COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN

Tào Tuấn Linh – Hành trình từ kiến trúc đến hội họa sơn mài đương đại

Bài phỏng vấn độc quyền COOKOO về họa sĩ Tào Tuấn Linh – nghệ sĩ sơn mài Việt Nam, người có hành trình đặc biệt từ kiến trúc, thiết kế đồ họa, motion graphics, game art director đến hội họa truyền thống.

Tiểu sử và nền tảng nghệ thuật

Tào Tuấn Linh sinh ra tại Hải Phòng, tốt nghiệp Đại học Xây dựng chuyên ngành kiến trúc, sau đó học thiết kế hình ảnh và đồ họa chuyển động tại New Zealand. Anh từng làm việc trong lĩnh vực thiết kế, game và giảng dạy mỹ thuật trước khi chuyển hướng hoàn toàn sang sơn mài.

Sơn mài Việt Nam và phong cách sáng tác

Tranh sơn mài của Tào Tuấn Linh tập trung vào con người, cảm xúc và sự thân mật, khai thác các trạng thái tự nhiên và chân thật. Anh sử dụng đa dạng chất liệu như sơn ta, vàng, bạc, vỏ trứng, đá và các lớp mài thủ công để tạo nên chiều sâu và hiệu ứng thị giác độc đáo.

Quá trình sáng tác và kỹ thuật sơn mài

Sơn mài là chất liệu đòi hỏi sự kiên nhẫn, kiểm soát và tư duy ngược trong quá trình sáng tác. Mỗi tác phẩm là sự kết hợp giữa phác thảo ý tưởng và quá trình mài nhiều lớp phức tạp, nơi nghệ sĩ phải tính toán chính xác thứ tự vật liệu và kỹ thuật xử lý bề mặt.

Quan điểm nghệ thuật

Tào Tuấn Linh theo đuổi hội họa biểu hiện, chú trọng cảm xúc hơn là mô tả hình thức. Anh đề cao sự hồn nhiên trong sáng tạo và tin rằng mỗi tác phẩm có nhiều đời sống thông qua cách cảm nhận khác nhau của người xem.

Đóng góp và định hướng tương lai

Trong những năm gần đây, Tào Tuấn Linh đã sáng tác hàng trăm tác phẩm sơn mài và tiếp tục phát triển con đường nghệ thuật cá nhân. Anh đồng thời quan tâm đến việc phát triển hệ thống kiến thức và tương lai của sơn mài Việt Nam đương đại.

Từ khóa: Tào Tuấn Linh, họa sĩ sơn mài Việt Nam, tranh sơn mài, hội họa đương đại, lacquer painting Vietnam, Vietnamese artist, art interview COOKOO, nghệ thuật Việt Nam.

Tào Tuấn Linh - COOKOO
COOKOO SPECIAL INTERVIEW Trong rất nhiều cuộc trò chuyện về nghệ sĩ, người ta thường nhắc đến những khúc rẽ mang tính “định mệnh”: một chuyến đi, một cuộc gặp, một biến cố. Với họa sĩ Tào Tuấn Linh, sinh ra trong một gia đình ba đời làm nghệ thuật, khúc rẽ của anh lại giống một quỹ đạo trôi dài: từ kiến trúc, đồ họa, thiết kế game, giảng dạy, để rồi cuối cùng dừng lại trước tấm vóc sơn mài. Có lẽ nếu nhìn từ xa, đó là một vòng cung hoàn chỉnh - nơi mỗi chặng đường tưởng như rời rạc, cuối cùng lại dẫn anh trở về đúng chất liệu đã nằm trong máu mình từ bé.
Tào Tuấn Linh - COOKOO
Họa sĩ Tào Tuấn Linh sinh ra và lớn lên ở Hải Phòng. Anh theo học Khoa Kiến trúc, Đại học Xây dựng, tốt nghiệp năm 2005, nơi anh được tiếp cận một cách bài bản với các nguyên lý tạo hình, tư duy không gian, với cách tổ chức hình khối, ánh sáng, tỷ lệ. Rời trường kiến trúc, Linh không lao ngay vào các văn phòng thiết kế như nhiều bạn cùng khóa, anh tiếp tục mở rộng “thế giới thị giác” của mình bằng việc sang New Zealand học thiết kế hình ảnh và thiết kế đồ họa chuyển động. 

