COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN

Mạnh mẽ để con an toàn, dịu dàng để con lớn lên với tự do – Câu chuyện của một người mẹ đơn thân

Bài phỏng vấn về Trang – tattoo artist và quản lý tiệm xăm tại Hà Nội, đồng thời là một người mẹ đơn thân. Câu chuyện xoay quanh hành trình cân bằng giữa công việc, nghệ thuật và việc nuôi dạy con trong cuộc sống hiện đại.

Hành trình từ nghệ sĩ xăm đến người mẹ đơn thân

Trang bắt đầu với nghề tattoo, trải qua nhiều biến cố như mang thai, gián đoạn vì dịch bệnh và quay trở lại với vai trò quản lý. Cuộc sống của chị là sự chuyển đổi giữa nhiều vai trò: nghệ sĩ, người quản lý và người mẹ.

Cân bằng giữa “cương” và “nhu” trong nuôi dạy con

Là một người mẹ đơn thân, Trang lựa chọn cách nuôi dạy con dựa trên sự cân bằng giữa kỷ luật và yêu thương. Sự mạnh mẽ giúp tạo cảm giác an toàn, trong khi sự dịu dàng giúp con phát triển tự do và cảm xúc.

Nuôi dạy con trong gia đình thiếu vắng người cha

Từ chính trải nghiệm tuổi thơ của mình, Trang tin rằng một đứa trẻ vẫn có thể lớn lên hạnh phúc nếu được nuôi dưỡng trong môi trường đầy đủ tình yêu và sự ổn định. Vai trò của người mẹ có thể bao gồm cả sự cứng rắn lẫn mềm mại để bù đắp.

Quan điểm về hạnh phúc và làm mẹ

Với Trang, một người mẹ hạnh phúc là nền tảng để nuôi dạy một đứa trẻ hạnh phúc. Sự cân bằng không đến từ hoàn hảo, mà từ khả năng thích nghi, học hỏi và kiên định trong hành trình làm cha mẹ.

Câu chuyện về phụ nữ hiện đại và sự tự chủ

Câu chuyện của Trang phản ánh hình ảnh người phụ nữ hiện đại: độc lập, tự chủ, vừa theo đuổi sự nghiệp, vừa chăm sóc gia đình, đồng thời không ngừng tìm kiếm sự cân bằng nội tâm.

Từ khóa: mẹ đơn thân, nuôi dạy con, parenting, phụ nữ hiện đại, tattoo artist Việt Nam, câu chuyện cuộc sống, cân bằng công việc và gia đình, single mom Vietnam, phỏng vấn nhân vật, lifestyle interview, COOKOO.

