COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN

Mạnh mẽ để con an toàn, dịu dàng để con lớn lên với tự do – Câu chuyện của một người mẹ đơn thân

Bài phỏng vấn về Trang – tattoo artist và quản lý tiệm xăm tại Hà Nội, đồng thời là một người mẹ đơn thân. Câu chuyện xoay quanh hành trình cân bằng giữa công việc, nghệ thuật và việc nuôi dạy con trong cuộc sống hiện đại.

Hành trình từ nghệ sĩ xăm đến người mẹ đơn thân

Trang bắt đầu với nghề tattoo, trải qua nhiều biến cố như mang thai, gián đoạn vì dịch bệnh và quay trở lại với vai trò quản lý. Cuộc sống của chị là sự chuyển đổi giữa nhiều vai trò: nghệ sĩ, người quản lý và người mẹ.

Cân bằng giữa “cương” và “nhu” trong nuôi dạy con

Là một người mẹ đơn thân, Trang lựa chọn cách nuôi dạy con dựa trên sự cân bằng giữa kỷ luật và yêu thương. Sự mạnh mẽ giúp tạo cảm giác an toàn, trong khi sự dịu dàng giúp con phát triển tự do và cảm xúc.

Nuôi dạy con trong gia đình thiếu vắng người cha

Từ chính trải nghiệm tuổi thơ của mình, Trang tin rằng một đứa trẻ vẫn có thể lớn lên hạnh phúc nếu được nuôi dưỡng trong môi trường đầy đủ tình yêu và sự ổn định. Vai trò của người mẹ có thể bao gồm cả sự cứng rắn lẫn mềm mại để bù đắp.

Quan điểm về hạnh phúc và làm mẹ

Với Trang, một người mẹ hạnh phúc là nền tảng để nuôi dạy một đứa trẻ hạnh phúc. Sự cân bằng không đến từ hoàn hảo, mà từ khả năng thích nghi, học hỏi và kiên định trong hành trình làm cha mẹ.

Câu chuyện về phụ nữ hiện đại và sự tự chủ

Câu chuyện của Trang phản ánh hình ảnh người phụ nữ hiện đại: độc lập, tự chủ, vừa theo đuổi sự nghiệp, vừa chăm sóc gia đình, đồng thời không ngừng tìm kiếm sự cân bằng nội tâm.

Từ khóa: mẹ đơn thân, nuôi dạy con, parenting, phụ nữ hiện đại, tattoo artist Việt Nam, câu chuyện cuộc sống, cân bằng công việc và gia đình, single mom Vietnam, phỏng vấn nhân vật, lifestyle interview, COOKOO.

