COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
TỰ DO SÁNG TẠO
CÓ CẦN TRÁCH NHIỆM?
TỰ DO SÁNG TẠO
CÓ CẦN TRÁCH NHIỆM?

Tự do là điều người nghệ sĩ nào cũng khao khát, và cũng là thứ mà nghệ thuật luôn phải đấu tranh để giành lấy. Nhưng khi đã có tự do trong tay, người sáng tạo có hoàn toàn được phép làm mọi thứ mình muốn, bất kể hậu quả?

Trong giới sáng tạo, tự do gần như là một giá trị thiêng liêng. Người ta tôn vinh những nghệ sĩ dám phá vỡ quy tắc, dám nói điều không ai dám nói, dám làm điều chưa ai từng làm. Cả lịch sử nghệ thuật, ở một góc nhìn, là lịch sử của những lần vượt rào, từ những bức tranh từng bị coi là dị hợm, những cuốn sách từng bị cấm, đến những dòng nhạc từng bị xem là hư hỏng. Mỗi lần một ranh giới bị đẩy lùi, nghệ thuật lại mở ra một vùng đất mới. Nhưng đi cùng sự tôn vinh ấy là một câu hỏi: người nghệ sĩ, một khi đã được tự do, thì có được phép làm tất cả?

MỘT QUYỀN PHẢI ĐẤU TRANH MỚI CÓ

Trước hết, cần thừa nhận rằng tự do sáng tạo không phải là thứ tự nhiên mà có. Ở nhiều thời kỳ và nhiều nơi trên thế giới, nghệ sĩ từng bị kiểm duyệt, bị cấm đoán, thậm chí bị tù đày vì những gì họ viết, vẽ hay hát.

Ví dụ rõ ràng nhất là chiến dịch của Đức Quốc xã chống lại cái họ gọi là "nghệ thuật suy đồi". Năm 1937, chính quyền Hitler mở một cuộc triển lãm ở Munich, trưng bày các tác phẩm hiện đại bị tịch thu từ các bảo tàng, treo lệch lạc và kèm những dòng chữ mỉa mai như "Điên loạn" hay "Mối nguy cho xã hội", cốt để bôi nhọ và hạ nhục chúng. Hơn hai mươi nghìn tác phẩm của những tên tuổi lớn như Picasso, Kandinsky hay Paul Klee bị gỡ khỏi các bảo tàng nhà nước. Những nghệ sĩ bị gán mác "suy đồi" thì bị đuổi khỏi vị trí giảng dạy, bị cấm trưng bày, cấm mua bán, thậm chí có người bị cấm sáng tác.

Sự đàn áp ấy không chỉ dừng ở hội hoạ, mà lan sang cả âm nhạc, khi các dòng nhạc bị xem là "phi Đức" như jazz của người da màu Mỹ cũng bị tìm cách dập tắt.

Văn chương cũng chịu số phận tương tự. Cuốn tiểu thuyết "Người tình của phu nhân Chatterley" của nhà văn Anh D. H. Lawrence, viết năm 1928, từng bị cấm vì bị cho là tục tĩu suốt hơn ba mươi năm ở Anh, Mỹ và nhiều nước khác, đến mức tác giả phải tự bỏ tiền in riêng ở Ý. Mãi đến năm 1960, khi nhà xuất bản Penguin bị đưa ra toà vì in cuốn sách, họ mới thắng kiện và mở ra một bước ngoặt cho quyền tự do xuất bản.

Những câu chuyện như vậy cho thấy quyền được tự do thể hiện là thành quả của một cuộc đấu tranh dài, và nó là điều kiện sống còn của nghệ thuật. Một nền nghệ thuật không có tự do là một nền nghệ thuật chỉ biết lặp lại những gì được cho phép, không thể chạm tới sự thật.

