COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN

Kiên Trịnh – Hành trình âm nhạc indie và những “câu chuyện đi lạc”

Bài phỏng vấn COOKOO về Kiên Trịnh (Trịnh Trung Kiên) – nghệ sĩ indie Việt Nam, người theo đuổi âm nhạc như một cách khám phá bản thân và kết nối với người nghe thông qua những trải nghiệm cá nhân sâu sắc.

Tiểu sử và hành trình ban đầu

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống hội họa và kiến trúc, Kiên Trịnh sớm tiếp xúc với nghệ thuật từ nhỏ. Tuy nhiên, hành trình của anh không đi theo một hướng cố định: từ kiến trúc, tài chính cho đến âm nhạc – mỗi lựa chọn đều là một bước tìm kiếm bản thân.

Âm nhạc indie và quá trình tự học

Bắt đầu sáng tác từ năm 2016, Kiên Trịnh tự học viết nhạc, sản xuất và phối khí. Anh hoạt động trong cộng đồng indie Hà Nội, biểu diễn tại các không gian nghệ thuật và dần xây dựng dấu ấn cá nhân qua các ca khúc mang màu sắc tự sự, đời thường.

Phong cách sáng tác

Âm nhạc của Kiên Trịnh mang tính chiêm nghiệm, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, kết hợp giữa cảm xúc cá nhân và góc nhìn đời sống. Các ca khúc như “Em Ăn Sáng Chưa”, “Tôi Biết Em Không Biết”, “Tập Thể Dục” thể hiện cách anh biến những cảm xúc khó nói thành trải nghiệm gần gũi với người nghe.

Nghệ danh Tonibutter và bước chuyển mình

Tonibutter là nghệ danh đại diện cho toàn bộ hành trình sáng tạo của Kiên Trịnh, được ví như một “con tàu” lưu giữ những tác phẩm đã qua, đồng thời cho phép anh thay đổi mà không bị giới hạn bởi hình ảnh cá nhân trước đó.

Triết lý âm nhạc

Với Kiên Trịnh, âm nhạc không chỉ là phương tiện biểu đạt mà còn là cách “trục vớt những câu chuyện đi lạc” – những cảm xúc, ký ức và câu hỏi chưa có lời giải. Anh mong muốn âm nhạc có thể đồng hành cùng người nghe, mang lại sự chia sẻ và cảm giác không cô đơn.

Định hướng tương lai

Kiên Trịnh tiếp tục phát triển âm nhạc như một hành trình cá nhân mở, không bị ràng buộc bởi kỳ vọng hay hình ảnh cố định. Anh hướng tới việc kết nối, hợp tác và mở rộng không gian sáng tạo trong cộng đồng nghệ sĩ độc lập tại Việt Nam.

Từ khóa: Kiên Trịnh, Trịnh Trung Kiên, Tonibutter, indie Việt Nam, nghệ sĩ indie Hà Nội, âm nhạc indie, Vietnamese indie artist, singer songwriter Vietnam, COOKOO interview.

Từ một cậu bé lớn lên giữa những bản vẽ và những bài
thơ, đến hành trình mười năm
làm nhạc, Kiên Trịnh
không xem sáng tạo là một con đường để khẳng định
bản thân.
Với anh, đó là một cách để lần lại những câu
hỏi còn bỏ ngỏ - và từng chút một, vá lại
những phần
còn thiếu của chính mình.
Kiên Trịnh - COOKOO
Trịnh Trung Kiên, năm nay 31 tuổi, bắt đầu đăng tải những bài hát đầu tiên vào năm 2016. Nhưng trước khi đến với con đường âm nhạc này, thứ gắn bó với anh từ sớm lại là việc vẽ vời. Trong gia đình anh, vẽ gần như là một điều hiển nhiên - ông nội vẽ, ông ngoại vẽ, những người thân xung quanh đều ít nhiều liên quan đến hội họa hoặc kiến trúc. Lớn lên trong môi trường đó, việc cầm bút để diễn đạt suy nghĩ có lẽ đã trở thành một điều tự nhiên.

