COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
CÁI HAY DỊ BIỆT
CỦA PHIM NEO-NOIR
CÁI HAY DỊ BIỆT
CỦA PHIM NEO-NOIR

Đã bao giờ bạn bước ra khỏi rạp với một cảm giác bất an khó gọi tên bởi bộ phim kết thúc mà chẳng có cái kết mãn nhãn, không có nhân vật người hùng trong sáng, chỉ có những con người lạc lối giữa một thành phố ngập mưa và ánh đèn neon. Rất có thể, bạn vừa xem một bộ phim neo-noir mà không hề hay biết.

Điện ảnh có những thể loại dễ nhận diện, dễ gọi tên, dễ xem nhưng cũng dễ quên, dễ mờ nhạt. Phim hành động thì kịch tính, phim kinh dị thì đáng sợ, phim lãng mạn thì nhiều nước mắt. Neo-noir khác. Thể loại này không tuân theo một công thức kể chuyện mà giới mê phim thường thấy. Nó gần như là một trạng thái tâm trạng, một góc nhìn ảm đạm, hoài nghi và ẩn chứa vẻ đẹp nhức nhối. Đó là lý do nhiều người đã xem, đã yêu, đã ám ảnh, nhưng cũng nhiều người bài trừ nó vì không thể thấy hay hiểu được điểm cuốn hút của thể loại phim này.

NEO-NOIR LÀ GÌ?

Muốn hiểu neo-noir, phải quay về với điện ảnh noir trước. "Noir" trong tiếng Pháp nghĩa là "đen". Từ noir được giới phê bình Pháp dùng để gọi loạt phim hình sự Hollywood ra đời trong thập niên 1940-1950 với những cảnh đen trắng đặc trưng bởi ánh sáng tương phản gay gắt, bóng đổ dài trên tường, khói thuốc mù mịt và những con phố ướt sũng về đêm. Nhân vật chính hiếm khi là người tốt mà thường phản ánh góc nhìn khá nich (ngách); từ một thám tử tư mệt mỏi, một kẻ phạm tội bị đẩy vào đường cùng, hay một femme fatale - nhân vật người phụ nữ quyến rũ và nguy hiểm. Đạo đức trong film noir luôn mờ nhòe: ranh giới thiện - ác bị xóa nhòa, và số phận thường được định đoạt bởi sự sa ngã của chính nhân vật.

"Neo" nghĩa là "mới". Neo-noir, vì thế, là sự tái sinh của tinh thần noir từ giai đoạn 1960-1970 trở đi, khi các nhà làm phim thế hệ sau nhìn lại di sản đen tối ấy và làm mới nó cho thời đại của mình.

Khác biệt nằm ở chỗ: neo-noir giữ lại linh hồn của noir cổ điển, bộc lộ nỗi bi quan, sự suy đồi đạo đức, câu chuyện về những kẻ phản anh hùng cô độc, cảm giác bị mắc kẹt nhưng cởi bỏ những ràng buộc về mặt hình thức về màu sắc, bố cục kinh điển của thể loại noir. Phim không còn nhất thiết phải đen trắng; màu sắc, đặc biệt là sắc neon rực rỡ trên phông nền tăm tối, trở thành vẻ đẹp bắt mắt độc đáo của thể loại này.

Điều thú vị về neo-noir là nó có thể lai ghép với nhiều thể loại khác như khoa học viễn tưởng, kinh dị, hành động, tâm lý, mà vẫn giữ được cái cốt lõi: một thế giới nơi không ai thật sự trong sạch, nơi công lý mang một cái giá quá đắt, và nơi sự mất mát bị phóng đại nhiều lần so với mọi chiến thắng mà các nhân vật đạt được.

BẠN CÓ THỂ ĐÃ BẮT GẶP ĐÂU ĐÓ?

Tưởng chừng neo-noir kén người xem, nhưng thể loại phim này lại được các nhà làm phim khéo léo thể hiện đến mức rất có thể bạn đã gặp nó đâu đó, thậm chí mê mẩn nó mà không hề biết.