MẠNH MẼ để con an toàn, DỊU DÀNG để con lớn lên với tự do
Trong một sáng thu Hà Nội, chúng tôi gặp chị Trang - người phụ nữ 35 tuổi, vừa là mẹ đơn thân, vừa là quản lý một tiệm xăm. Cuộc đời chị đã đi qua nhiều vai: từ nghệ sĩ cầm kim xăm đến người quản lý, từ vợ đến mẹ đơn thân. Những chuyển đổi ấy, khi nhìn lại, tựa như hành trình hai mặt: một nghề nghiệp thường được gắn với “tính nam”, gai góc và quyết liệt; phía sau, là trái tim mềm mại cùng cách nghĩ đầy “tính nữ” của một người mẹ, một người phụ nữ luôn kiếm tìm sự cân bằng.
Tôi vốn là cameraman trong buổi phỏng vấn hôm ấy, không định nói chuyện nhiều với chị Trang. Nhiệm vụ của tôi đơn giản: cầm máy, ghi lại vài khung hình khi chị trả lời. Thế nhưng, càng nhìn qua ống kính, tôi càng bị cuốn vào câu chuyện về hành trình đi tìm sự cân bằng trong cuộc đời chị. Từ việc quản lý một nhóm nghệ sĩ xăm với tính cách “trẻ con” đến cách chị nuôi dạy đứa con thực sự của mình; từ nỗi trống vắng cha trong tuổi thơ đến quyết tâm tạo cho con một môi trường tự do và đầy tình thương. Lúc nào không hay, tôi đã hạ máy xuống, ngồi lại lắng nghe - như một người trò chuyện thực sự, không còn khoảng cách giữa ống kính và nhân vật.
Trang Tattoo - COOKOO
Phóng viên: Chị có thể giới thiệu chút về bản thân chị không? Chị Trang: Hiện tại chị làm tattoo artist kiêm quản lý tiệm HandXăm. Lúc đầu chị học nghề xăm, làm được hơn hai năm thì có bầu. Sau đó gặp cả dịch Covid nữa, nên thời gian của chị bị gián đoạn ba năm. Khi quay lại thì phải mất một thời gian để học lại về xăm. Sau đó anh Hưng - chủ tiệm - gọi chị làm quản lý ở đây. Phóng viên: Việc làm quản lý tiệm xăm có điểm tương đồng gì với việc “quản lý” con không? Chị Trang: Tất nhiên nó khác nhau, nhưng cũng có nhiều điểm giống nhau trong cách quản lý. Các artist thường giống như những đứa trẻ vậy. Thế là tự nhiên mình có cảm giác giống người mẹ ở tiệm luôn (cười) - ở nhà chăm một đứa con, ở đây cũng cần chăm "một lũ con" (cười). Chị đứng ở giữa, giữ vai trò cân bằng giữa các artist và anh chị chủ tiệm. Nhưng sự cân bằng ấy không phải bằng áp lực hay mệnh lệnh, mà bằng sự nhẹ nhàng: để các artist có không gian tự do mà vẫn hoàn thành công việc đúng yêu cầu. Bản thân chị không phải người “áp lực tạo nên kim cương”, nếu tự mình đặt áp lực thì được. Vì thế, cách quản lý nhân sự và con cái của chị cũng xuất phát từ điều đó: tôn trọng sự tự chủ của từng người, nhưng vẫn cần giữ nguyên yêu cầu cơ bản.
Trang Tattoo - COOKOO
Phóng viên: Với nhiều người, nhất là trong hoàn cảnh một mình nuôi con, sự quản lý thường trở nên chặt chẽ, thậm chí có phần áp đặt? Chị Trang: Chị nghĩ, trong bất kỳ gia đình nào, cách nuôi dạy hợp lý nhất là phải có sự cân bằng: một người cứng rắn, một người mềm mỏng. Người “cương” đặt ra kỷ luật, còn người “nhu” là chỗ dựa, là sự an ủi để con không cảm thấy mình chỉ toàn bị ép buộc. Trong gia đình chị, vai “ác” thường là chị, còn bà ngoại sẽ là người dịu dàng, bù đắp và che chở cho con. Phóng viên: Phụ nữ thường chọn nhu mì hơn, sao chị lại quyết định làm vai "cương"? Chị Trang: Chị nghĩ "nhu" và "cương" cần phải song hành, khi mẹ chị đã "nhu" rồi thì chị sẽ chọn đứng vào vị trí cương để làm trụ cột. Có những điều chị buộc con phải học, cho dù ở lứa tuổi này con chưa thể hiểu hết. Như việc ngồi vào bàn ăn phải biết cách cư xử, hay trong giao tiếp phải biết chào hỏi, nhường nhịn. Đó là những quy tắc tối thiểu, và con phải rèn luyện hằng ngày để thành thói quen. Ngược lại, nhu nhiều quá thì trẻ con sẽ không cảm thấy an toàn. Tâm lý của trẻ con là chúng cần làm đúng timeline, đúng giờ giấc. Chỉ cần thay đổi một chút là chúng hoảng loạn và quấy khóc. Thế nên cần có người kiên định, giữ tính nhất quán, giữ timeline thì con mới cảm thấy mình có người mạnh mẽ để dựa vào. Và lúc nào mà chị hơi "mạnh" quá thì con sẽ chạy sà vào bà để có những cái ôm vỗ về (cười).