Thế nhưng, khi đứng trước những thời điểm cần đưa ra lựa chọn, anh lại không thực sự biết mình muốn gì ngoài việc làm một điều gì đó “liên quan đến nghệ thuật là được”. Kiến trúc, ở thời điểm đó, là một hướng đi vừa đủ dung hòa - vừa được vẽ, vừa đủ “ổn định” để làm yên lòng gia đình. Tuy nhiên, càng tiếp cận, anh càng nhận ra mình không thực sự phù hợp. So với những người xung quanh theo đuổi ngành này với một sự tập trung và kỷ luật mà anh không có, thì việc trượt kiến trúc sau đó không chỉ là một kết quả thi cử, mà còn giống như một dấu hiệu cho thấy anh cần tìm một hướng đi khác.
Anh chuyển sang học tài chính, một lựa chọn phổ biến và an toàn hơn. Tưởng chừng như câu chuyện với nghệ thuật cũng dừng lại ở đó, thì chính trong giai đoạn này, anh “bắt gặp” âm nhạc theo một cách rất tự nhiên.

Từ thời cấp 3, anh đã bắt đầu hát karaoke cùng bạn bè, tham gia các buổi sinh hoạt văn nghệ và đôi khi là đứng hát trước trường. Lên đại học, anh gặp lại những người anh em từng chơi guitar cùng năm nào - cũng từ đó, anh một lần nữa tìm lại âm nhạc. Họ bắt đầu tụ tập, lê la ở các quán cà phê để đàn hát cùng nhau, rồi dần dần, anh thử sức với việc đi hát ở
các quán.
Kiên Trịnh - COOKOO
Kiên Trịnh - COOKOO
Việc đến với âm nhạc, với anh, gắn liền với trải nghiệm vừa cá nhân vừa tập thể - nhưng trước hết, nó cũng là một hành trình rất riêng. Âm nhạc mở ra thông qua sự kết nối với người khác, gần như trái ngược hoàn toàn với những gì anh từng trải qua trước đó. Nếu như vẽ hay làm thơ là những thực hành mang tính cá nhân, khép kín, nơi anh chỉ sử dụng một “chất liệu”, một “ngòi bút” để tạo ra mọi thứ, thì âm nhạc lại buộc anh phải mở mình ra ngay từ đầu để có thể nhập cuộc.

Ở đó, mỗi người, mỗi nhạc cụ là một “ngòi bút” khác nhau, cùng vẽ nên một tổng thể nhiều lớp, nhiều hướng phát triển. Chính điều này khiến âm nhạc trở thành một trải nghiệm vừa khó, vừa kích thích. Với anh, nó gần với điện ảnh hơn là hội họa hay thơ ca - một không gian sáng tạo nơi nhiều yếu tố cùng tồn tại, va chạm và bổ sung cho nhau. Tuy vậy, càng đi sâu vào việc làm nhạc, anh cũng nhận ra không phải lúc nào quá trình này cũng có thể làm cùng nhau như thế. Bài hát đầu tiên anh thực hiện với bạn bè là Dở Dang - đúng như tên gọi, mọi thứ khi đó vẫn còn dang dở, bởi tất cả đều đang ở giai đoạn bắt đầu, chưa có kỹ năng rõ ràng. Sau dự án đó, hành trình âm nhạc của những người đó cũng dở dang như vậy, mỗi người dần đi theo một hướng khác, và anh cũng nhận ra rằng không phải ai cũng sẽ tiếp tục theo đuổi con đường này.

Kiên Trịnh - COOKOO Từ đó, Kiên hiểu rằng mình sẽ phải làm một mình, ít nhất là ở giai đoạn đầu. Anh bắt đầu tự mày mò, tự viết, tự sản xuất và phối khí cho những sản phẩm của chính bản thân. Đó là một quá trình vừa thử nghiệm, vừa học cách tự giải quyết mọi thứ khi không còn một tập thể để chia sẻ ngay từ đầu. 

“Nhưng âm nhạc không phải là một hành trình hoàn toàn đơn độc”, Kiên nói. “Khi một bài hát đã có hình dạng ban đầu, nó vẫn cần những người khác tham gia để hoàn thiện. Hòa âm, phối khí, sản xuất hay biểu diễn đều là những công đoạn đòi hỏi sự cộng tác, nơi mỗi người bổ sung thêm một phần để bài hát trở nên đầy đủ hơn”.