Chinatown (1974) - Đây có lẽ là bộ phim đã chính thức "khai sinh" cái tên neo-noir trong giới phê bình. Dưới bàn tay đạo diễn Roman Polanski, Jack Nicholson vào vai thám tử tư Jake Gittes, bị cuốn vào một vụ bê bối liên quan đến nguồn nước ở Los Angeles những năm 1930. Càng điều tra, anh càng phát hiện ra sự thật về những tội ác khủng khiếp phía sau.

​​​​

Blade Runner (1982) - Khi Ridley Scott đặt tinh thần noir vào một đô thị tương lai mưa axit và biển quảng cáo neon khổng lồ. Bằng lớp vỏ của thể loại khoa học viễn tưởng, ông gần như định hình luôn cả thẩm mỹ cyberpunk cho nhiều thập kỷ sau.

Nổi bật nhất trong số tất cả các bộ phim thuộc cùng thể loại có lẽ phải kể tới siêu phẩm Se7en (1995) của đạo diễn David Fincher. Toàn bộ phim bị nhấn chìm trong vẻ u tối, ảm đạm với những cơn mưa không hồi kết lấy bối cảnh tại một thành phố vô danh, mục ruỗng và thối nát. Với mô-típ xây dựng nhân vật quen thuộc của dòng phim noir: viên thám tử dày dạn kinh nghiệm vỡ mộng trước hiện thực (Somerset, Morgan Freeman) và một người trẻ bốc đồng (Mills, Brad Pitt), sự bi quan đạo đức, cảm giác con người bị mắc kẹt trong một guồng máy định mệnh, ranh giới thiện-ác bị xóa nhòa hiện lên đầy phức tạp.

ĐÁNG XEM NHƯNG KHÓ XEM

Cái khiến neo-noir đáng xem và cái khiến nó khó xem nằm ở cùng một nguyên nhân: nội dung với nhiều tầng ẩn ý phức tạp. Neo-noir khó xem bởi dường như các tác phẩm điện ảnh thể loại này chẳng bao giờ đưa đến những cái kết thỏa mãn người xem hay những nội dung dễ tiêu hóa, chỉ đơn thuần mang tính chất giải trí. Cái kết trong neo-noir thường được phát triển theo hướng nhân vật chính chịu thất bại, hoặc chiến thắng trong cay đắng. Nhịp phim đòi hỏi sự kiên nhẫn; thông điệp đòi hỏi sự suy ngẫm; và cảm giác đọng lại thường là một nỗi bất an dai dẳng thay vì niềm vui hay sự phấn khích.

​​

Tuy nhiên, neo-noir đáng xem vì hiếm thể loại nào đối xử với tất cả khán giả như những người trưởng thành về mặt nhận thức đến vậy. Neo-noir không cho người xem một lối thoát khỏi những mệt mỏi trong đời sống hiện thực như nhiều thể loại phim thuần giải trí khác. Neo-noir ép người xem phải chiêm nghiệm về chính bản thân qua những câu hỏi về lòng tham, sự cô đơn, ranh giới mong manh giữa các thái cực khi con người định nghĩa về thiện - ác, tốt - xấu, đúng - sai. Bên cạnh đó, đây là một trong những thể loại phim bắt mắt nhất về mặt thị giác, tập trung vào sự tương phản mạnh giữa các mảng màu sắc sáng tối và bố cục.

Với những người yêu điện ảnh hiện đại, neo-noir dần tìm được chỗ đứng của mình với sự dị biệt về mặt thẩm mỹ, lối kể chuyện và chiều sâu nội dung. Cái khó xem của thể loại này là thứ khiến nó đáng xem, buộc khán giả phải nghiền ngẫm về từng khung hình và thông điệp đầy ẩn ý phía sau câu chuyện trên màn ảnh.

