STALLONE CHỈ LÀ “ROCK”
STALLONE CHỈ LÀ “ROCK”
Stallone chỉ được biết đến khi đã đứng vững trên đỉnh cao danh vọng của điện ảnh Mỹ sau kiệt tác phim Rocky. Ít ai biết về Stallone - một “hòn đá” ven đường tại Hollywood buộc phải đóng phim người lớn để sinh tồn trên đường phố. Không một ai đánh cược vào tương lai của Stallone - trừ chính Stallone.
“HÒN ĐÁ” VEN ĐƯỜNG
New York, đầu thập niên 1970. Sylvester Gardenzio Stallone - một thanh niên 25 tuổi, không việc làm, không nhà ở, không một tên tuổi trong ngành - ngồi trong căn phòng thuê rẻ tiền ở Hell's Kitchen với tổng tài sản vỏn vẹn chưa đến 106 đô la trong túi. Điểm xuất phát của Stallone thậm chí còn không nằm ở số 0 mà ở số âm.


Stallone sinh ra đã mang theo bất lợi theo đúng nghĩa đen. Ca sinh khó dẫn tới dây thần kinh mặt bị tổn thương vĩnh viễn, khiến một phần má trái, môi dưới và lưỡi của ông bị liệt nhẹ, tạo ra giọng nói ngọng đặc trưng mà Hollywood đã từng chế nhạo trước khi Stallone trở thành một tượng đài điện ảnh. Tuổi thơ của Stallone dày đặc những biến cố đến từ hoàn cảnh gia đình khốn khó và cuộc hôn nhân đổ vỡ giữa cha mẹ ông. Việc môi trường sống bị thay đổi liên tục ảnh hưởng sâu sắc tới tâm lý của Stallone. Ông bị đuổi học khỏi mười bốn trường học khác nhau trước khi tốt nghiệp phổ thông.


Khi đặt chân tới New York với giấc mơ trở thành diễn viên, ông đối mặt với thực tế không khoan nhượng: ngành này không có chỗ cho những kẻ không có gì trong tay như ông - không tiền tài, không quan hệ, không hậu thuẫn, không nhan sắc. Stallone chỉ là một “hòn đá” tầm thường giữa hàng ngàn “viên kim cương” lấp lánh tại Hollywood hoa lệ. Thế nhưng, ông không bỏ cuộc mà gõ cửa hàng trăm buổi thử vai. Hầu hết không có cuộc gọi hồi âm. Số ít gọi lại chỉ để từ chối thẳng thừng. Dù vậy, Stallone không rời New York. Ông ở lại vì không còn lựa chọn nào khác và vì ông không thể chấp nhận làm một “hòn đá”.
ĐÓNG PHIM SEX HOẶC CƯỚP BÓC
Năm 1970, Stallone quá nghèo đến mức bị đuổi khỏi căn hộ vì không đủ tiền thuê, có lúc phải ngủ ở bến xe bus nhiều ngày. Stallone gần như không có thu nhập, luôn sống trong tình trạng bấp bênh. Chính trong giai đoạn này, Stallone nhận lấy vai diễn đầu tiên được trả tiền trong cuộc đời mình. Stallone kể về thời điểm ấy: "Lựa chọn của tôi khi đó là đóng bộ phim này, hoặc ra đường cướp bóc". Đó là một bộ phim người lớn có tên Party at Kitty and Stud's - sau này được đặt lại là The Italian Stallion để khai thác tên tuổi ông sau khi Rocky ra mắt. Stallone được trả 200 đô la cho vai diễn ấy. Ngày sau, khi nói về bộ phim này, ông đã miêu tả nó bằng từ horrendous (tệ hại).


Trong suốt những năm sau đó, ban ngày Stallone làm mọi thứ để tích góp tiền - dọn dẹp chuồng sư tử ở sở thú, bán cá, làm phục vụ bàn, trông giữ xe. Ban đêm Stallone viết. Ông viết liên tục, viết như một người biết rằng đó là tấm vé duy nhất để mua một tương lai tươi sáng hơn. Giọng nói và ngoại hình khác thường khiến sự nghiệp điện ảnh của Stallone vấp phải nhiều khó khăn - đến mức ông bị từ chối ngay cả vai quần chúng trong The Godfather (Bố già). Tuy những vai diễn đơn lẻ bắt đầu đến với Stallone, nhưng chỉ đủ để sinh tồn qua ngày, chứ chẳng đủ để sống.
ĐỈNH CAO DANH VỌNG HOLLYWOOD
Đỉnh điểm của những năm tháng đen tối đó là khi Stallone đã phải dắt theo Butkus - chú chó bullmastiff, cũng là người bạn đồng hành quý giá của ông - đứng trước tiệm tạp hoá 7-Eleven gần nhà. Stallone bán chú chó cho một người lạ với giá 40 đô la vì không đủ tiền mua thức ăn cho chính mình. Stallone đã khóc suốt đường về. Đây có lẽ là khoảnh khắc Stallone cảm nhận rõ nhất thế nào là làm một “hòn đá” dưới tầng đáy của xã hội.


