NÂN (Nguyễn Hồng Trang) – Hành trình âm nhạc tự do của nghệ sĩ indie Việt Nam
Bài phỏng vấn COOKOO về NÂN – ca sĩ, songwriter và nghệ sĩ indie Việt Nam, người theo đuổi âm nhạc như một hình thức biểu đạt tự nhiên, không giới hạn thể loại và luôn trung thực với cảm xúc cá nhân.
Tiểu sử và cơ duyên đến với âm nhạc
NÂN, tên thật là Nguyễn Hồng Trang, bắt đầu hành trình âm nhạc từ khi còn là học sinh. Từ những buổi thu âm đầu tiên cùng bạn bè, cô dần phát triển phong cách riêng trong cộng đồng indie Hà Nội, với những sáng tác mang màu sắc mộc mạc và cảm xúc chân thật.
Phong cách âm nhạc và định hướng sáng tạo
Âm nhạc của NÂN không bị giới hạn bởi một thể loại cụ thể, cô thử nghiệm qua nhiều phong cách như jazz, R&B, pop, metal và experimental. Mỗi sáng tác đều xoay quanh bản thể cá nhân, phản ánh trải nghiệm, cảm xúc và góc nhìn riêng biệt của nghệ sĩ.
Triết lý nghệ thuật và tự do sáng tạo
Với NÂN, âm nhạc là ngôn ngữ của tự do và là phương tiện kết nối con người. Cô không đặt mình trong bất kỳ khuôn khổ hay cộng đồng cố định nào, mà chọn đứng ở điểm cân bằng giữa cá tính cá nhân và sự giao thoa với thế giới xung quanh.
Quá trình phát triển cá nhân và cảm xúc trong âm nhạc
Từ những sáng tác tuổi trẻ hồn nhiên, NÂN dần chuyển sang khai thác những chủ đề sâu sắc hơn như cảm xúc nội tâm, sự giận dữ, tổn thương và các câu hỏi về bản chất con người. Âm nhạc của cô phát triển song hành với sự trưởng thành cá nhân, trở thành phản chiếu trung thực của đời sống tinh thần.
Vai trò songwriter và kết nối cộng đồng
Hiện tại, NÂN tập trung vào vai trò songwriter, sáng tác và kể chuyện thông qua âm nhạc. Cô hướng đến việc tạo ra sự kết nối cảm xúc với người nghe, thay vì chạy theo danh tiếng hay hình ảnh bề nổi. Âm nhạc của cô tồn tại như một không gian mở, nơi mỗi người có thể tìm thấy sự đồng cảm riêng.
Tầm nhìn và hành trình nghệ thuật
NÂN theo đuổi một con đường âm nhạc bền bỉ, tự do và không giới hạn. Với cô, giá trị cốt lõi không nằm ở việc được biết đến rộng rãi, mà ở khả năng chạm đến cảm xúc của người nghe, dù chỉ là một người.
Từ khóa: NÂN, Nguyễn Hồng Trang, ca sĩ indie Việt Nam, songwriter Việt Nam, nhạc indie Hà Nội, Vietnamese indie artist, experimental music Vietnam, nghệ sĩ độc lập, phỏng vấn COOKOO, âm nhạc tự do.
Âm nhạc đến với cô cũng tự nhiên như thế. Cuối lớp 10, tóc dài, mặc áo đồng phục, NÂN đi thu bài đầu tiên trong đời. Cô chơi trong một hội bạn nhỏ, đặt tên là CDSL, ban đầu chỉ lập ra để… có nhóm chơi cùng nhau. Trong nhóm có người anh tên Lâm, viết được một bài hát và muốn tìm giọng hát phù hợp. Khi đó anh Lâm đã tìm khắp nơi, thử với nhiều người, mà vẫn không thấy ai khiến mình thật sự vừa ý. Cho đến khi Khánh (itsnk), khi đó cũng là cậu bạn chơi cùng nhóm, bảo: “Ê, bạn này hát được đấy”. Và người bạn ấy không ai khác chính là NÂN, cô hát thử bằng điện thoại, và hôm sau được gọi đi thu thật.
Phải đến khi dịch Covid ập tới, mọi thứ trong NÂN mới thực sự chuyển hướng. “Mọi người hay hỏi chị là vì sao lại quyết định theo đuổi âm nhạc, nhưng thật ra chị không có một khoảnh khắc ‘định mệnh’ nào cả”, NÂN kể.
Chính trong khoảng lặng đó, cô hiểu ra điều quan trọng nhất: âm nhạc, hơn bất kỳ ngôn ngữ nào, là biểu hiện thuần khiết nhất của tự do. Nó không có ranh giới, không có quy tắc, và cũng cần ai cho phép để tồn tại. Từ thuở xa xưa, trong chiến tranh hay những thời khắc mà lời nói trở nên bất lực, con người đã tìm đến âm nhạc để giãi bày, để nói hộ những điều không thể nói. Và cũng từ đó, âm nhạc vượt ra khỏi vai trò của một thú vui giải trí, trở thành một thứ ngôn ngữ riêng, thứ ngôn ngữ có thể chạm tới nơi mà lời nói dừng lại. “Nếu âm nhạc vốn không giới hạn”, cô tự hỏi, “thì tại sao mình lại phải đặt giới hạn cho bản thân?”.