Những năm ở đó không chỉ đem đến cho anh kỹ năng về motion graphics, về cách hình và chữ chuyển động trên màn hình, mà còn mở ra một hệ quy chiếu mới: ý thức bảo tồn, phát triển, cách người ta hệ thống hóa tri thức, cách một nền giáo dục nhìn nghệ thuật vừa như di sản, vừa như ngành công nghiệp sáng tạo.
Tào Tuấn Linh - COOKOO Năm 2011, anh trở về Việt Nam. Từ đó cho đến trước khi chuyên tâm với tranh, Linh đi qua rất nhiều vai trong cuộc đời: làm đồ họa, tham gia các dự án game, đến giảng dạy mỹ thuật công nghiệp tại Đại học Hòa Bình và FPT Arena. Một trong những dấu mốc đáng nhớ nhất của giai đoạn này là việc anh giữ vai trò Art Director cho “Hoa” - tựa game độc lập hiếm hoi của Việt Nam được cộng đồng quốc tế chú ý, nơi mỹ thuật đóng vai trò gần như là linh hồn của sản phẩm với những hình ảnh mềm mại, giàu chất hoài niệm, mang một thế giới nội tâm có phần dịu dàng và mơ mộng.

Nhìn bề ngoài, đó là một lộ trình khá “hợp thời”: một người được đào tạo bài bản ở nước ngoài, am hiểu công nghệ, có những thành tựu nhất định, hòa nhập với nhịp thay đổi chóng mặt của thị trường. Thế nhưng, chính lúc ở sâu trong “thế giới digital” ấy, anh bắt đầu thấy mình… mệt. Phần mềm mới, quy chuẩn mới, xu hướng mới, yêu cầu làm nhanh hơn, nhiều hơn… tất cả khiến anh bắt đầu đặt câu hỏi:
“Mình còn thật sự thuộc về thế giới này không?”
Khát khao “quay về truyền thống” - vốn đã âm ỉ từ rất sớm - dần trở thành một thôi thúc rõ ràng trong anh. Từ bé, Linh đã bị hấp dẫn bởi mùi sơn, bởi những tấm vóc, nhưng suốt nhiều năm anh chỉ chạm vào chúng từ xa: sơn dầu có một chút, màu nước đôi lần, bột màu cũng thử nhưng đều dang dở. Phải đến khoảng tháng 4 năm 2023, khi Linh quyết định dừng hẳn những công việc “phái sinh” khác, và dành toàn bộ thời gian cho sơn mài, hội hoạ lúc ấy mới trở thành một lựa chọn
thật sự.