Trang Tattoo - COOKOO
Phóng viên: Vậy theo chị những người vừa làm bố vừa làm mẹ nên làm thế nào để có được sự cân bằng? Chị Trang: Về sự cân bằng chị nghĩ một là phải tự học, hai là tự tính có sẵn. Như mẹ chị thì thuộc dạng “sẵn” - bà có bản lĩnh tự nhiên. Chị không có gì cao siêu như mẹ, nhưng chị tin, cân bằng là thứ có thể học được, và bất kỳ người phụ huynh đơn thân nào cũng có thể tìm ra cách cho riêng mình. Chị biết nuôi con đơn thân không hề dễ: vất vả, áp lực công việc, sức khỏe hao mòn. Nhiều lúc mệt mỏi, nhiều lúc phải đứng trước cơ hội mà cân nhắc tới lui, tính toán thiệt hơn. Tất cả những điều ấy đều là cái giá phải trả cho hai chữ “cân bằng”. Nhưng cuối cùng, chỉ cần mỗi ngày được thấy con cười, thì mọi gánh nặng cũng hóa thành xứng đáng. Phóng viên: Vậy chị nghĩ sao về việc con thiếu bóng người cha? Chị Trang: Thật ra chị cũng lớn lên trong cảnh thiếu vắng cha. Nhưng may mắn thay, mẹ chị đã làm tròn cả hai vai - vừa là mẹ, vừa là cha. Khi đó, bà cũng là một người mẹ đơn thân, phải một mình xoay xở giữa công việc và con cái. Tính mẹ chị bề ngoài nhu hiền, nhưng bên trong lại ẩn một sự cứng rắn, tự chủ rất cao. Bà không nuông chiều, nhưng luôn có mặt khi con cần; không bao giờ ép buộc, nhưng biết cách mở ra cho chị những cơ hội để được sống đúng với bản thân mình. Nhờ vậy, tuổi thơ thiếu vắng một người bố của chị vẫn trôi qua trọn vẹn và vui vẻ, không để lại khoảng trống quá lớn. Chị cũng đang cố gắng để con mình có được cảm giác tương tự: một tuổi thơ bình yên, được yêu thương và tự do phát triển - như cách mà mẹ chị đã nuôi lớn chị.
Một người mẹ HẠNH PHÚC Thì con cũng sẽ HẠNH PHÚC
Trang Tattoo - COOKOO
Phóng viên: Trong 7 năm làm mẹ, điều gì khiến chị vui nhất và điều gì khiến chị buồn nhất? Chị Trang: Vui nhất, với chị, chính là có con và có một gia đình để quay về. Mẹ chị vẫn là chỗ dựa vững chắc, giúp chị có thêm sức mạnh để bước qua giai đoạn khó khăn. Nhờ có hậu phương ấy, chị mới đủ dũng cảm rời khỏi cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Tất nhiên, ly hôn sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến con, nhưng chị tin rằng một người mẹ hạnh phúc thì con cũng sẽ hạnh phúc.
Một người mẹ hạnh phúc thì con cũng sẽ hạnh phúc
Còn buồn nhất… hiện tại chị thấy không có điều gì để gọi là “buồn nhất” nữa. Khi còn trẻ, chị dễ chạnh lòng và thường cảm thấy thiếu thốn. Nhưng bây giờ, chị có hai điểm tựa lớn: mẹ và con. Điều đó buộc chị phải mạnh mẽ hơn. “Nếu mình không vững, thì họ làm sao vững được?”. Giờ đây, chị thấy mọi thứ đều ổn: sức khỏe tốt, gia đình ổn định, con vẫn giữ liên lạc với bố. Với chị, một cuộc sống như vậy đã là hạnh phúc rồi.
Phóng viên: Trong 7 năm làm mẹ, điều gì khiến chị vui nhất và điều gì khiến chị buồn nhất? Chị Trang: Vui nhất, với chị, chính là có con và có một gia đình để quay về. Mẹ chị vẫn là chỗ dựa vững chắc, giúp chị có thêm sức mạnh để bước qua giai đoạn khó khăn. Nhờ có hậu phương ấy, chị mới đủ dũng cảm rời khỏi cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Tất nhiên, ly hôn sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến con, nhưng chị tin rằng một người mẹ hạnh phúc thì con cũng sẽ hạnh phúc.