BÀI VIẾT:  MÂY | ẢNH:  TỔNG HỢP | BIÊN TẬP:  LÁ THU VÀNG | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Vì sao "Bố Già" là tác phẩm điện ảnh vượt thời gian? VÌ SAO "BỐ GIÀ" LÀ TÁC PHẨM ĐIỆN ẢNH VƯỢT THỜI GIAN? ĐIỆN ẢNH Giữa hàng trăm bộ phim về tội phạm từng được sản xuất, The Godfather vẫn luôn là một chuẩn mực gần như không thể thay thế - không chỉ vì câu chuyện về mafia, mà bởi cách nó lột tả bản chất con người qua quyền lực, gia đình và sự lựa chọn. 
Audrey Hepburn: Ánh sao trong tro tàn Thế chiến AUDREY HEPBURN: ÁNH SAO TRONG TRO TÀN THẾ CHIẾN CẢM HỨNG ĐIỆN ẢNH Ít có câu chuyện nào sau ánh đèn sân khấu lại để lại nhiều suy ngẫm như hành trình cuộc đời của Audrey Hepburn - thiếu nữ lớn lên giữa đói khát và chiến tranh, để rồi trở thành biểu tượng của vẻ đẹp, lòng nhân ái và sự thanh lịch trên sân khấu Hollywood hào nhoáng.
Christopher Nolan HAI LÍ DO KHIẾN CHRISTOPHER NOLAN TRỞ THÀNH TƯỢNG ĐÀI ĐIỆN ẢNH THẾ GIỚI ĐIỆN ẢNH Trong thời đại điện ảnh ngày càng ưu tiên tốc độ, hình ảnh, cảm giác mãn nhãn và tập trung vào tính thương mại cùng tính giải trí, Christopher Nolan xuất hiện như một nghịch lý hiếm hoi. Những bộ phim dài về thời lượng, phức tạp về nội dung, tốn kém về sản xuất của ông ấy vậy mà chưa từng bị quay lưng, thậm chí còn luôn tạo nên cơn sốt toàn cầu mỗi lần ra rạp.
Vương Gia Vệ VƯƠNG GIA VỆ: TÍNH MỸ HỌC CỦA NGHỆ THUẬT TƯƠNG PHẢN ĐIỆN ẢNH THỊ GIÁC Vương Gia Vệ được xem là một trong những tượng đài của điện ảnh Hong Kong thập niên 1990, với những thước phim kinh điển mang vẻ đẹp đượm chất thơ mà thấm đẫm tính “đời”.
Noir ĐIỆN ẢNH NOIR VỚI SẮC ĐEN TRẮNG KINH ĐIỂN ĐIỆN ẢNH Ra đời từ nỗi ám ảnh hậu chiến và bàn tay của những đạo diễn lưu vong châu Âu, phim noir đã làm điều Hollywood chưa từng dám: nhìn thẳng vào mặt tối của con người và thời đại. Phim noir là một trong những thể loại điện ảnh mang dấu ấn nghệ thuật sâu sắc nhất thế kỷ XX.
Ếch Ộp ẾCH ỘP: LÀM NGHỆ THUẬT ĐỂ VUỐT VE CÁI TÔI THỊ GIÁC Nguyễn Duy Hưng, hay Ếch Ộp, 26 tuổi, là một họa sĩ truyện tranh tại Hà Nội. Anh được biết đến qua những tác phẩm truyện tranh dí dỏm và châm biếm đăng tải trên các nền tảng mạng xã hội, vừa gần gũi với đời sống vừa thể hiện cái tôi nghệ sĩ riêng biệt.
Thành Draw THÀNH DRAW: ĐI QUA NHIỄU LOẠN ĐỂ TÌM LẠI MÌNH ÂM NHẠC Có những quãng đời mà sự im lặng dài đến mức chính người trong cuộc cũng không biết gọi tên nó là gì: mất cảm hứng, lạc lối hay đơn giản chỉ là một khoảng chậm cần thiết.
CIGGARATS COOKOO CAFÉ SESSIONS #01: CIGGARATS PODCAST Ciggarats - ban nhạc rock trẻ đến từ Hà Nội, gồm bốn thành viên: Kiệt Lạc, Lê Khắc Trung Kiên, Dung Cooks và AkiH. Mỗi người một góc nhìn riêng biệt, táo bạo và sẵn sàng đập tan những khuôn mẫu trong nghệ thuật.