MẠNH MẼ để con an toàn, DỊU DÀNG để con lớn lên với tự do
Trong một sáng thu Hà Nội, chúng tôi gặp chị Trang - người phụ nữ 35 tuổi, vừa là mẹ đơn thân, vừa là quản lý một tiệm xăm. Cuộc đời chị đã đi qua nhiều vai: từ nghệ sĩ cầm kim xăm đến người quản lý, từ vợ đến mẹ đơn thân. Những chuyển đổi ấy, khi nhìn lại, tựa như hành trình hai mặt: một nghề nghiệp thường được gắn với “tính nam”, gai góc và quyết liệt; phía sau, là trái tim mềm mại cùng cách nghĩ đầy “tính nữ” của một người mẹ, một người phụ nữ luôn kiếm tìm sự cân bằng.
Tôi vốn là cameraman trong buổi phỏng vấn hôm ấy, không định nói chuyện nhiều với chị Trang. Nhiệm vụ của tôi đơn giản: cầm máy, ghi lại vài khung hình khi chị trả lời. Thế nhưng, càng nhìn qua ống kính, tôi càng bị cuốn vào câu chuyện về hành trình đi tìm sự cân bằng trong cuộc đời chị. Từ việc quản lý một nhóm nghệ sĩ xăm với tính cách “trẻ con” đến cách chị nuôi dạy đứa con thực sự của mình; từ nỗi trống vắng cha trong tuổi thơ đến quyết tâm tạo cho con một môi trường tự do và đầy tình thương. Lúc nào không hay, tôi đã hạ máy xuống, ngồi lại lắng nghe - như một người trò chuyện thực sự, không còn khoảng cách giữa ống kính và nhân vật.
Trang Tattoo - COOKOO
Phóng viên: Chị có thể giới thiệu chút về bản thân chị không? Chị Trang: Hiện tại chị làm tattoo artist kiêm quản lý tiệm HandXăm. Lúc đầu chị học nghề xăm, làm được hơn hai năm thì có bầu. Sau đó gặp cả dịch Covid nữa, nên thời gian của chị bị gián đoạn ba năm. Khi quay lại thì phải mất một thời gian để học lại về xăm. Sau đó anh Hưng - chủ tiệm - gọi chị làm quản lý ở đây. Phóng viên: Việc làm quản lý tiệm xăm có điểm tương đồng gì với việc “quản lý” con không? Chị Trang: Tất nhiên nó khác nhau, nhưng cũng có nhiều điểm giống nhau trong cách quản lý. Các artist thường giống như những đứa trẻ vậy. Thế là tự nhiên mình có cảm giác giống người mẹ ở tiệm luôn (cười) - ở nhà chăm một đứa con, ở đây cũng cần chăm "một lũ con" (cười). Chị đứng ở giữa, giữ vai trò cân bằng giữa các artist và anh chị chủ tiệm. Nhưng sự cân bằng ấy không phải bằng áp lực hay mệnh lệnh, mà bằng sự nhẹ nhàng: để các artist có không gian tự do mà vẫn hoàn thành công việc đúng yêu cầu. Bản thân chị không phải người “áp lực tạo nên kim cương”, nếu tự mình đặt áp lực thì được. Vì thế, cách quản lý nhân sự và con cái của chị cũng xuất phát từ điều đó: tôn trọng sự tự chủ của từng người, nhưng vẫn cần giữ nguyên yêu cầu cơ bản.
Trang Tattoo - COOKOO
Phóng viên: Với nhiều người, nhất là trong hoàn cảnh một mình nuôi con, sự quản lý thường trở nên chặt chẽ, thậm chí có phần áp đặt? Chị Trang: Chị nghĩ, trong bất kỳ gia đình nào, cách nuôi dạy hợp lý nhất là phải có sự cân bằng: một người cứng rắn, một người mềm mỏng. Người “cương” đặt ra kỷ luật, còn người “nhu” là chỗ dựa, là sự an ủi để con không cảm thấy mình chỉ toàn bị ép buộc. Trong gia đình chị, vai “ác” thường là chị, còn bà ngoại sẽ là người dịu dàng, bù đắp và che chở cho con. Phóng viên: Phụ nữ thường chọn nhu mì hơn, sao chị lại quyết định làm vai "cương"? Chị Trang: Chị nghĩ "nhu" và "cương" cần phải song hành, khi mẹ chị đã "nhu" rồi thì chị sẽ chọn đứng vào vị trí cương để làm trụ cột. Có những điều chị buộc con phải học, cho dù ở lứa tuổi này con chưa thể hiểu