Chính vì thế, mọi lời kêu gọi "trách nhiệm" đều dễ bị nghi ngờ. Trong lịch sử, "trách nhiệm" và "đạo đức" thường là những từ được dùng để biện minh cho việc bịt miệng nghệ sĩ. Kẻ kiểm duyệt luôn nhân danh một điều gì đó cao cả, khi thì thuần phong mỹ tục, khi thì an ninh, khi thì lợi ích chung. Nên khi ai đó nói nghệ thuật cần có trách nhiệm, phản ứng đầu tiên của người làm nghề thường là cảnh giác, và điều đó hoàn toàn có lý. Bởi lằn ranh giữa việc kêu gọi trách nhiệm và việc áp đặt kiểm duyệt nhiều khi rất mong manh.

TỰ DO KHÔNG ĐỒNG NGHĨA VỚI VÔ TRÁCH NHIỆM

Tuy vậy, tự do không có nghĩa là vô trách nhiệm. Một tác phẩm nghệ thuật, khi đã ra khỏi xưởng vẽ hay phòng thu, không còn là chuyện riêng của người tạo ra nó. Nó bước vào đời sống, được người khác nhìn, nghe, cảm nhận, và có những ảnh hưởng nhất định đối với cộng đồng. Một bộ phim có thể định hình cách cả một thế hệ nhìn về một vấn đề. Một bài hát có thể cổ vũ điều tốt đẹp, cũng có thể bình thường hoá điều nguy hiểm. Một hình ảnh có thể lan đi khắp thế giới chỉ trong vài giờ và để lại hậu quả mà chính tác giả không lường trước. 

Đặc biệt là trong thời đại mà bất cứ ai cũng có thể sáng tạo và đăng tải chỉ bằng một cú chạm, ranh giới giữa người sáng tạo và công chúng gần như biến mất. Một tác phẩm giờ đây lan đi với tốc độ chóng mặt, đến với những người mà tác giả chưa từng hình dung tới. Sức lan tỏa càng lớn thì hậu quả, dù tốt hay xấu, càng khó kiểm soát.

Điểm mấu chốt là thứ trách nhiệm đang nói tới ở đây không phải là sự kiểm duyệt từ bên ngoài, mà là sự tự ý thức từ bên trong. Không ai có quyền quyết định thay người nghệ sĩ điều gì được làm và điều gì không. Nhưng bản thân người nghệ sĩ, nếu thật sự nghiêm túc với công việc của mình, không thể không tự hỏi mình đang đưa điều gì ra thế giới, và vì sao họ lại đưa điều đó ra.

Những nghệ sĩ lớn nhất thường là những người hiểu rất rõ sức mạnh trong tay mình. Họ biết một tác phẩm có thể làm được gì, và chính vì biết nên họ càng phải cẩn trọng với những lựa chọn của mình. Tự do không phải là được phép làm mọi thứ một cách bừa bãi, mà là được toàn quyền lựa chọn và chịu trách nhiệm với chính những lựa chọn ấy.

Suy cho cùng, trách nhiệm không phải là kẻ thù của tự do sáng tạo. Nó là dấu hiệu của một sự tự do đã trưởng thành. Một người nghệ sĩ thật sự tự do không phải là người bất chấp tất cả, mà là người đủ tỉnh táo để cân nhắc, đủ bản lĩnh để lựa chọn, và đủ trung thực để nhận lấy hậu quả từ những gì mình tạo ra. Tự do cho người ta quyền được làm điều mình tin. Và chính trách nhiệm mới khiến điều mình tin trở nên đáng giá.