Với cô, genre, hay thể loại, chỉ là một cách gọi logic để giải thích cảm xúc, chứ không phải chiếc khung để tự nhốt mình vào. “Gọi nó là indie, pop hay alternative cũng chỉ để người ta dễ hình dung. Điều đó không có nghĩa là mình phải thuộc về nó”. Bởi dù là jazz, pop hay experimental, đích đến cuối cùng với cô vẫn chỉ là một: được diễn tả trọn vẹn con người mình; được thoả mãn cảm xúc của chính mình: tự do, nguyên vẹn, và chân thật. Tất nhiên, việc không gắn mình với một thể loại nào cũng đồng nghĩa với việc không thực sự “thuộc về” đâu cả. Nhưng với NÂN, điều đó chưa bao giờ là vấn đề. “Con người vốn là loài có tập tính bầy đàn, mà đã là bầy đàn thì ai cũng cần cảm giác được thuộc về một cộng đồng nào đấy. Nhưng chị thì không thích đứng ở hai thái cực - hoặc tách biệt hoàn toàn, hoặc hoà tan hoàn toàn. Chị chọn đứng ở giữa”.
Theo NÂN, cộng đồng không phải là một vòng tròn khép kín của những người giống hệt nhau, mà là nơi những người có cùng tinh thần cùng tồn tại, dù mỗi người có một cách đi khác. “Cộng đồng hình thành khi mọi người có cùng chí hướng. Mà chị vẫn có chí hướng đó, chỉ là nó có sự khác biệt”. Cô cũng không thấy sự cần thiết phải hoàn toàn thuộc về một cộng đồng nào, cũng chẳng muốn gắn cho bản thân một khuôn mẫu cố định. “Chỉ cần mình vẫn đang chia sẻ cùng một tinh thần, vẫn đang làm, vẫn còn tin, thế là đủ rồi”.
một người để cộng đồng định nghĩa
thay cho chính mình. “Nếu mình hòa
nhập quá sâu, mình sẽ để cộng đồng định
danh thay cho bản thân. Mà điều đó, với một người làm nghệ thuật, là rất nguy hiểm”, cô nói. “Sáng tạo là sự khác biệt tự nhiên giữa người với người. Nếu mình đánh mất sự đặc biệt đó, thì âm nhạc còn gì để nói? Mục đích còn gì để làm? Mình sẽ sáng tạo kiểu gì?”.
Nhưng rồi, khi trưởng thành hơn, mọi thứ thay đổi. Cô bắt đầu đối diện với bản thân, với những cảm xúc phức tạp hơn: giận dữ, sợ hãi, tổn thương, và những câu hỏi sâu sắc về con người: tại sao ta hành động, phản ứng, yêu và đau theo những cách ấy. “Chị có anger issue”, NÂN nói, “và đến giờ chị vẫn chưa vượt qua hoàn toàn. Có lẽ nó sẽ còn ở lại với chị, vì nó là một phần của mình. Đôi khi chị tức giận, cơ thể phản ứng mãnh liệt, người nóng bừng lên, tay chân quắn quíu lại". Chính những khoảnh khắc ấy khiến cô tự vấn: Tại sao ta lại như vậy? Tại sao có người sinh ra đã bình thản hơn, còn mình thì luôn phải vật lộn với những cảm xúc quá khích bên trong?
Và cũng chính từ đó, cô nhận ra mình không thể tiếp tục hát về tình yêu trong trẻo, vô tư như trước. Với NÂN, khi một ca khúc không còn thật với mình nữa, thì có lẽ đã đến lúc đặt nó sang một bên. Không phải vì nó không còn giá trị, mà vì nó không còn đại diện cho con người của chính mình ở hiện tại. Âm nhạc phải sống cùng con người, và khi con người thay đổi, âm nhạc cũng sẽ thay đổi theo cách rất tự nhiên.
tồn tại, nó tạo nên cả một
dải ngân hà. Như thế, chúng ta vẫn
đang trôi trong cùng một
không gian,
vẫn chạm vào nhau theo những cách
rất riêng”
Chính vì tin vào sức mạnh của sự kết nối ấy, NÂN chưa bao giờ đặt mục tiêu thay đổi một ai hay một điều gì quá lớn lao. “Chị chỉ muốn được đóng góp, mỗi thứ một chút, miễn là mình có thêm hương vị cho ‘món ăn chung’ này. Nếu những người xung quanh cũng tự do thể hiện chính họ, làm điều họ yêu thích thì tự khắc mọi thứ sẽ thay đổi. Khi mọi người đến với một cái tinh thần là ‘tôi muốn cho đi’, chưa cần biết họ có nhận lại được điều gì hay không, nhưng cái sự nhận lại đầu tiên đã là niềm vui của chính họ rồi”.
Khoảnh khắc ấy, với NÂN, giống như một ẩn dụ hoàn hảo cho thứ âm nhạc mà cô hằng theo đuổi: tự do, không bị ràng buộc bởi danh xưng hay hình thức, mà tồn tại như một ngôn ngữ cảm xúc chung, kết nối con người lại với nhau. “Chị không cần ai cũng biết mình là ai”, NÂN nói.
“Chỉ cần khi ai đó nghe và cảm nhận
được một điều gì
trong âm nhạc của chị, dù chỉ một người thôi,
vậy là đủ”.