hết. Như việc ngồi vào bàn ăn phải biết cách cư xử, hay trong giao tiếp phải biết chào hỏi, nhường nhịn. Đó là những quy tắc tối thiểu, và con phải rèn luyện hằng ngày để thành thói quen. Ngược lại, nhu nhiều quá thì trẻ con sẽ không cảm thấy an toàn. Tâm lý của trẻ con là chúng cần làm đúng timeline, đúng giờ giấc. Chỉ cần thay đổi một chút là chúng hoảng loạn và quấy khóc. Thế nên cần có người kiên định, giữ tính nhất quán, giữ timeline thì con mới cảm thấy mình có người mạnh mẽ để dựa vào. Và lúc nào mà chị hơi "mạnh" quá thì con sẽ chạy sà vào bà để có những cái ôm vỗ về (cười).
Trang Tattoo - COOKOO
Phóng viên: Vậy theo chị những người vừa làm bố vừa làm mẹ nên làm thế nào để có được sự cân bằng? Chị Trang: Về sự cân bằng chị nghĩ một là phải tự học, hai là tự tính có sẵn. Như mẹ chị thì thuộc dạng “sẵn” - bà có bản lĩnh tự nhiên. Chị không có gì cao siêu như mẹ, nhưng chị tin, cân bằng là thứ có thể học được, và bất kỳ người phụ huynh đơn thân nào cũng có thể tìm ra cách cho riêng mình. Chị biết nuôi con đơn thân không hề dễ: vất vả, áp lực công việc, sức khỏe hao mòn. Nhiều lúc mệt mỏi, nhiều lúc phải đứng trước cơ hội mà cân nhắc tới lui, tính toán thiệt hơn. Tất cả những điều ấy đều là cái giá phải trả cho hai chữ “cân bằng”. Nhưng cuối cùng, chỉ cần mỗi ngày được thấy con cười, thì mọi gánh nặng cũng hóa thành xứng đáng. Phóng viên: Vậy chị nghĩ sao về việc con thiếu bóng người cha? Chị Trang: Thật ra chị cũng lớn lên trong cảnh thiếu vắng cha. Nhưng may mắn thay, mẹ chị đã làm tròn cả hai vai - vừa là mẹ, vừa là cha. Khi đó, bà cũng là một người mẹ đơn thân, phải một mình xoay xở giữa công việc và con cái. Tính mẹ chị bề ngoài nhu hiền, nhưng bên trong lại ẩn một sự cứng rắn, tự chủ rất cao. Bà không nuông chiều, nhưng luôn có mặt khi con cần; không bao giờ ép buộc, nhưng biết cách mở ra cho chị những cơ hội để được sống đúng với bản thân mình. Nhờ vậy, tuổi thơ thiếu vắng một người bố của chị vẫn trôi qua trọn vẹn và vui vẻ, không để lại khoảng trống quá lớn. Chị cũng đang cố gắng để con mình có được cảm giác tương tự: một tuổi thơ bình yên, được yêu thương và tự do phát triển - như cách mà mẹ chị đã nuôi lớn chị.
Một người mẹ HẠNH PHÚC Thì con cũng sẽ HẠNH PHÚC
Trang Tattoo - COOKOO
Phóng viên: Trong 7 năm làm mẹ, điều gì khiến chị vui nhất và điều gì khiến chị buồn nhất? Chị Trang: Vui nhất, với chị, chính là có con và có một gia đình để quay về. Mẹ chị vẫn là chỗ dựa vững chắc, giúp chị có thêm sức mạnh để bước qua giai đoạn khó khăn. Nhờ có hậu phương ấy, chị mới đủ dũng cảm rời khỏi cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Tất nhiên, ly hôn sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến con, nhưng chị tin rằng một người mẹ hạnh phúc thì con cũng sẽ hạnh phúc.
Một người mẹ hạnh phúc thì con cũng sẽ hạnh phúc
Còn buồn nhất… hiện tại chị thấy không có điều gì để gọi là “buồn nhất” nữa. Khi còn trẻ, chị dễ chạnh lòng và thường cảm thấy thiếu thốn. Nhưng bây giờ, chị có hai điểm tựa lớn: mẹ và con. Điều đó buộc chị phải mạnh mẽ hơn. “Nếu mình không vững, thì họ làm sao vững được?”. Giờ đây, chị thấy mọi thứ đều ổn: sức khỏe tốt, gia đình ổn định, con vẫn giữ liên lạc với bố. Với chị, một cuộc sống như vậy đã là hạnh phúc rồi.
