METALHEAD TỒN TẠI
LÂU ĐẾN THẾ
METALHEAD TỒN TẠI
LÂU ĐẾN THẾ
Metalhead - một tiểu văn hoá tồn tại theo cách mà hầu hết các tiểu văn hóa khác không thể so sánh hay cạnh tranh. Dường như cộng đồng này đã tạo nên một sân chơi nơi metalhead không cần phải thích nghi với xu hướng, mà tiến hoá cùng sự thay đổi của văn hoá - xã hội trong khi vẫn thể hiện rõ giá trị cốt lõi rất riêng. Vậy điều gì khiến metalhead bền vững đến vậy?
TIỂU VĂN HOÁ METALHEAD
Heavy metal không được phát minh trong một phòng thu. Nó được phát minh trong tiếng ồn của Birmingham - thành phố công nghiệp miền Trung nước Anh những năm 1960, nơi bốn thanh niên trẻ nhóm nhạc Black Sabbath quyết định rằng blues rock chưa đủ nặng đô để diễn tả cảm giác lớn lên trong khói nhà máy với tương lai mờ mịt. Năm 1970, họ ra album trùng với tên chính nhóm nhạc - Black Sabbath. Không ai biết đó là sự khai sinh của heavy metal. Chính những âm thanh kết hợp giữa riff guitar trĩu nặng, trống dội liên tục, giọng hát độc đáo ấy đã đặt nền móng cho một tiểu văn hóa sau này lan rộng ra toàn cầu.


Qua thập niên 70 và 80, metal phân nhánh nhanh chóng. Làn sóng mới của heavy metal Anh Quốc mang đến Iron Maiden và Judas Priest nhiều kỹ thuật hơn, hùng tráng hơn. Trong khi đó, Thrash metal của Mỹ với Metallica, Slayer, Megadeth đẩy cao tốc độ thanh điệu và sự hung hãn lên cực điểm. Death metal, black metal, doom, power metal - mỗi phân nhánh lại mang đặc điểm khác hẳn với nhánh trước. Năm 1985, heavy metal từng bị đưa ra điều trần trước Quốc hội Mỹ vì lời bài hát "nguy hiểm", nhưng cộng đồng metal không sụp đổ. Ngược lại, bởi vấp phải làn sóng phản đối gay gắt, metal không những không bị vùi dập mà còn vô tình có riêng một bản sắc đặc biệt
VÌ SAO METALHEAD KHÓ CHẾT ĐI?
1. Deep Core Product - Sản phẩm lõi: Âm nhạc
Metalhead có một lợi thế mà nhiều subculture khác không có chính là một “core product” cực kỳ sâu và đa tầng: âm nhạc. Hầu hết các tiểu văn hóa đều có thể bị tiêu thụ một cách thụ động. Người hâm mộ có thể yêu thích lo-fi mà không cần biết gì về sản xuất âm nhạc, cũng có thể là một "jazz person" chỉ bằng cách có một playlist phù hợp. Nhưng để thực sự là một metalhead, âm nhạc buộc người nghe phải “nghĩ”. Khi âm nhạc đòi hỏi người nghe phải hiểu chứ không chỉ nghe, nó tạo ra một “màng lọc” đảm bảo rằng chỉ những người đủ đam mê và kiến thức mới có thể bước chân vào cộng đồng này.


Các band chơi nhạc metal như Metallica, Black Sabbath hay Iron Maiden không chỉ làm nhạc để nghe, mà họ còn sáng tác dựa trên lore với câu chuyện nền kèm với ẩn ý phía sau, dựng nên những album có concept tinh vi. Không dừng lại về mặt nội dung, những kỹ thuật chơi nhạc cực cao và kỹ thuật xử lý giọng hát khó cũng được cài cắm vào nhạc. Do đó, những người hâm mộ khó có thể “chán nhanh” một bài nhạc và thường phải đào sâu nhiều năm mới thấy hết được cái hay của chúng.