Từ 2023 đến nay, anh gần như dành trọn thời gian cho tranh sơn mài. Chỉ trong vòng khoảng ba năm, anh đã làm xấp xỉ một trăm bức, gồm cả tranh sáng tác lẫn tranh đặt hàng. Quyết định dừng ở sơn mài, nếu nhìn lại, không phải một cú rẽ đột ngột của anh, mà là kết quả của cả một quỹ đạo dài, nơi mọi trải nghiệm tưởng chừng như lạc đề - kiến trúc, đồ họa, game, giảng dạy - đều đổ dồn về một điểm: tấm vóc phẳng, bóng và nhiều tầng trầm tích của sơn mài.
Tào Tuấn Linh - COOKOO
Nếu kiến trúc và đồ họa từng cho Linh bộ khung tạo hình đủ vững để bước vào lĩnh vực thị giác, thì sơn mài lại mở ra cho anh một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà mọi đường nét đều phải được xây dựng từ sự kiên nhẫn, từ kỷ luật và từ khả năng kiểm soát gần như tuyệt đối. “Khó nhất ở sơn mài là sự kiên nhẫn và khả năng kiểm soát”, Linh chia sẻ. Một bức tranh sơn mài, để hoàn thiện, không chỉ đòi hỏi khả năng hình dung về hình và màu, mà còn là chuỗi quyết định mang tính kỹ thuật đòi hỏi khả năng kiểm soát chặt chẽ: vẽ gì trước, vẽ gì sau, dùng chất liệu gì cho lớp nào, độ dày mỏng ra sao, mài đến đâu
thì dừng.
Sơn mài không cho phép sửa sai nhiều lần như sơn dầu, cũng không dễ dàng thử - xóa - làm lại như digital; mọi quyết định đều phải được định hình trong đầu từ trước. Vỏ trứng, chẳng hạn, nếu được đặt dày phải tính toán để mài trước; vàng bạc thì phải để sau vì quá mỏng, chỉ cần sai lực mài là biến mất. Ngay cả chuyện mài bằng đá hay giấy ráp cũng không đơn giản: mỗi loại đá, mỗi loại giấy có độ nhám khác nhau, và người họa sĩ phải biết chọn công cụ phù hợp với dụng ý nghệ thuật của mình.
Tào Tuấn Linh - COOKOO Và có lẽ cũng chính vì thế mà Linh nhấn mạnh: “Vẽ sơn mài là vẽ ngược”. Trong chất liệu này, phác thảo không chỉ là bước khởi động mà là giai đoạn người họa sĩ được tự do nhất, nơi họ có thể để ý tưởng tuôn chảy, thử nghiệm, biến đổi mà không bị ràng buộc. Nhưng ngay khi bắt tay vào thực hiện, sự tự do ấy lập tức nhường chỗ cho sự tính toán tỉ mỉ: càng đi sâu vào quy trình, mọi quyết định càng phải chính xác, rõ ràng, và giảm thiểu sai lệch tối đa.

Thế nhưng, dù đòi hỏi nhiều tính toán là vậy, trong lựa chọn vật liệu, Linh không hề câu nệ theo những “nguyên tắc sơn mài” như phải có vỏ trứng, vỏ trai, vàng, bạc… cho “đúng bài”. Anh sử dụng bất kỳ chất liệu nào anh thích và cảm thấy phù hợp với nhãn quan thẩm mỹ của mình: từ sơn then, son ta, vàng, bạc đến trứng, trai, đá hay chu sa. Nhưng nếu chỉ dừng ở kỹ thuật như vậy, bộ môn sơn mài này sẽ chẳng khác nào một chuỗi thao tác. Điều khiến chất liệu này trở thành “món tủ” của Linh lại nằm ở cách anh dùng nó để kể những câu chuyện
rất riêng.

Câu chuyện mà tranh của Tào Tuấn Linh quay đi quay lại nhiều nhất là về con người. Cụ thể là con người trong những trạng thái trần trụi, nhiều khi là trần truồng. Loạt sáu bức “Xuân Họa” chẳng hạn, là những khoảnh khắc thân mật về thể xác, những thời khắc thăng hoa mà hai con người buông hết phòng vệ. Với Linh, đó không phải là sự khoe khoang cơ thể hay tả cảnh nhục cảm, mà đó là cách đặt câu hỏi về mức độ tin tưởng, yêu thương: phải gần gũi và an toàn đến đâu, con người ta mới dám bộc lộ hết mình trước người khác.
Tào Tuấn Linh - COOKOO Chính sự quan sát những khoảnh khắc rất nhỏ và mong manh như vậy đã kéo Linh về gần hơn với hội họa biểu hiện, nơi trọng tâm không phải tái hiện bề mặt của sự vật, mà là giữ lại cảm giác mà nó tạo ra. Anh nhận ra mình không nhất thiết phải tìm một tầng nghĩa ẩn dụ hay xây dựng hệ thống biểu tượng phức tạp cho bức tranh mà chỉ riêng việc lưu giữ một hình ảnh đúng lúc, đúng trạng thái, đã là đủ. Sơn mài, với độ bất định cố hữu của nó, trở thành chất liệu lý tưởng để theo đuổi điều đó. Mỗi lớp sơn, mỗi lần mài đều chứa một phần không chắc chắn: người vẽ có thể hình dung, nhưng không thể kiểm soát tất cả, và sự “bất tuân” ấy là điều khiến bức tranh có đời sống riêng, vượt ra ngoài bản phác thảo và trở thành thứ gì đó nhiều hơn ý định ban đầu của tác giả.