Phóng viên: Trong 7 năm làm mẹ, điều gì khiến chị vui nhất và điều gì khiến chị buồn nhất? Chị Trang: Vui nhất, với chị, chính là có con và có một gia đình để quay về. Mẹ chị vẫn là chỗ dựa vững chắc, giúp chị có thêm sức mạnh để bước qua giai đoạn khó khăn. Nhờ có hậu phương ấy, chị mới đủ dũng cảm rời khỏi cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Tất nhiên, ly hôn sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến con, nhưng chị tin rằng một người mẹ hạnh phúc thì con cũng sẽ hạnh phúc.
Một người mẹ hạnh phúc thì con cũng sẽ hạnh phúc
Còn buồn nhất… hiện tại chị thấy không có điều gì để gọi là “buồn nhất” nữa. Khi còn trẻ, chị dễ chạnh lòng và thường cảm thấy thiếu thốn. Nhưng bây giờ, chị có hai điểm tựa lớn: mẹ và con. Điều đó buộc chị phải mạnh mẽ hơn. “Nếu mình không vững, thì họ làm sao vững được?”. Giờ đây, chị thấy mọi thứ đều ổn: sức khỏe tốt, gia đình ổn định, con vẫn giữ liên lạc với bố. Với chị, một cuộc sống như vậy đã là hạnh phúc rồi.
Khi cuộc trò chuyện khép lại, tôi nhận ra mình đã được chứng kiến một điều đặc biệt. Từ một người con thiếu vắng cha, chị đã học được cách làm cả "bố và mẹ" cho con mình; nhưng khác biệt ở chỗ, chị không che giấu sự tồn tại của người cha khỏi đứa trẻ. Sự cân bằng không có nghĩa là hoàn hảo; mà là biết khi nào cần mạnh mẽ để bảo vệ, khi nào cần dịu dàng để yêu thương. Và trong ánh mắt của chị khi nói về con, tôi thấy được tình yêu của một người mẹ - vừa bao dung vừa kiên định, vừa dịu dàng vừa bất khuất.
BÀI VIẾT: JOY ANT | ẢNH: JOY ANT | DESIGN: LÂM HƯƠNG | BIÊN TẬP: LÁ THU VÀNG | WEB: LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Vì sao ngày càng nhiều người trẻ “cắt đứt liên lạc” với cha mẹ? VÌ SAO NGÀY CÀNG NHIỀU NGƯỜI TRẺ "CẮT ĐỨT LIÊN LẠC" VỚI CHA MẸ CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Việc một người con chủ động cắt đứt liên lạc với cha mẹ từng bị xem là điều khó chấp nhận. Thế nhưng hiện nay, lựa chọn ấy đang xuất hiện ngày càng nhiều trong đời sống người trẻ. Điều gì khiến một mối quan hệ vốn được coi là thiêng liêng nhất lại trở thành khoảng cách cần thiết để tồn tại?
Carl Jung CARL JUNG: GIA ĐÌNH KHÔNG TRỌN VẸN CÓ KHIẾN TA THẤT BẠI TRONG TÌNH YÊU? GÓC NHÌN Nhiều nhận định cho rằng các tổn thương thời thơ ấu phát sinh từ việc lớn lên trong gia đình rạn nứt có thể làm con người mất đi khả năng yêu và được yêu.
Sống cho bản thân SỐNG CHO BẢN THÂN TRÊN QUAN ĐIỂM PHẬT GIÁO CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Sống cho bản thân trước hay sống cho gia đình và xã hội trước có lẽ là một trong những mâu thuẫn phổ biến nhất, đặc biệt ở người Việt.
Nghiện công việc CÁCH ĐỂ NGHIỆN CÔNG VIỆC NHƯ NGHIỆN MẠNG XÃ HỘI CUỘC SỐNG Trong hơn một thập kỷ qua, mạng xã hội đã trở thành hình mẫu hoàn hảo của một hệ thống gây nghiện. Liệu có thể khiến việc làm trở nên cuốn hút như lướt mạng?
Nghi lễ truyền thống ngày Tết của người Việt NGHI LỄ TRUYỀN THỐNG NGÀY TẾT CỦA NGƯỜI VIỆT  CUỘC SỐNG VĂN HÓA Trong văn hoá Việt Nam, Tết Nguyên đán không chỉ là thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, mà còn là một chuỗi nghi lễ nối tiếp nhau, phản ánh thế giới quan, triết lý sống và cấu trúc xã hội truyền thống.