Antoine Lai ANTOINE LAI: ÂM NHẠC TRONG HAI ĐỜI SỐNG ÂM NHẠC Antoine Lai là một chàng nhạc sĩ khoác áo blouse với cảm xúc nội tâm đa cảm, phức tạp và đầy mâu thuẫn. Anh sống cùng lúc hai đời sống: một tiến sĩ nghiên cứu y sinh làm việc với bệnh học cùng những dự án điều trị ung thư và một nhạc sĩ viết ra giai điệu từ mất mát. Ở anh, khoa học và âm nhạc không đối lập; chúng mở ra một triết lý sống độc đáo: lý trí mà đong đầy cảm xúc.
Graffiti: Những bức tường biết nói GRAFFITI: NHỮNG BỨC TƯỜNG BIẾT NÓI VĂN HÓA THỊ GIÁC Graffiti trong các đô thị thường bị gắn với sự nổi loạn, bị xem là hành vi phá hoại và là thứ cần bị xóa sổ khỏi diện mạo thành phố. Nhưng dưới lăng kính cởi mở hơn, những bức tường chằng chịt nét vẽ tưởng như hỗn loạn ấy còn mang theo vô vàn câu chuyện về nghệ thuật, nơi con người thể hiện suy nghĩ, phản kháng và khẳng định bản sắc cá nhân trong không gian sống chung của cộng đồng.
Disney : Thế hệ này không còn cần cổ tích DISNEY: THẾ HỆ NÀY KHÔNG CÒN CẦN CỔ TÍCH GÓC NHÌN ĐIỆN ẢNH Disney không còn bán giấc mơ cổ tích. Phải chăng đó là bởi với khán giả hôm nay, kết thúc có hậu không nằm ở tình yêu, mà ở việc được lắng nghe, thấu hiểu và sống đúng với mình.
Lucin3x LUCIN3X: ÂM NHẠC CẦN SỰ CHÂN THÀNH ÂM NHẠC Từ những ngày ngồi quán net xem Skrillex trên YouTube đến khi xây dựng được một series mixset mang dấu ấn riêng giữa thị trường âm nhạc Việt ngày càng phân mảnh, hành trình gần một thập kỷ của Nguyễn Tiến Đạt - hay Lucin3x - không dừng lại ở việc theo đuổi nghề như vậy. Với anh, toàn bộ kỹ năng, những mối quan hệ hay cả danh tiếng tích lũy được trên hành trình ấy chỉ là phương tiện để đạt được một điều cốt lõi hơn: kể lại câu chuyện của chính mình, bằng âm nhạc.
Digital Model DIGITAL MODEL: ĐỘT PHÁ MỚI HAY SỰ THAY THẾ ĐÁNG LO? THỜI TRANG THỊ GIÁC Digital model đang mở ra một kỷ nguyên mới cho thời trang và quảng cáo: đẹp hơn, nhanh hơn, tiện hơn. Nhưng phía sau vẻ hoàn hảo được dựng bằng công nghệ là một câu hỏi khó tránh: khi gương mặt, cơ thể và cảm xúc đều có thể được thiết kế, điều gì sẽ xảy ra với tính tự nhiên? 
Kiên Trịnh KIÊN TRỊNH: TRỤC VỚT NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐI LẠC ÂM NHẠC Từ một cậu bé lớn lên giữa những bản vẽ và những bài thơ, đến hành trình mười năm làm nhạc, Kiên Trịnh không xem sáng tạo là một con đường để khẳng định bản thân. Với anh, đó là một cách để lần lại những câu hỏi còn bỏ ngỏ - và từng chút một, vá lại những phần còn thiếu của chính mình.
Tào Tuấn Linh TÀO TUẤN LINH: DỪNG LẠI TRƯỚC TẤM VÓC SƠN MÀI THỊ GIÁC Trong rất nhiều cuộc trò chuyện về nghệ sĩ, người ta thường nhắc đến những khúc rẽ mang tính “định mệnh”: một chuyến đi, một cuộc gặp, một biến cố. Với họa sĩ Tào Tuấn Linh, sinh ra trong một gia đình ba đời làm nghệ thuật, khúc rẽ của anh lại giống một quỹ đạo trôi dài: từ kiến trúc, đồ họa, thiết kế game, giảng dạy, để rồi cuối cùng dừng lại trước tấm vóc sơn mài.
C O O K O O