Vì vậy, khi nói về tranh của mình, Linh không muốn dẫn người xem đi theo một đường ray cố định. Anh tránh giải thích chi li ý nghĩa từng hình tượng, từng mảng màu. Mỗi người xem mang theo một hệ nhãn quan, một kinh nghiệm sống, một sự nhạy cảm riêng; khi họ đối diện với bức tranh, những thứ đó sẽ tự động va chạm với hình ảnh trước mắt, tạo nên một lớp diễn giải mới, riêng biệt của họ. Một tác phẩm, theo anh, có nhiều đời sống: đời sống trong studio, đời sống trong mắt người xem, đời sống trong không gian nó được treo, và mỗi lớp diễn giải trong từng đời sống ấy, dù giống hay khác ý anh, đều là một phần tất yếu của vòng đời tác phẩm.
Tào Tuấn Linh - COOKOO
Với sáng tạo nói chung và với sơn mài nói riêng, Tào Tuấn Linh luôn có trong mình một thái độ mà anh xem là cốt lõi: giữ cho nghệ thuật sự hồn nhiên. Hồn nhiên ở đây không phải sự non nớt, mà là khả năng nhìn vào chất liệu và vào chính mình bằng đôi mắt không toan tính, không bị dẫn dắt bởi kỳ vọng bên ngoài. Vì thế, khi được hỏi thế nào là một bức tranh “thành công”, anh không nói đến triển lãm, giải thưởng hay giá bán. Câu hỏi đầu tiên anh tự đặt cho mình luôn là: mình có thật sự thích bức tranh này không? Nếu bản thân không cảm thấy đồng điệu với tác phẩm mình làm ra, những giá trị khác - thẩm mỹ, kinh tế hay di sản - đều trở nên mong manh.

Tất nhiên, để đi đến được sự bình thản đó không dễ. Gia đình, đặc biệt là mẹ anh, từng phản đối việc anh theo nghề, bởi một nỗi lo rằng: nghệ thuật là con đường bấp bênh, khó đoán. Những sự nghi hoặc ấy khiến anh mệt mỏi, nhưng như anh nói, lựa chọn nào trong đời cũng mang theo vướng mắc; quan trọng là mình có quyết tâm đi đến cùng với nó hay không. Và trong trường hợp của anh, sự quyết tâm ấy ngày càng rõ khi anh bước sâu hơn vào con đường sơn mài này.