Hẹn hò thế nào khi bạn đang mải mê theo đuổi ước mơ? HẸN HÒ THẾ NÀO KHI BẠN ĐANG MẢI MÊ THEO ĐUỔI ƯỚC MƠ? CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Khi toàn bộ sự tập trung đều dồn vào mục tiêu cá nhân, việc dành chỗ cho tình yêu có thể trở nên khó khăn. Nhưng không có nghĩa là điều ấy bất khả thi.
Nghệ sĩ - Influencer VÌ SAO FAN NGÀY CÀNG ĐỐI XỬ VỚI NGHỆ SĨ NHƯ INFLUENCER? CUỘC SỐNG Trong bối cảnh âm nhạc và văn hóa đại chúng vận hành ngày càng nhanh, mối quan hệ giữa nghệ sĩ và người hâm mộ đang thay đổi một cách sâu sắc. Fan không chỉ còn chờ đợi tác phẩm mới, mà dần kỳ vọng sự hiện diện liên tục, tính “dễ tiếp cận” và khả năng tương tác thường xuyên - những đặc điểm vốn thuộc về influencer hơn là người làm nghệ thuật.
Vì sao nỗ lực quan trọng hơn tài năng VÌ SAO NỖ LỰC QUAN TRỌNG HƠN TÀI NĂNG CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Tài năng thường được ca ngợi như một món quà định mệnh, thứ giúp con người đi nhanh hơn, cao hơn và xa hơn người khác. Nhưng thực tế cho thấy, tài năng chỉ quyết định điểm xuất phát, còn nỗ lực mới là yếu tố quyết định quãng đường. Ở một thế giới ngày càng phức tạp, biến động và cạnh tranh gay gắt, chính sự bền bỉ, kỷ luật và khả năng chịu đựng mới là thứ phân hóa thành công chứ không phải năng khiếu bẩm sinh.
Gravure Idol GRAVURE IDOL/MODEL: "THẦN TƯỢNG ÁO TẮM" NGHĨA LÀ GÌ? CUỘC SỐNG GÓC NHÌN THỊ GIÁC Từ những trang tạp chí in bóng loáng cho tới không gian số của mạng xã hội, gravure idol (thần tượng áo tắm) và gravure model đã tồn tại như một hiện tượng đặc thù của văn hoá giải trí Nhật Bản.
Khi mọi người đều trở thành thương hiệu cá nhân KHI MỌI NGƯỜI ĐỀU TRỞ THÀNH THƯƠNG HIỆU CÁ NHÂN CUỘC SỐNG GÓC NHÌN Chưa bao giờ việc “xây dựng hình ảnh” lại trở thành một phần mặc định của đời sống như hiện tại. Từ sinh viên, người đi làm đến nghệ sĩ, ai cũng được khuyên phải có một thương hiệu cá nhân rõ ràng. Nhưng khi ai cũng trở thành một “phiên bản để trình diễn”, ranh giới giữa việc sống thật và sống để được nhìn thấy bắt đầu mờ đi.
Thời đại thiếu kiên nhẫn THỜI ĐẠI THIẾU KIÊN NHẪN GÓC NHÌN Khi con người không còn đủ thời gian để chờ một điều gì đi đến tận cùng.
VINCENT VAN GOGH: MẤT CÁI TAI LÓ CÁI TÀI VINCENT VAN GOGH: MẤT CÁI TAI LÓ CÁI TÀI TƯ LIỆU THỊ GIÁC Đêm 23/12/1888, trong căn nhà vàng ở Arles (Pháp), Vincent van Gogh tự cắt đi một phần tai trái của mình. Hành động gây sốc ấy nhanh chóng vượt ra khỏi phạm vi đời tư, trở thành giai thoại nổi tiếng nhất trong lịch sử nghệ thuật hiện đại.
Một năm của những điều không xảy ra MỘT NĂM CỦA NHỮNG ĐIỀU KHÔNG XẢY RA GÓC NHÌN Khi gần đến cuối năm, người ta thường nhìn lại những gì đã làm được: bao nhiêu chuyến đi, bao nhiêu mục tiêu hoàn thành, bao nhiêu thay đổi được ghi dấu. Nhưng có một kiểu tổng kết khác, ít khi được nhắc đến hơn: những điều đã không xảy ra.
Những cuộc chia ly NHỮNG CUỘC CHIA LY TẢN MẠN Em từng không thích những cuộc chia ly. Đến giờ, tuy vẫn không thích lắm, nhưng em hiểu chúng chỉ xảy ra như lẽ tự nhiên vốn dĩ của cuộc đời mà thôi.
Aperitivo APERITIVO: KHUNG GIỜ HẠNH PHÚC VĂN HÓA ẨM THỰC NIGHTLIFE Khi mặt trời bắt đầu xuống thấp và một ngày làm việc khép lại, người Ý không vội vã chạy về nhà. Họ thường ghé vào một quán quen, nhâm nhi ly rượu và thư giãn. Người Ý gọi khoảnh khắc đó là aperitivo - thời gian hạnh phúc nhất trong ngày. 
C O O K O O