Rồi vào một đêm tháng 3 năm 1975, Stallone ngồi xem trận đấu quyền Anh giữa Muhammad Ali và Chuck Wepner - một tay đấu vô danh từ New Jersey được đặt cược gần như không có cơ hội đánh trả từ ngay hiệp đầu, lại có thể trụ vững suốt 15 hiệp trước nhà vô địch thế giới. Trận đấu này dường như đã vực lại tinh thần của Stallone. Ông lập tức về nhà và lao đầu vào viết ra 90 trang kịch bản Rocky trong ba ngày rưỡi liên tục, quên ngủ, quên ăn.
Các hãng phim lập tức muốn mua đứt kịch bản Rocky từ tay Stallone ngay khi mới chỉ đọc qua nó. Con số leo thang từ 25,000 đô la lên 100,000 đô la, rồi 175,000 đô la - số tiền mà với Stallone khi đó gần như là không tưởng. Trước số tiền khổng lồ ấy, Stallone dứt khoát từ chối nhiều hãng phim bởi ông muốn đóng vai chính trong bộ phim này. Thế nhưng làm gì có hãng phim nào sẵn sàng đầu tư vào một diễn viên không tên tuổi, không nhan sắc, lại còn ngọng và … bị liệt mặt.


Cuối cùng, Chartoff-Winkler Productions là hãng phim duy nhất chấp thuận lời đề nghị của Stallone với ngân sách thấp khó tưởng để sản xuất ra bộ phim này; ở đó, Stallone nhận được vai diễn chính. Rocky được quay trong 28 ngày với kinh phí 1 triệu đô - thấp đến mức nhiều cảnh quay ngoài trời phải thực hiện lén lút mà không có giấy phép tại thành phố Philadelphia vì không đủ chi phí làm thủ tục.
Ngày 21 tháng 11 năm 1976, Rocky ra mắt toàn quốc và thu về 225 triệu đô toàn cầu. Bộ phim được chín đề cử giải Oscar tại lễ trao giải Oscar lần thứ 49 vào năm 1977 và thắng ba trong số đó: Best Picture (Phim Hay Nhất); Best Director (Đạo diễn xuất sắc nhất) và Best Film Editing (Dựng phim xuất sắc nhất).


Sylvester Stallone trở thành người thứ ba trong lịch sử điện ảnh - chỉ sau Charlie Chaplin và Orson Welles, được đề cử Oscar ở cả hai hạng mục Best Actor (Diễn viên xuất sắc nhất) và Best Original Screenplay (Kịch bản hay nhất) trong cùng một năm. Sau này, Stallone tiếp tục thành công trong sự nghiệp, góp mặt trong nhiều tác phẩm điện ảnh nổi bật như các phần tiếp theo trong series Rocky, series Rambo, series Creed, series The Expendables, Cobra (1986), Cliffhanger (1993),...


Còn về chú chó Butkus đã bán ư? Stallone đã đứng ngoài tiệm tạp hóa nọ suốt hai ngày để đợi người chủ mới và Butkus xuất hiện, rồi chuộc lại Butkus với giá 15,000 đô la. Butkus về sau đã xuất hiện trong cả Rocky lẫn Rocky II.


Hollywood đã không ít lần gạt bỏ Sylvester Stallone như một hòn đá tầm thường trong suốt những năm tháng tuổi trẻ của ông vì khuôn mặt liệt và giọng nói khác biệt bẩm sinh - những thứ ông không thể thay đổi. Thế nhưng, Stallone chưa từng để bất cứ ai đặt dấu chấm cho giấc mơ của mình. Khi điện ảnh Mỹ từ chối trao cho Stallone vai diễn, ông tự viết ra vai diễn cho chính mình và buộc Hollywood phải nể phục trước tài năng và ý chí của ông.