Nghĩ về tương lai, Linh không nói đến những mục tiêu lớn lao hay những cột mốc vang dội. Với anh, điều ý nghĩa nhất là được nhìn lại một quãng đường dài và thấy mình đã thực sự sống hết mình trong hành trình đó. “Nếu mười năm nữa tôi có thể để lại được, ví dụ như một nghìn bức tranh, thì có lẽ đó cũng là một thành tựu rồi”,
anh nói.
Tào Tuấn Linh - COOKOO
Tào Tuấn Linh - COOKOO Nhưng để đi xa như thế, bản thân sơn mài, với tư cách là một nghề nghiệp, cũng cần một nền tảng vững vàng hơn hiện tại. Linh nhìn vào sơn mài Việt Nam với cảm xúc vừa hy vọng vừa lo lắng. Anh vui khi thấy lớp trẻ bắt đầu tò mò hơn, hiểu hơn, không còn xem sơn mài như một thứ “đồ lưu niệm”; nhưng anh cũng thấy những khoảng trống mà bất cứ ai theo nghề đều nhận ra: thiếu hệ thống kiến thức bài bản và thiếu sự tiêu chuẩn hóa. Với Linh, truyền thống không thể sống nếu chỉ được “bảo tồn” hay được “cóp nhặt” từ chỗ này chỗ kia, mà còn cần phải được “phát huy”. Và để làm được điều đó, nó phải được hiểu rõ từ gốc rễ, được sắp xếp lại, rồi từ đó mới có thể mở rộng theo những cách thức phù hợp hơn với thời đại.

Dù có thể suy nghĩ rất nhiều về nghề, về chất liệu, về những thiếu hụt của hệ thống hay tương lai của sơn mài Việt Nam như vậy, nhưng cuối cùng, khi khép cửa phòng vẽ, anh lại trở về với một điều giản dị: ngồi xuống trước tấm vóc. Ở đó, mọi lo lắng và dự tính đều lặng đi, nhường chỗ cho nhịp thở của sơn, cho tiếng mài, cho cảm giác thời gian chậm lại trong từng động tác. Sau ba năm chuyên tâm vẽ tranh, mong muốn của anh cũng giản dị như chính nhịp làm việc ấy: mỗi năm có thể tổ chức một đến hai buổi triển lãm và trưng bày tranh của mình, còn lại là dành cho việc vẽ.
Có lẽ hình ảnh ấy giúp lý giải vì sao hành trình của hoạ sĩ Tào Tuấn Linh trở nên đặc biệt: sau khi đi qua nhiều thế giới khác nhau, anh đã chọn dừng lại trước sơn mài. Trong một thời đại nơi mọi thứ có thể “undo”, nơi hình ảnh được tạo ra và xoá đi trong tích tắc, việc kiên nhẫn và chấp nhận sự không thể sửa, chấp nhận cái rủi ro của từng lớp mài, từng đường vẽ, tự điều ấy đã là một lựa chọn đi ngược dòng.