Một người mẹ hạnh phúc thì con cũng sẽ hạnh phúc
Còn buồn nhất… hiện tại chị thấy không có điều gì để gọi là “buồn nhất” nữa. Khi còn trẻ, chị dễ chạnh lòng và thường cảm thấy thiếu thốn. Nhưng bây giờ, chị có hai điểm tựa lớn: mẹ và con. Điều đó buộc chị phải mạnh mẽ hơn. “Nếu mình không vững, thì họ làm sao vững được?”. Giờ đây, chị thấy mọi thứ đều ổn: sức khỏe tốt, gia đình ổn định, con vẫn giữ liên lạc với bố. Với chị, một cuộc sống như vậy đã là hạnh phúc rồi.
Khi cuộc trò chuyện khép lại, tôi nhận ra mình đã được chứng kiến một điều đặc biệt. Từ một người con thiếu vắng cha, chị đã học được cách làm cả "bố và mẹ" cho con mình; nhưng khác biệt ở chỗ, chị không che giấu sự tồn tại của người cha khỏi đứa trẻ. Sự cân bằng không có nghĩa là hoàn hảo; mà là biết khi nào cần mạnh mẽ để bảo vệ, khi nào cần dịu dàng để yêu thương. Và trong ánh mắt của chị khi nói về con, tôi thấy được tình yêu của một người mẹ - vừa bao dung vừa kiên định, vừa dịu dàng vừa bất khuất.
BÀI VIẾT: JOY ANT | ẢNH: JOY ANT | DESIGN: LÂM HƯƠNG | BIÊN TẬP: LÁ THU VÀNG | WEB: LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Antoine Lai ANTOINE LAI: ÂM NHẠC TRONG HAI ĐỜI SỐNG ÂM NHẠC Antoine Lai là một chàng nhạc sĩ khoác áo blouse với cảm xúc nội tâm đa cảm, phức tạp và đầy mâu thuẫn. Anh sống cùng lúc hai đời sống: một tiến sĩ nghiên cứu y sinh làm việc với bệnh học cùng những dự án điều trị ung thư và một nhạc sĩ viết ra giai điệu từ mất mát. Ở anh, khoa học và âm nhạc không đối lập; chúng mở ra một triết lý sống độc đáo: lý trí mà đong đầy cảm xúc.
Rick Ownes ÔNG HOÀNG BÓNG TỐI RICK OWENS CẢM HỨNG THỜI TRANG Rick Owens không bước vào thời trang chỉ vì muốn làm đẹp thế giới này. Owens dựng nên một đế chế thời trang với lãnh địa riêng, nơi hình thể không cần bị gò ép và nơi bóng tối được tỏa sáng. 
Lucin3x LUCIN3X: ÂM NHẠC CẦN SỰ CHÂN THÀNH ÂM NHẠC Từ những ngày ngồi quán net xem Skrillex trên YouTube đến khi xây dựng được một series mixset mang dấu ấn riêng giữa thị trường âm nhạc Việt ngày càng phân mảnh, hành trình gần một thập kỷ của Nguyễn Tiến Đạt - hay Lucin3x - không dừng lại ở việc theo đuổi nghề như vậy. Với anh, toàn bộ kỹ năng, những mối quan hệ hay cả danh tiếng tích lũy được trên hành trình ấy chỉ là phương tiện để đạt được một điều cốt lõi hơn: kể lại câu chuyện của chính mình, bằng âm nhạc.
Kiên Trịnh KIÊN TRỊNH: TRỤC VỚT NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐI LẠC ÂM NHẠC Từ một cậu bé lớn lên giữa những bản vẽ và những bài thơ, đến hành trình mười năm làm nhạc, Kiên Trịnh không xem sáng tạo là một con đường để khẳng định bản thân. Với anh, đó là một cách để lần lại những câu hỏi còn bỏ ngỏ - và từng chút một, vá lại những phần còn thiếu của chính mình.
Tào Tuấn Linh TÀO TUẤN LINH: DỪNG LẠI TRƯỚC TẤM VÓC SƠN MÀI THỊ GIÁC Trong rất nhiều cuộc trò chuyện về nghệ sĩ, người ta thường nhắc đến những khúc rẽ mang tính “định mệnh”: một chuyến đi, một cuộc gặp, một biến cố. Với họa sĩ Tào Tuấn Linh, sinh ra trong một gia đình ba đời làm nghệ thuật, khúc rẽ của anh lại giống một quỹ đạo trôi dài: từ kiến trúc, đồ họa, thiết kế game, giảng dạy, để rồi cuối cùng dừng lại trước tấm vóc sơn mài.
Radiohead RADIOHEAD: NHỮNG ĐỨA TRẺ CHƠI ROCK CẢM HỨNG ÂM NHẠC Radiohead, với đa số người nghe, chỉ là cái tên gắn với một bài hát rất nổi là “Creep”. Nhưng hơn cả thế, Radiohead đã làm thay đổi cách người ta hiểu về rock. Họ là ban nhạc đã “đẩy xa ranh giới của rock” và là những người tiên phong của cuộc cách mạng số trong âm nhạc.