Chính sự đan xen giữa hai trạng thái, một bên là cá nhân, một bên là tập thể khiến âm nhạc trở thành một hình thức đặc biệt đối với Kiên Trịnh. Nó vừa cho anh một không gian để nhìn lại chính mình, vừa khiến anh phải bước ra ngoài để kết nối với người khác. Không một hình thức sáng tạo nào trước đó, kể cả vẽ hay thậm chí là viết thơ - những thứ anh đã gắn bó từ nhỏ - mang lại cho anh cảm giác này.
Kiên Trịnh - COOKOO
Kiên Trịnh - COOKOO
Từ những bước đi ban đầu đó, Kiên Trịnh dần tìm ra cách viết nhạc của riêng mình. Những bài hát không còn dừng lại ở những chủ đề “chích bông” như tình yêu thời sinh viên, mà anh bắt đầu đi sâu hơn vào những trải nghiệm cá nhân để quan sát, suy nghĩ và chuyển hóa chúng thành những nhạc phẩm có chiều sâu hơn. Qua thời gian, các sáng tác cũng dần mang rõ dấu ấn của anh: sâu sắc, thâm trầm nhưng vẫn có sự tự nhiên, đời thường và hóm hỉnh nhất định.

Có lẽ những sáng tác như Em Ăn Sáng Chưa, Tôi Biết Em Không Biết, Tập Thể Dục… vì thế nhanh chóng tạo được sự chú ý trong cộng đồng. Chúng không chỉ gây ấn tượng bởi cách đặt vấn đề nhẹ nhàng, mà còn bởi cách anh biến những cảm xúc khó nói thành một thứ dễ tiếp nhận hơn, gần gũi hơn, khiến người nghe có thể tìm thấy chính mình trong đó. Ngoài vai trò nghệ sĩ solo, Kiên còn kết nối với cộng đồng indie Hà Nội qua các hoạt động biểu diễn và chia sẻ trong không gian nghệ thuật ở các quán cafe. Năm 2020, anh gây bất ngờ khi hợp tác cùng Chi Pu trong ca khúc Cung Đàn Vỡ Đôi, cho thấy khả năng linh hoạt trong nhiều phong cách âm nhạc khác nhau.
Kiên Trịnh - COOKOO Sự đón nhận đó dần đưa anh vào một vị trí dễ thấy hơn trong cộng đồng. Tên tuổi được nhắc đến nhiều hơn, các sân khấu cũng đến với anh thường xuyên hơn, và trong một giai đoạn, Kiên Trịnh trở thành một trong những gương mặt quen thuộc của một lớp nghệ sĩ indie trẻ tại Hà Nội. Trên sân khấu, anh cảm nhận rõ sự kết nối của bản thân và cộng đồng - anh nhìn thấy người nghe hòa vào cùng dòng cảm xúc mà chính anh đặt vào những bài nhạc của mình.

Nhưng cũng chính trong giai đoạn này, anh bắt đầu nhận ra rằng: khi một bài hát được đưa ra ngoài, nó không còn thuộc về anh theo cách ban đầu nữa. Người nghe mang nó vào câu chuyện của riêng họ, hiểu nó theo cách của họ, và dần dần, bài hát đó không còn là một thứ chỉ của mình anh.
Kiên Trịnh - COOKOO
Nhận ra điều đó cũng kéo theo một sự thay đổi lớn trong cách anh nhìn về chính mình. Khi hình ảnh của anh trong mắt khán giả trở nên rõ ràng hơn, nó cũng đồng thời bị “đóng khung” nhiều hơn. Những gì anh từng làm bắt đầu hình thành một kỳ vọng nhất định trong mắt người khác, và nếu cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ phải lặp lại chính mình - điều mà anh không hề muốn một chút nào. Thay vì tiếp tục đi theo quỹ đạo đó, anh chọn một cách khác: tách mình ra khỏi việc phải “đại diện” cho những gì mình đã làm.

Nghệ danh Tonibutter xuất hiện như một cách để hiện thực hoá điều này. Không còn là Kiên hay Kiên Trịnh - một con người cụ thể - mà là một “con tàu”, nơi chứa toàn bộ chặng đường sáng tạo của anh. Một thứ có thể níu giữ lại những gì đã có, trong khi bản thân anh vẫn có thể tiếp tục thay đổi.
Việc tách mình ra khỏi những gì đã làm trước đó như vậy cũng đồng nghĩa với việc anh không còn đứng ở vị trí trung tâm như trước. Sau giai đoạn được chú ý, Kiên bước vào một khoảng lặng, ít sự chú ý hơn, nhưng cũng đồng thời ít áp lực hơn. Khoảng thời gian đó cho anh một khoảng cách vừa đủ để nhìn nhận lại người bạn âm nhạc từ thuở nào, giữ nó gần hơn với chính mình và không bị cuốn theo những kỳ vọng bên ngoài.