Bên cạnh đó, metal có lẽ là thể loại duy nhất có hệ thống phân loại riêng phức tạp đến mức bản thân những người trong cộng đồng vẫn tranh luận về ranh giới của chúng. Death metal, black metal, doom, thrash, progressive, post-metal, sludge, djent, symphonic - mỗi nhánh là một thế giới quan với lịch sử, giá trị thẩm mỹ, và tiêu chuẩn riêng.
2. Ritual - Concert không đơn thuần là một sự kiện
Concert metal không đơn thuần là một sự kiện giải trí. Nó gần với một trải nghiệm tâm linh hơn. Hãy thử mô tả mosh pit cho một người chưa từng ở trong đó. Nghe có vẻ như là một cảnh tượng điên rồ: một đám người xô đẩy nhau trong bóng tối, trong tiếng ồn của nhạc và tiếng gào thét. Nhưng chỉ những người đã từng ở trong đó mới biết rằng đó là một trong số ít trải nghiệm trong cuộc sống hiện đại khi ranh giới giữa cơ thể bạn và thế giới xung quanh thực sự biến mất.


Nhân học gọi đây là communitas - trạng thái bình đẳng và kết nối sâu giữa những người cùng trải qua một nghi lễ. Cảm nhận này giống như tâm lý hoàn toàn “thả mình” vào không gian khi mọi deadline, tin nhắn chưa trả lời, hay nỗi lo âu lúc 3 giờ sáng không còn tồn tại. Lúc này, âm nhạc và chuyển động là thứ duy nhất đọng lại trong nhận thức con người.
3. Tribe - Sự gắn kết cộng đồng
Ngày nay, "community" thường có nghĩa là những người cùng theo dõi một tài khoản trên mạng xã hội, metalhead là một trong số ít tiểu văn hoá vẫn duy trì cộng đồng theo nghĩa tiền kỹ thuật số của từ đó - những người thực sự quen biết nhau, từng gặp gỡ ngoài đời thực. Ngoài ra, sự gắn kết giữa các thành viên trong cộng đồng còn được củng cố qua các hoạt động chung và trang phục tương đồng về màu sắc, chất liệu và kiểu dáng.


Tính toàn cầu của metal được xây dựng không chỉ dựa vào việc nó là một ngành công nghiệp giải trí mà còn dựa vào chính những thành viên trong cộng đồng này. Khi trải nghiệm nghe nhạc của người hâm mộ được mở rộng tối đa thông qua các mối quan hệ và dần thẩm thấu lối sống của họ, các metalheads khó có thể rời khỏi cộng đồng đó chỉ vì xu hướng âm nhạc và thị hiếu thay đổi.
4. Identity - Bản sắc
Metal thường bị hiểu lầm là âm nhạc của cảm xúc nông cạn và bản năng, bị đánh đồng với sự phẫn nộ và nổi loạn - định kiến này hầu hết tới từ người không thuộc cộng đồng. Tuy nhiên, các metalheads lại tin rằng heavy metal là tiếng nói nêu lên quan điểm mà xã hội né tránh - về cái chết, về sự cô đơn, về bạo lực, về những bất công trong đời sống và các hiện tượng xã hội. Không chỉ vậy, bản sắc của các metalhead còn được thể hiện qua các ký hiệu, tiếng lóng sử dụng trong cộng đồng, phong cách trang điểm và thời trang - thường thấy nhất là thời trang Gothic.


5. Evolution - Khả năng “tiến hoá”
Yếu tố quan trọng hơn hết, khác với nhiều tiểu văn hóa đã đóng băng trong một giai đoạn vàng son ngắn ngủi rồi dần phai mờ theo thời gian, metal “tiến hóa” liên tục trong khi vẫn giữ nguyên giá trị cốt lõi của mình.


Từ Black Sabbath những năm 70 đến Slipknot những năm 2000, từ Mastodon đến Spiritbox, từ Gojira đến Sleep Token, metal không ngừng hấp thụ những ảnh hưởng mới từ các dòng nhạc cũng như văn hóa đương đại như jazz, electronic, hip-hop, classical, ambient. Qua mỗi lần hấp thụ, metal và các nghệ sĩ metal tiếp tục biến đổi nhưng vẫn khẳng định được chất riêng của dòng nhạc này về tính nặng đô trong kỹ thuật, cường độ âm thanh và sự chân thực trong nội dung. Bởi vậy, sau mỗi giai đoạn “tiến hoá”, metal vừa giữ chân được người hâm mộ cũ mà vừa “chiêu mộ” được càng nhiều metalheads mới.



Một tiểu văn hóa chỉ thực sự chết khi nó không còn người “thực hành” nó. Có lẽ điều này sẽ không bao giờ xảy ra với metalhead bởi metal không chỉ cho những “con chiên” của nó sự thịnh soạn trong tính giải trí mà còn cho họ một cộng đồng, một lối sống và cái “chất” riêng dù chuyển mình cùng với thời gian.