BÀI VIẾT:  LÁ THU VÀNG | ẢNH:  TỔNG HỢP | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
GAI GÓC NHƯ DRILL RAP DRILL RAP: GAI GÓC VÀ THU HÚT ÂM NHẠC Ra đời ở khu South Side, Chicago, drill mang theo sự gai góc tới London, khai sinh ra biến thể UK Drill Rap - thứ nhạc đã trở thành hiện tượng toàn cầu đầu thập kỷ 2010. Khi nghe drill rap, sự thô ráp của thể loại này không phải là thứ dễ làm vừa lòng số đông, nhưng với nhiều người, nó lại có nét thu hút đặc trưng.
CIGGARATS COOKOO CAFÉ SESSIONS #01: CIGGARATS PODCAST Ciggarats - ban nhạc rock trẻ đến từ Hà Nội, gồm bốn thành viên: Kiệt Lạc, Lê Khắc Trung Kiên, Dung Cooks và AkiH. Mỗi người một góc nhìn riêng biệt, táo bạo và sẵn sàng đập tan những khuôn mẫu trong nghệ thuật.
Antoine Lai ANTOINE LAI: ÂM NHẠC TRONG HAI ĐỜI SỐNG ÂM NHẠC Antoine Lai là một chàng nhạc sĩ khoác áo blouse với cảm xúc nội tâm đa cảm, phức tạp và đầy mâu thuẫn. Anh sống cùng lúc hai đời sống: một tiến sĩ nghiên cứu y sinh làm việc với bệnh học cùng những dự án điều trị ung thư và một nhạc sĩ viết ra giai điệu từ mất mát. Ở anh, khoa học và âm nhạc không đối lập; chúng mở ra một triết lý sống độc đáo: lý trí mà đong đầy cảm xúc.
Lucin3x LUCIN3X: ÂM NHẠC CẦN SỰ CHÂN THÀNH ÂM NHẠC Từ những ngày ngồi quán net xem Skrillex trên YouTube đến khi xây dựng được một series mixset mang dấu ấn riêng giữa thị trường âm nhạc Việt ngày càng phân mảnh, hành trình gần một thập kỷ của Nguyễn Tiến Đạt - hay Lucin3x - không dừng lại ở việc theo đuổi nghề như vậy. Với anh, toàn bộ kỹ năng, những mối quan hệ hay cả danh tiếng tích lũy được trên hành trình ấy chỉ là phương tiện để đạt được một điều cốt lõi hơn: kể lại câu chuyện của chính mình, bằng âm nhạc.
Kiên Trịnh KIÊN TRỊNH: TRỤC VỚT NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐI LẠC ÂM NHẠC Từ một cậu bé lớn lên giữa những bản vẽ và những bài thơ, đến hành trình mười năm làm nhạc, Kiên Trịnh không xem sáng tạo là một con đường để khẳng định bản thân. Với anh, đó là một cách để lần lại những câu hỏi còn bỏ ngỏ - và từng chút một, vá lại những phần còn thiếu của chính mình.
Radiohead RADIOHEAD: NHỮNG ĐỨA TRẺ CHƠI ROCK CẢM HỨNG ÂM NHẠC Radiohead, với đa số người nghe, chỉ là cái tên gắn với một bài hát rất nổi là “Creep”. Nhưng hơn cả thế, Radiohead đã làm thay đổi cách người ta hiểu về rock. Họ là ban nhạc đã “đẩy xa ranh giới của rock” và là những người tiên phong của cuộc cách mạng số trong âm nhạc.
NÂN NÂN: ĐI NHIỀU NGẢ, GIỮ MỘT LỐI ÂM NHẠC Có những người chọn con đường âm nhạc bằng lý trí, có người đến với nó như một cuộc chơi. Còn với NÂN, âm nhạc tìm đến cô một cách tự nhiên như thể nó vẫn luôn ở đó, chỉ đợi cô đủ tĩnh để nhận ra. Gần mười năm sau ngày thu bài hát đầu tiên trong bộ đồng phục Việt Đức, NÂN vẫn giữ nguyên cách làm nhạc của ngày ấy: không khuôn mẫu, không ranh giới, và vẫn luôn thành thật với cảm xúc, với chính mình, dù rẽ qua nhiều con đường khác nhau.