Từ khoảng lặng ấy, mọi thứ dần trở nên rõ ràng hơn và anh biết rằng mình sẽ làm gì trên chặng đường tiếp theo.
Kiên Trịnh - COOKOO
Kiên Trịnh - COOKOO
Nếu trước đây anh làm nhạc như một cách để biểu đạt bản thân, thì ở thời điểm này, nó trở thành một cách để tìm lại những điều còn dang dở, những câu hỏi chưa từng được trả lời, hay những cảm xúc đã từng tồn tại nhưng chưa kịp gọi tên. Anh gọi chúng là “những câu chuyện đi lạc”.

Để giải thích cho cụm từ này, anh cho rằng mỗi người từ khi còn bé đều mang theo những câu hỏi về thế giới, về bản thân, về việc sau này mình sẽ trở thành ai. Những không phải câu hỏi nào cũng có lời giải; nhiều thứ dần bị bỏ lại, bị quên đi, hoặc chưa bao giờ được trả lời trọn vẹn.
Kiên Trịnh - COOKOO Âm nhạc, với Kiên, trở thành cách để quay lại những khoảng trống còn dang dở đó, không nhằm trả lời tất cả, mà để nhặt lại, sắp xếp lại, và đặt chúng vào một dòng chảy liền mạch mà anh có thể hiểu được quãng đường quá khứ của bản thân. Anh nhìn hành trình làm nhạc của mình như việc vẽ lại một bản đồ cuộc đời: những đoạn còn thiếu dần được lấp vào, những phần rời rạc được nối lại, để từ đó anh có thể nhìn ra mình đã đi qua những gì, đang đứng ở đâu và đoạn đường sắp tới nên bước đi thế nào.

Ngoài ra, với Kiên Trịnh, vai trò của âm nhạc không còn dừng lại ở việc giúp anh hiểu chính mình. Nó còn là cách để anh ở bên cạnh người nghe để giúp đỡ họ. “Tôi muốn âm nhạc của tôi một là giải quyết được vấn đề của người khác, hai là giúp tôi hiện diện ở bên cạnh họ”, anh nói. “Không cần phải thay đổi điều gì lớn lao, chỉ cần ở một thời điểm nào đó, người nghe cảm thấy được vỗ về, và họ hiểu ra rằng mình không một mình”.

Hiểu theo cách nhìn nhận như vậy thì Tonibutter không còn đơn thuần là một nghệ danh, mà trở thành một phương tiện của Kiên. Nếu trước đây anh dùng chính tên mình để đại diện cho những gì mình làm, thì khi mọi thứ bắt đầu được đón nhận, anh nhận ra điều đó cũng đồng nghĩa với việc bản thân bị kìm giữ lại trong một hình ảnh cố định. Người nghe nhìn anh qua những bài hát, và dần hình thành một phiên bản của anh trong trí nhớ của họ - một phiên bản mà chính anh, theo thời gian, không còn hoàn toàn chính xác nữa.
Tonibutter, vì thế, được thiết kế là hình ảnh một “con tàu” - nơi lưu giữ lại tất cả những gì đã được tạo ra, trong khi bản thân anh vẫn có thể thay đổi. Con tàu đó không đại diện cho một con người cố định, mà cho toàn bộ hành trình sáng tạo của Kiên. Nó ở đó để “canh giữ” những bài hát, những trải nghiệm đã từng tồn tại - kể cả khi người tạo ra chúng đã đi qua giai đoạn đó. Và con tàu ấy cũng sẽ đồng hành cùng người “thuyền trưởng” để trục vớt những câu chuyện đi lạc của anh ta, như một sứ mệnh của riêng nó vậy.

Nhưng con tàu đó không chỉ có một sứ mệnh như vậy. Theo Kiên, nó cũng có hành trình riêng, nó sẽ còn cập bến của nhiều người nữa; nó sẽ còn chuyên chở những sáng tạo, nghệ thuật của những cá nhân khác, sẽ còn tiếp tục gặp gỡ, kết nối, và sẽ còn tiếp tục “trục vớt” những câu chuyện đi lạc của mọi người.
Có lẽ, đó cũng là cách anh nhìn về chặng đường sắp tới của mình. Sẽ không có một điểm đến cụ thể nào cả, mà anh sẽ tiếp tục lần theo những gì còn thiếu, tiếp tục nhặt lại những gì đã bị bỏ quên, và dần hoàn thiện câu chuyện của chính mình. Tonibutter, vì thế, được thiết kế là hình ảnh một “con tàu” - nơi lưu giữ lại tất cả những gì đã được tạo ra, trong khi bản thân anh vẫn có thể thay đổi. Con tàu đó không đại diện cho một con người cố định, mà cho toàn bộ hành trình sáng tạo của Kiên. Nó ở đó để “canh giữ” những bài hát, những trải nghiệm đã từng tồn tại - kể cả khi người tạo ra chúng đã đi qua giai đoạn đó. Và con tàu ấy cũng sẽ đồng hành cùng người “thuyền trưởng” để trục vớt những câu chuyện
đi lạc của anh ta, như một sứ mệnh của riêng nó vậy.
Kiên Trịnh - COOKOO
Nhưng con tàu đó không chỉ có một sứ mệnh như vậy. Theo Kiên, nó cũng có hành trình riêng, nó sẽ còn cập bến của nhiều người nữa; nó sẽ còn chuyên chở những sáng tạo, nghệ thuật của những cá nhân khác, sẽ còn tiếp tục gặp gỡ, kết nối, và sẽ còn tiếp tục “trục vớt” những câu chuyện đi lạc của mọi người.