Và cũng chính sự đi ngược dòng ấy giúp anh hiểu ra một điều rằng: nghệ thuật đôi khi không nằm ở chỗ chạy thật nhanh, mà nằm ở chính khoảnh khắc ta dừng lại, dừng lại trước tấm vóc, trước chất liệu, trước bản thân mình, để nhận ra điều gì thật sự đáng được giữ lại.
Vẽ để giữ cho bàn tay không nguội lạnh, giữ cho cảm xúc không vơi đi, và giữ cho nghệ thuật phần hồn nhiên mà anh tin là thứ dễ bị đánh mất nhất khi người ta trưởng thành.
BÀI VIẾT: LÁ THU VÀNG | ẢNH: MÂY | DESIGN: LÂM HƯƠNG | BIÊN TẬP: LÁ THU VÀNG | WEB: LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Ếch Ộp ẾCH ỘP: LÀM NGHỆ THUẬT ĐỂ VUỐT VE CÁI TÔI THỊ GIÁC Nguyễn Duy Hưng, hay Ếch Ộp, 26 tuổi, là một họa sĩ truyện tranh tại Hà Nội. Anh được biết đến qua những tác phẩm truyện tranh dí dỏm và châm biếm đăng tải trên các nền tảng mạng xã hội, vừa gần gũi với đời sống vừa thể hiện cái tôi nghệ sĩ riêng biệt.
Bảo Paul BẢO PAUL - TẠO HÌNH VÀ TÁI ĐỊNH HÌNH THỜI TRANG Anh từng là stylist, creative director, từng quản lý nhà hàng, và giờ là giám đốc điều hành thương hiệu Karve Meilleur. Nhưng nói về Bảo Paul chỉ bằng danh xưng thì hời hợt. Với anh, mọi thành tựu đó chỉ là bước đệm cho một chặng đường khác - từ tạo hình cho từng cá nhân đến việc tái định hình một thương hiệu. Và cũng qua từng ấy chặng đường, anh dần đi đến một cách nhìn rõ ràng hơn về thời trang và hành trình sáng tạo: nó chỉ thực sự có ý nghĩa khi được truyền đi, được sẻ chia và được tiếp nối.
NÂN NÂN: ĐI NHIỀU NGẢ, GIỮ MỘT LỐI ÂM NHẠC Có những người chọn con đường âm nhạc bằng lý trí, có người đến với nó như một cuộc chơi. Còn với NÂN, âm nhạc tìm đến cô một cách tự nhiên như thể nó vẫn luôn ở đó, chỉ đợi cô đủ tĩnh để nhận ra. Gần mười năm sau ngày thu bài hát đầu tiên trong bộ đồng phục Việt Đức, NÂN vẫn giữ nguyên cách làm nhạc của ngày ấy: không khuôn mẫu, không ranh giới, và vẫn luôn thành thật với cảm xúc, với chính mình, dù rẽ qua nhiều con đường khác nhau.
Tyde TYDE: ÂM BẢN CỦA ÁNH ĐÈN ÂM NHẠC Nơi mà ánh đèn không chạm đến, ở khoảng lưng chừng của ranh giới sáng tạo và kỹ thuật, Tyde ở đó. Vừa là record producer, vừa là audio engineer, anh đảm nhận cả định hướng lẫn xử lý để mỗi bản thu được hoàn thiện.
Triển lãm hoa đạo Nhật Bản “Gió Đông” tại Hà Nội TRIỂN LÃM HOA ĐẠO NHẬT BẢN “GIÓ ĐÔNG” TẠI HÀ NỘI THỊ GIÁC SỰ KIỆN Từ ngày 6 đến 8/3/2026, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (66 Nguyễn Thái Học, Hà Nội), công chúng yêu nghệ thuật tại thủ đô có cơ hội ghé thăm không gian thẩm mỹ tinh tế với triển lãm Ikebana mang tên “Gió Đông” - sự kiện tôn vinh nghệ thuật hoa đạo Nhật Bản và tinh thần chiêm nghiệm trong đời sống đương đại.
Khổng Tước Dương Lệ Bình KHỔNG TƯỚC DƯƠNG LỆ BÌNH CẢM HỨNG THỊ GIÁC SỰ KIỆN Trong hơn bốn thập kỷ, Dương Lệ Bình không chỉ múa mà còn sống như một vũ công và tạo nên ảnh hưởng sâu rộng tới tư duy thẩm mỹ trong nghệ thuật múa đương đại Trung Hoa. Con đường của bà không bắt đầu từ kỹ thuật, mà từ sự quan sát tỉ mỉ những rung cảm thiên nhiên.