Tyde TYDE: ÂM BẢN CỦA ÁNH ĐÈN ÂM NHẠC Nơi mà ánh đèn không chạm đến, ở khoảng lưng chừng của ranh giới sáng tạo và kỹ thuật, Tyde ở đó. Vừa là record producer, vừa là audio engineer, anh đảm nhận cả định hướng lẫn xử lý để mỗi bản thu được hoàn thiện.
Audrey Hepburn: Ánh sao trong tro tàn Thế chiến AUDREY HEPBURN: ÁNH SAO TRONG TRO TÀN THẾ CHIẾN CẢM HỨNG ĐIỆN ẢNH Ít có câu chuyện nào sau ánh đèn sân khấu lại để lại nhiều suy ngẫm như hành trình cuộc đời của Audrey Hepburn - thiếu nữ lớn lên giữa đói khát và chiến tranh, để rồi trở thành biểu tượng của vẻ đẹp, lòng nhân ái và sự thanh lịch trên sân khấu Hollywood hào nhoáng.
Khổng Tước Dương Lệ Bình KHỔNG TƯỚC DƯƠNG LỆ BÌNH CẢM HỨNG THỊ GIÁC SỰ KIỆN Trong hơn bốn thập kỷ, Dương Lệ Bình không chỉ múa mà còn sống như một vũ công và tạo nên ảnh hưởng sâu rộng tới tư duy thẩm mỹ trong nghệ thuật múa đương đại Trung Hoa. Con đường của bà không bắt đầu từ kỹ thuật, mà từ sự quan sát tỉ mỉ những rung cảm thiên nhiên.
BEETHOVEN LUDWIG VAN BEETHOVEN: TIẾNG VANG VĨ ĐẠI ĐẾN TỪ SỰ TĨNH LẶNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU ÂM NHẠC Số phận đầy rẫy trắc trở của Ludwig van Beethoven đã biến ông trở thành một biểu tượng truyền cảm hứng vượt thời gian. Từ cuộc đời của ông, hậu thế thấy được lời khẳng định rằng sức mạnh nội tại có thể giúp con người không chỉ sống tiếp mà còn có thể sống một cuộc đời ngoạn mục dù cho có mất đi mọi thứ.
MEET THE ARTIST: HANK MEET THE ARTIST: HANK ÂM NHẠC Ở độ tuổi 23, Hank đã có trong tay hai album do chính mình viết và sản xuất, cùng nhiều bản hit hiện diện trên các nền tảng mạng xã hội. Chàng trai sinh năm 2003 này là một trong những gương mặt tiêu biểu của thế hệ nghệ sĩ Gen Z đang tự mình làm nên âm nhạc theo một cách rất riêng.
BIÊN ĐỘ TƯƠNG LAI "BIÊN ĐỘ TƯƠNG LAI": 24 NGHỆ SĨ CÙNG 43 TÁC PHẨM HỘI HOẠ RIÊNG BIỆT SỰ KIỆN Từ 06.07 đến hết ngày 26.07.2026, tại Phòng triển lãm Galerie du Futur (Tầng 2, LOTTE Department Store, 54 Liễu Giai, Hà Nội), triển lãm nghệ thuật đương đại LOTTE ART WEEK VOL.3 - "Biên độ Tương lai" chính thức bước vào giai đoạn "Bung Tỏa" và tiếp tục mở cửa tự do đón công chúng. 
Phạm Ngọc Thái Linh PHẠM NGỌC THÁI LINH: ĐI MÃI TRONG MỘT KHOẢNG KHÔNG THỊ GIÁC Sau gần mười năm theo đuổi hội hoạ, những chất liệu của văn hoá Việt Nam đối với Phạm Ngọc Thái Linh vẫn là một khoảng không vô tận, nơi anh đi mãi, vẽ mãi, mà chưa thấy điểm cuối.
Bảo Paul BẢO PAUL - TẠO HÌNH VÀ TÁI ĐỊNH HÌNH THỜI TRANG Anh từng là stylist, creative director, từng quản lý nhà hàng, và giờ là giám đốc điều hành thương hiệu Karve Meilleur. Nhưng nói về Bảo Paul chỉ bằng danh xưng thì hời hợt. Với anh, mọi thành tựu đó chỉ là bước đệm cho một chặng đường khác - từ tạo hình cho từng cá nhân đến việc tái định hình một thương hiệu. Và cũng qua từng ấy chặng đường, anh dần đi đến một cách nhìn rõ ràng hơn về thời trang và hành trình sáng tạo: nó chỉ thực sự có ý nghĩa khi được truyền đi, được sẻ chia và được tiếp nối.
C O O K O O