Có lẽ, đó cũng là cách anh nhìn về chặng đường sắp tới của mình. Sẽ không có một điểm đến cụ thể nào cả, mà anh sẽ tiếp tục lần theo những gì còn thiếu, tiếp tục nhặt lại những gì đã bị bỏ quên, và dần hoàn thiện câu chuyện của chính mình.
Kiên Trịnh - COOKOO Kiên Trịnh - COOKOO BÀI VIẾT: LÁ THU VÀNG | ẢNH: LÁ THU VÀNG, TỔNG HỢP | DESIGN: LÂM HƯƠNG | BIÊN TẬP: LÁ THU VÀNG | WEB: LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Tào Tuấn Linh TÀO TUẤN LINH: DỪNG LẠI TRƯỚC TẤM VÓC SƠN MÀI THỊ GIÁC Trong rất nhiều cuộc trò chuyện về nghệ sĩ, người ta thường nhắc đến những khúc rẽ mang tính “định mệnh”: một chuyến đi, một cuộc gặp, một biến cố. Với họa sĩ Tào Tuấn Linh, sinh ra trong một gia đình ba đời làm nghệ thuật, khúc rẽ của anh lại giống một quỹ đạo trôi dài: từ kiến trúc, đồ họa, thiết kế game, giảng dạy, để rồi cuối cùng dừng lại trước tấm vóc sơn mài.
Ếch Ộp ẾCH ỘP: LÀM NGHỆ THUẬT ĐỂ VUỐT VE CÁI TÔI THỊ GIÁC Nguyễn Duy Hưng, hay Ếch Ộp, 26 tuổi, là một họa sĩ truyện tranh tại Hà Nội. Anh được biết đến qua những tác phẩm truyện tranh dí dỏm và châm biếm đăng tải trên các nền tảng mạng xã hội, vừa gần gũi với đời sống vừa thể hiện cái tôi nghệ sĩ riêng biệt.
Bảo Paul BẢO PAUL - TẠO HÌNH VÀ TÁI ĐỊNH HÌNH THỜI TRANG Anh từng là stylist, creative director, từng quản lý nhà hàng, và giờ là giám đốc điều hành thương hiệu Karve Meilleur. Nhưng nói về Bảo Paul chỉ bằng danh xưng thì hời hợt. Với anh, mọi thành tựu đó chỉ là bước đệm cho một chặng đường khác - từ tạo hình cho từng cá nhân đến việc tái định hình một thương hiệu. Và cũng qua từng ấy chặng đường, anh dần đi đến một cách nhìn rõ ràng hơn về thời trang và hành trình sáng tạo: nó chỉ thực sự có ý nghĩa khi được truyền đi, được sẻ chia và được tiếp nối.
NÂN NÂN: ĐI NHIỀU NGẢ, GIỮ MỘT LỐI ÂM NHẠC Có những người chọn con đường âm nhạc bằng lý trí, có người đến với nó như một cuộc chơi. Còn với NÂN, âm nhạc tìm đến cô một cách tự nhiên như thể nó vẫn luôn ở đó, chỉ đợi cô đủ tĩnh để nhận ra. Gần mười năm sau ngày thu bài hát đầu tiên trong bộ đồng phục Việt Đức, NÂN vẫn giữ nguyên cách làm nhạc của ngày ấy: không khuôn mẫu, không ranh giới, và vẫn luôn thành thật với cảm xúc, với chính mình, dù rẽ qua nhiều con đường khác nhau.
Tyde TYDE: ÂM BẢN CỦA ÁNH ĐÈN ÂM NHẠC Nơi mà ánh đèn không chạm đến, ở khoảng lưng chừng của ranh giới sáng tạo và kỹ thuật, Tyde ở đó. Vừa là record producer, vừa là audio engineer, anh đảm nhận cả định hướng lẫn xử lý để mỗi bản thu được hoàn thiện.
