊNH: TRỤC VỚT NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐI LẠC ÂM NHẠC Từ một cậu bé lớn lên giữa những bản vẽ và những bài thơ, đến hành trình mười năm làm nhạc, Kiên Trịnh không xem sáng tạo là một con đường để khẳng định bản thân. Với anh, đó là một cách để lần lại những câu hỏi còn bỏ ngỏ - và từng chút một, vá lại những phần còn thiếu của chính mình.
NÂN NÂN: ĐI NHIỀU NGẢ, GIỮ MỘT LỐI ÂM NHẠC Có những người chọn con đường âm nhạc bằng lý trí, có người đến với nó như một cuộc chơi. Còn với NÂN, âm nhạc tìm đến cô một cách tự nhiên như thể nó vẫn luôn ở đó, chỉ đợi cô đủ tĩnh để nhận ra. Gần mười năm sau ngày thu bài hát đầu tiên trong bộ đồng phục Việt Đức, NÂN vẫn giữ nguyên cách làm nhạc của ngày ấy: không khuôn mẫu, không ranh giới, và vẫn luôn thành thật với cảm xúc, với chính mình, dù rẽ qua nhiều con đường khác nhau.
Tyde TYDE: ÂM BẢN CỦA ÁNH ĐÈN ÂM NHẠC Nơi mà ánh đèn không chạm đến, ở khoảng lưng chừng của ranh giới sáng tạo và kỹ thuật, Tyde ở đó. Vừa là record producer, vừa là audio engineer, anh đảm nhận cả định hướng lẫn xử lý để mỗi bản thu được hoàn thiện.
Bảo Paul BẢO PAUL - TẠO HÌNH VÀ TÁI ĐỊNH HÌNH THỜI TRANG Anh từng là stylist, creative director, từng quản lý nhà hàng, và giờ là giám đốc điều hành thương hiệu Karve Meilleur. Nhưng nói về Bảo Paul chỉ bằng danh xưng thì hời hợt. Với anh, mọi thành tựu đó chỉ là bước đệm cho một chặng đường khác - từ tạo hình cho từng cá nhân đến việc tái định hình một thương hiệu. Và cũng qua từng ấy chặng đường, anh dần đi đến một cách nhìn rõ ràng hơn về thời trang và hành trình sáng tạo: nó chỉ thực sự có ý nghĩa khi được truyền đi, được sẻ chia và được tiếp nối.
Khổng Tước Dương Lệ Bình KHỔNG TƯỚC DƯƠNG LỆ BÌNH CẢM HỨNG THỊ GIÁC SỰ KIỆN Trong hơn bốn thập kỷ, Dương Lệ Bình không chỉ múa mà còn sống như một vũ công và tạo nên ảnh hưởng sâu rộng tới tư duy thẩm mỹ trong nghệ thuật múa đương đại Trung Hoa. Con đường của bà không bắt đầu từ kỹ thuật, mà từ sự quan sát tỉ mỉ những rung cảm thiên nhiên.
BIÊN ĐỘ TƯƠNG LAI "BIÊN ĐỘ TƯƠNG LAI": 24 NGHỆ SĨ CÙNG 43 TÁC PHẨM HỘI HOẠ RIÊNG BIỆT SỰ KIỆN Từ 06.07 đến hết ngày 26.07.2026, tại Phòng triển lãm Galerie du Futur (Tầng 2, LOTTE Department Store, 54 Liễu Giai, Hà Nội), triển lãm nghệ thuật đương đại LOTTE ART WEEK VOL.3 - "Biên độ Tương lai" chính thức bước vào giai đoạn "Bung Tỏa" và tiếp tục mở cửa tự do đón công chúng. 
Phạm Ngọc Thái Linh PHẠM NGỌC THÁI LINH: ĐI MÃI TRONG MỘT KHOẢNG KHÔNG THỊ GIÁC Sau gần mười năm theo đuổi hội hoạ, những chất liệu của văn hoá Việt Nam đối với Phạm Ngọc Thái Linh vẫn là một khoảng không vô tận, nơi anh đi mãi, vẽ mãi, mà chưa thấy điểm cuối.
Radiohead RADIOHEAD: NHỮNG ĐỨA TRẺ CHƠI ROCK CẢM HỨNG ÂM NHẠC Radiohead, với đa số người nghe, chỉ là cái tên gắn với một bài hát rất nổi là “Creep”. Nhưng hơn cả thế, Radiohead đã làm thay đổi cách người ta hiểu về rock. Họ là ban nhạc đã “đẩy xa ranh giới của rock” và là những người tiên phong của cuộc cách mạng số trong âm nhạc.
Nỗi đau là chất liệu nghệ thuật NỖI ĐAU LÀ CHẤT LIỆU CỦA NGHỆ THUẬT CẢM HỨNG GÓC NHÌN Nếu nghệ thuật không sinh ra từ tự do, mà từ nỗi đau, thì sao? Nếu sáng tạo không phải là cách trốn chạy khỏi tổn thương, mà là một hình thức đối diện, thì liệu nỗi đau có còn chỉ là thứ con người cần sợ hãi và né tránh?
Tào Tuấn Linh TÀO TUẤN LINH: DỪNG LẠI TRƯỚC TẤM VÓC SƠN MÀI THỊ GIÁC Trong rất nhiều cuộc trò chuyện về nghệ sĩ, người ta thường nhắc đến những khúc rẽ mang tính “định mệnh”: một chuyến đi, một cuộc gặp, một biến cố. Với họa sĩ Tào Tuấn Linh, sinh ra trong một gia đình ba đời làm nghệ thuật, khúc rẽ của anh lại giống một quỹ đạo trôi dài: từ kiến trúc, đồ họa, thiết kế game, giảng dạy, để rồi cuối cùng dừng lại trước tấm vóc sơn mài.
Ếch Ộp ẾCH ỘP: LÀM NGHỆ THUẬT ĐỂ VUỐT VE CÁI TÔI THỊ GIÁC Nguyễn Duy Hưng, hay Ếch Ộp, 26 tuổi, là một họa sĩ truyện tranh tại Hà Nội. Anh được biết đến qua những tác phẩm truyện tranh dí dỏm và châm biếm đăng tải trên các nền tảng mạng xã hội, vừa gần gũi với đời sống vừa thể hiện cái tôi nghệ sĩ riêng biệt.
Ai cũng yêu nghệ thuật nhưng mấy ai dám sống bằng nó? AI CŨNG YÊU NGHỆ THUẬT NHƯNG MẤY AI DÁM SỐNG BẰNG NÓ? CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Chúng ta vẫn nói về nghệ thuật bằng tất cả sự trân trọng: như ký ức, như bản sắc, như phần đẹp đẽ nhất của đời sống tinh thần. Nghệ thuật hiện diện ở khắp nơi, nhưng tình yêu ấy thường chỉ bền vững khi nghệ thuật đứng ở vị trí của một vẻ đẹp bên lề. 
C O O K O O