Hoa Thuỷ Tiên THUỶ TIÊN: THƯỚC ĐO TRI THỨC VÀ KHÍ CHẤT CỦA NGƯỜI HÀ THÀNH TƯ LIỆU VĂN HÓA THỊ GIÁC Giữa những nếp nhà cổ Hà Nội đầu thế kỷ XX, chăm sóc Thủy Tiên trở nên thịnh hành như một thú chơi thầm lặng, hàm nghĩa của tầng lớp trí thức và tư sản Hà thành mỗi độ Tết đến xuân về.
Gravure Idol GRAVURE IDOL/MODEL: "THẦN TƯỢNG ÁO TẮM" NGHĨA LÀ GÌ? CUỘC SỐNG GÓC NHÌN THỊ GIÁC Từ những trang tạp chí in bóng loáng cho tới không gian số của mạng xã hội, gravure idol (thần tượng áo tắm) và gravure model đã tồn tại như một hiện tượng đặc thù của văn hoá giải trí Nhật Bản.
NGỠ ĐÔNG "NGỠ ĐÔNG": CUỘC TAO NGỘ CỦA BẢY NGHỆ SĨ TẠO HÌNH THỊ GIÁC SỰ KIỆN Nhân dịp đầu năm 2026, triển lãm “Ngỡ Đông” giới thiệu các tác phẩm của bảy nghệ sĩ tạo hình tại 16 Ngô Quyền, Hà Nội. Với sơn mài là chất liệu chủ đạo, bên cạnh sơn dầu và điêu khắc, triển lãm mang đến một không gian thưởng lãm giàu cảm xúc, gợi nhiều suy ngẫm về sự tinh tế của nghệ thuật tạo hình.
VINCENT VAN GOGH: MẤT CÁI TAI LÓ CÁI TÀI VINCENT VAN GOGH: MẤT CÁI TAI LÓ CÁI TÀI TƯ LIỆU THỊ GIÁC Đêm 23/12/1888, trong căn nhà vàng ở Arles (Pháp), Vincent van Gogh tự cắt đi một phần tai trái của mình. Hành động gây sốc ấy nhanh chóng vượt ra khỏi phạm vi đời tư, trở thành giai thoại nổi tiếng nhất trong lịch sử nghệ thuật hiện đại.
Tròn Tondo TRÒN TONDO: Ở QUẦY BẾP AI CŨNG LÀ CHỦ ẨM THỰC Tôi đến Tròn vào một buổi tối mùa thu Hà Nội se lạnh, kiểu thời tiết khiến người ta chỉ muốn tìm một chỗ trốn cái lạnh gió mùa. Tròn nép trong góc phố bên dưới đê Kim Mã, ở tầng một của một khu tập thể cũ - không bảng hiệu lớn, mà chỉ ô cửa nhỏ với ánh đèn vàng ấm cúng.
Vương Gia Vệ VƯƠNG GIA VỆ: TÍNH MỸ HỌC CỦA NGHỆ THUẬT TƯƠNG PHẢN ĐIỆN ẢNH THỊ GIÁC Vương Gia Vệ được xem là một trong những tượng đài của điện ảnh Hong Kong thập niên 1990, với những thước phim kinh điển mang vẻ đẹp đượm chất thơ mà thấm đẫm tính “đời”.
Thành Draw THÀNH DRAW: ĐI QUA NHIỄU LOẠN ĐỂ TÌM LẠI MÌNH ÂM NHẠC Có những quãng đời mà sự im lặng dài đến mức chính người trong cuộc cũng không biết gọi tên nó là gì: mất cảm hứng, lạc lối hay đơn giản chỉ là một khoảng chậm cần thiết.
Hoàng Quỳnh HOẠ SĨ SƠN MÀI HOÀNG QUỲNH: NGHỆ THUẬT THÔI NÔI TỪ NHỮNG ĐÁNH ĐỔI THỊ GIÁC Sơn mài Việt Nam là một loại hình hội hoạ mang vẻ đẹp vi tế và trầm sâu, đòi hỏi ở người nghệ sĩ không chỉ kỹ thuật mà còn thời gian và sự nhẫn nại.
Triển lãm sonta LỜI THÌ THẦM CỦA SƠN: TRIỂN LÃM SƠN MÀI CỦA NHÓM HOẠ SĨ SONTA VĂN HÓA THỊ GIÁC SỰ KIỆN Từ ngày 9 đến 20.12.2025, tại Artera Space (Tầng 3, 115 Nguyễn Thái Học, Hà Nội), triển lãm sơn mài “Lời thì thầm của Sơn” chính thức mở cửa, giới thiệu tới công chúng những sáng tác của nhóm hoạ sĩ SonTa.
C O O K O O