Ếch Ộp ẾCH ỘP: LÀM NGHỆ THUẬT ĐỂ VUỐT VE CÁI TÔI THỊ GIÁC Nguyễn Duy Hưng, hay Ếch Ộp, 26 tuổi, là một họa sĩ truyện tranh tại Hà Nội. Anh được biết đến qua những tác phẩm truyện tranh dí dỏm và châm biếm đăng tải trên các nền tảng mạng xã hội, vừa gần gũi với đời sống vừa thể hiện cái tôi nghệ sĩ riêng biệt.
Bảo Paul BẢO PAUL - TẠO HÌNH VÀ TÁI ĐỊNH HÌNH THỜI TRANG Anh từng là stylist, creative director, từng quản lý nhà hàng, và giờ là giám đốc điều hành thương hiệu Karve Meilleur. Nhưng nói về Bảo Paul chỉ bằng danh xưng thì hời hợt. Với anh, mọi thành tựu đó chỉ là bước đệm cho một chặng đường khác - từ tạo hình cho từng cá nhân đến việc tái định hình một thương hiệu. Và cũng qua từng ấy chặng đường, anh dần đi đến một cách nhìn rõ ràng hơn về thời trang và hành trình sáng tạo: nó chỉ thực sự có ý nghĩa khi được truyền đi, được sẻ chia và được tiếp nối.
NÂN NÂN: ĐI NHIỀU NGẢ, GIỮ MỘT LỐI ÂM NHẠC Có những người chọn con đường âm nhạc bằng lý trí, có người đến với nó như một cuộc chơi. Còn với NÂN, âm nhạc tìm đến cô một cách tự nhiên như thể nó vẫn luôn ở đó, chỉ đợi cô đủ tĩnh để nhận ra. Gần mười năm sau ngày thu bài hát đầu tiên trong bộ đồng phục Việt Đức, NÂN vẫn giữ nguyên cách làm nhạc của ngày ấy: không khuôn mẫu, không ranh giới, và vẫn luôn thành thật với cảm xúc, với chính mình, dù rẽ qua nhiều con đường khác nhau.
Tyde TYDE: ÂM BẢN CỦA ÁNH ĐÈN ÂM NHẠC Nơi mà ánh đèn không chạm đến, ở khoảng lưng chừng của ranh giới sáng tạo và kỹ thuật, Tyde ở đó. Vừa là record producer, vừa là audio engineer, anh đảm nhận cả định hướng lẫn xử lý để mỗi bản thu được hoàn thiện.
Audrey Hepburn: Ánh sao trong tro tàn Thế chiến AUDREY HEPBURN: ÁNH SAO TRONG TRO TÀN THẾ CHIẾN CẢM HỨNG ĐIỆN ẢNH Ít có câu chuyện nào sau ánh đèn sân khấu lại để lại nhiều suy ngẫm như hành trình cuộc đời của Audrey Hepburn - thiếu nữ lớn lên giữa đói khát và chiến tranh, để rồi trở thành biểu tượng của vẻ đẹp, lòng nhân ái và sự thanh lịch trên sân khấu Hollywood hào nhoáng.
Khổng Tước Dương Lệ Bình KHỔNG TƯỚC DƯƠNG LỆ BÌNH CẢM HỨNG THỊ GIÁC SỰ KIỆN Trong hơn bốn thập kỷ, Dương Lệ Bình không chỉ múa mà còn sống như một vũ công và tạo nên ảnh hưởng sâu rộng tới tư duy thẩm mỹ trong nghệ thuật múa đương đại Trung Hoa. Con đường của bà không bắt đầu từ kỹ thuật, mà từ sự quan sát tỉ mỉ những rung cảm thiên nhiên.
2016 đang "thống trị" năm 2026 2016 ĐANG "THỐNG TRỊ" NĂM 2026 CUỘC SỐNG CẢM HỨNG VĂN HÓA Đầu năm 2026, mạng xã hội bất ngờ quay ngược thời gian. Trên Instagram và TikTok, những bức ảnh từ camera roll cũ, những video đậm màu “retro” liên tục xuất hiện, khiến người ta cảm giác như vừa được đưa trở lại một thập kỷ trước - năm 2016.
BEETHOVEN LUDWIG VAN BEETHOVEN: TIẾNG VANG VĨ ĐẠI ĐẾN TỪ SỰ TĨNH LẶNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU ÂM NHẠC Số phận đầy rẫy trắc trở của Ludwig van Beethoven đã biến ông trở thành một biểu tượng truyền cảm hứng vượt thời gian. Từ cuộc đời của ông, hậu thế thấy được lời khẳng định rằng sức mạnh nội tại có thể giúp con người không chỉ sống tiếp mà còn có thể sống một cuộc đời ngoạn mục dù cho có mất đi mọi thứ.
Nỗi đau là chất liệu nghệ thuật NỖI ĐAU LÀ CHẤT LIỆU CỦA NGHỆ THUẬT CẢM HỨNG GÓC NHÌN Nếu nghệ thuật không sinh ra từ tự do, mà từ nỗi đau, thì sao? Nếu sáng tạo không phải là cách trốn chạy khỏi tổn thương, mà là một hình thức đối diện, thì liệu nỗi đau có còn chỉ là thứ con người cần sợ hãi và né tránh?
C O O K O O