BEETHOVEN LUDWIG VAN BEETHOVEN: TIẾNG VANG VĨ ĐẠI ĐẾN TỪ SỰ TĨNH LẶNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU ÂM NHẠC Số phận đầy rẫy trắc trở của Ludwig van Beethoven đã biến ông trở thành một biểu tượng truyền cảm hứng vượt thời gian. Từ cuộc đời của ông, hậu thế thấy được lời khẳng định rằng sức mạnh nội tại có thể giúp con người không chỉ sống tiếp mà còn có thể sống một cuộc đời ngoạn mục dù cho có mất đi mọi thứ.
NHI NHẠC CỦA NHI: NGÔN NGỮ GIỮA HAI MIỀN VĂN HOÁ ÂM NHẠC Lớn lên tại Hà Nội cùng những giai điệu nhạc Việt nhưng lại trưởng thành trong không gian nghệ thuật phóng khoáng đượm màu sắc phương Tây tại Paris, âm nhạc của NHI đượm hơi thở nghệ thuật rất riêng đầy thú vị mang vẻ đẹp đa cảm, đa văn hoá và đa ngôn ngữ.
Tròn Tondo TRÒN TONDO: Ở QUẦY BẾP AI CŨNG LÀ CHỦ ẨM THỰC Tôi đến Tròn vào một buổi tối mùa thu Hà Nội se lạnh, kiểu thời tiết khiến người ta chỉ muốn tìm một chỗ trốn cái lạnh gió mùa. Tròn nép trong góc phố bên dưới đê Kim Mã, ở tầng một của một khu tập thể cũ - không bảng hiệu lớn, mà chỉ ô cửa nhỏ với ánh đèn vàng ấm cúng.
Thành Draw THÀNH DRAW: ĐI QUA NHIỄU LOẠN ĐỂ TÌM LẠI MÌNH ÂM NHẠC Có những quãng đời mà sự im lặng dài đến mức chính người trong cuộc cũng không biết gọi tên nó là gì: mất cảm hứng, lạc lối hay đơn giản chỉ là một khoảng chậm cần thiết.
2peanuts HẠT MẦM CỦA VĂN HÓA ĐƯỜNG PHỐ CẢM HỨNG VĂN HÓA Từ một nhóm bạn trẻ trượt ván, 2Peanuts đã trở thành điểm tựa của cộng đồng skate Vĩnh Phúc.
Itsnk ITSNK: MỌI THỨ ĐỀU CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC ÂM NHẠC Lớn lên cùng Internet, itsnk - Lê Nam Khánh - đã đi từ những cú click chuột đầu tiên đến album Loi Choi, rồi trở thành thạc sĩ ngành Khoa học máy tính ở Mỹ.
Ladakh LADAKH: GIỮA MÙA HÈ ẤN ĐỘ ĐIỂM ĐẾN Tôi là Minh, một du học sinh trao đổi tiếng Hindi của VN tại thủ đô New Delhi, Ấn Độ. Trong thời gian ngắn ngủi còn lại ở đất nước muôn vẻ đa dạng này, tôi dốc nốt số tiền còn lại để thăm Ladakh, một vùng đất mệnh danh là “Tiểu Tây Tạng của Ấn Độ”.
Linh Vếp MUỐN CẮT TÓC, TRƯỚC TIÊN PHẢI HỌC QUÀNG KHĂN THỊ GIÁC Ở tuổi 28, Vũ Thạch Linh đã có tám năm gắn bó với nghề tóc, một công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại là thế giới rộng lớn của kỹ thuật, hình khối và cảm nhận thẩm mỹ.
Người chuyển ngữ quá khứ NGƯỜI CHUYỂN NGỮ QUÁ KHỨ CUỘC SỐNG TƯ LIỆU Bình Phan hiện đang là một biên phiên dịch viên tự do, đồng thời là thành viên tổ điều hành của nhóm nghiên cứu, phỏng dựng và tư vấn văn hóa cổ - Đại Việt Phong Hoa.
Bình Ba BÌNH BA: GHI CHÉP CỦA MỘT NGƯỜI ĐI ĐỂ Ở YÊN ĐIỂM ĐẾN Có những quyết định không cần nhiều hơn một khoảnh khắc.
C O O K O O