VĂN HOÁ PHÒNG NGỦ LÀ GÌ?
VĂN HOÁ PHÒNG NGỦ
LÀ GÌ?
Nếu có thể gập đôi cả không gian lẫn thời gian lại, ta vẫn sẽ lập tức nhận ra một căn phòng của các bạn tuổi teen. Đó chính là thứ mà giới nghiên cứu gọi là bedroom culture - "văn hóa phòng ngủ".
Có một loại không gian mà gần như bất kỳ ai cũng nhận ra ngay lập tức, dù nó thuộc về thập niên 1950, 1980 hay những năm 2010: căn phòng của một thiếu niên. Đặc trưng của chúng là những bức tường dán kín poster, một tấm gương viền đầy ảnh cắt dán, đôi tấm biển "Cấm vào", và một mớ đồ đạc hỗn độn.
PHÒNG NGỦ - MỘT THẾ GIỚI KHÉP KÍN
Khái niệm này không mới. Năm 1975, trong tiểu luận "Girls and Subcultures", hai nhà nghiên cứu Angela McRobbie và Jenny Garber đã chỉ ra rằng các cô gái tuổi teen thường có xu hướng xây dựng cả một tiểu văn hóa của riêng mình ngay bên trong phòng ngủ - nghĩa là một thế giới nhỏ với những quy ước, thẩm mỹ và “luật chơi” riêng, tách khỏi dòng văn hóa chính thống bên ngoài.


Hai thập niên sau, Jeanne Steele và Jane Brown bổ sung: với thanh thiếu niên, đặc biệt là các cô gái, căn phòng là nơi họ thỏa sức sáng tạo, vun đắp các mối quan hệ và định hình bản sắc cá nhân mà không phụ thuộc vào tư tưởng của cha mẹ nói riêng hay vòng tròn xã hội của họ nói chung. Phòng ngủ, suy cho cùng, là thứ duy nhất một người trẻ thực sự sở hữu. Đó là nơi họ được toàn quyền nổi loạn, bài trí và điều chỉnh mọi thứ theo ý muốn và vì thế, nó trở thành không gian an toàn để sống thật.
VĂN HOÁ PHÒNG NGỦ VÀ NỮ QUYỀN
Điều đáng chú ý là bedroom culture, ngay từ gốc rễ, là một câu chuyện mang màu sắc nữ quyền. McRobbie quan sát thấy sau Thế chiến thứ hai, các cô gái được "định hướng" gắn với gia đình, với mẹ và với hôn nhân nhiều hơn hẳn anh em trai của họ. Nếu đường phố là sân chơi của những cậu con trai, thì các cô gái dựng nên đời sống xã hội của mình ở trong nhà: những buổi tiệc ngủ tại nhà, những lần thử đổi kiểu tóc và quần áo để xem phiên bản nào mới là mình.


Nhưng đó không hoàn toàn là một lựa chọn. McRobbie lập luận rằng các bậc cha mẹ thường giữ con gái trong nhà vì lo sợ trước những nguy hiểm và điều tiếng. Căn phòng vì thế vừa là một chiếc lồng, vừa là chốn trú ẩn: nơi một cô gái có thể bộc lộ cơn giận và nỗi bất mãn mà không sợ bị đe dọa hay phán xét. Chính mâu thuẫn ấy khiến phòng ngủ trở thành một không gian giàu ý nghĩa đến vậy.
PHÒNG THÍ NGHIỆM BẢN SẮC
Hãy nhìn vào những bức tường. Theo các nghiên cứu trên, việc cắt dán poster và ảnh thần tượng lên tường là cả một quá trình thử nghiệm bản sắc. Những gì được dán lên đại diện cho hình mẫu mà những cô gái, cậu trai tuổi teen khao khát trở thành. Trong giai đoạn quan trọng của mốc trưởng thành, dường như ngay cả sự bừa bộn cũng có ý nghĩa. Đống đồ đạc lỉnh kỉnh thường đánh dấu khoảnh khắc giao thời giữa một đứa trẻ ấu thơ và một thiếu niên trưởng thành.


Quan trọng hơn, căn phòng là nơi các bạn trẻ thử xem một bản sắc có vừa vặn với mình hay không trước khi mang nó ra thế giới và thể hiện nó như một phần của bản thân. Đây có thể được xem như là một trải nghiệm hai chiều: khi các bạn trẻ phóng chiếu bản sắc của mình lên căn phòng - qua từng tấm poster, từng món nội thất và đồng thời, chính căn phòng cũng đang nhào nặn lại họ. Không phải ngẫu nhiên mà trên phim, cảnh nhân vật tuổi teen tự soi mình trong tấm gương dán đầy ảnh lại lặp đi lặp lại đến thế: họ vừa nhìn vào con người thật, vừa nhìn vào con người mình muốn trở thành.

NHỮNG CĂN PHÒNG TRÊN PHIM, ẢNH
Trên màn ảnh, có lẽ không ai hiểu căn phòng tuổi teen rõ hơn đạo diễn Luke Goodsell. Từ năm 2011, ông miệt mài lưu trữ hàng nghìn hình ảnh phòng ngủ thiếu niên trên phim cho dự án "Teenage Bedrooms on Screen", thu hút hơn 100.000 người theo dõi. Điều khiến ông kinh ngạc nhất là không gian này gần như không đổi suốt hơn bảy thập niên: ở bất kỳ thời nào, ta cũng tìm thấy một bức tranh ghép ảnh, vài tấm poster ban nhạc, và thần tượng đương thời ở khắp nơi.


Một sợi chỉ đỏ xuyên suốt lịch sử ấy là tấm biển cảnh báo cha mẹ. Ta có thể nối một đường thẳng từ tấm biển "Cấm đỗ xe" của Shirley Temple năm 1942 đến dòng chữ "Parental Advisory: Cấm vào" của Lindsay Lohan trong "Freaky Friday" (2003). Căn phòng, nói cách khác, luôn là cách thể hiện bản sắc đặc trưng nhất của một người trẻ.

Điện ảnh cũng biến phòng ngủ thành công cụ kể chuyện. Trong "The Virgin Suicides" (1999), những cô gái bị giam trong căn phòng pastel đầy bèo nhún và họa tiết hoa lá; nỗ lực đóng băng họ trong không gian tuổi thơ rốt cuộc lại hủy hoại họ. Gần hơn, "Euphoria" cho thấy phòng ngủ là nơi nhân vật Kat sống với một danh tính thứ hai trên mạng, còn căn phòng của Rue là nơi giam giữ cô trong chính căn bệnh của mình.


Với riêng nhiếp ảnh, năm 1995, nhiếp ảnh gia Adrienne Salinger xuất bản "In My Room: Teenagers in Their Bedrooms", chụp gần 200 thiếu niên Mỹ cuối thập niên 80 - đầu thập niên 90. Bà yêu cầu các nhân vật không được dọn dẹp hay chuẩn bị cho phòng ngủ của mình, và cha mẹ của họ cũng được yêu cầu không có mặt vào buổi chụp hình. Lý do bà chọn lứa tuổi và phương thức cụ thể này là bởi đó là giai đoạn cuối cùng những bạn trẻ này còn sống cùng cha mẹ dưới một mái nhà. Căn phòng của riêng họ chứa đựng toàn bộ tài sản của tuổi teen - nơi quá khứ bị nén lại trên cùng một chiếc kệ với tương lai.


Ngày nay, văn hóa phòng ngủ đã đổi khác với những bạn trẻ lớn lên trong thời đại số. Căn phòng trên phim hiện đại có thêm laptop, điện thoại và đồ đạc hợp mốt hơn, nhưng vẫn phản chiếu thế giới nội tâm của người trẻ như xưa. Bởi đằng sau lớp vỏ đổi thay ấy, họ vẫn mang chung một khát khao với nhiều thế hệ trước: được tự do thử nghiệm bản sắc trong một không gian thuộc về riêng mình.