Phạm Ngọc Thái Linh – Họa sĩ trẻ tái hiện văn hóa Việt Nam bằng ngôn ngữ hội họa đương đại
Phạm Ngọc Thái Linh là họa sĩ Việt Nam sinh năm 1995 tại Hà Nội, hiện sinh sống và làm việc tại Hội An. Anh được biết đến với phong cách hội họa giàu chi tiết, kết hợp chất liệu tranh dân gian Việt Nam, đặc biệt là tranh Đông Hồ, cùng yếu tố đương đại, khoa học viễn tưởng, tâm linh và văn hóa đại chúng.
Hành trình đến với hội họa
Tiếp xúc với màu vẽ từ nhỏ trong môi trường gia đình yêu nghệ thuật, Phạm Ngọc Thái Linh sớm hình thành niềm đam mê sáng tác. Từ những tác phẩm đầu tiên lấy cảm hứng từ 12 con giáp và tranh dân gian Việt Nam, anh dần xác định con đường hội họa chuyên nghiệp và theo đuổi việc đưa văn hóa Việt Nam vào nghệ thuật đương đại.
Phong cách sáng tác và dấu ấn cá nhân
Tác phẩm của Thái Linh thường được nhận diện bởi mật độ chi tiết dày đặc, hệ thống biểu tượng phong phú và khả năng kể chuyện bằng hình ảnh. Anh không giới hạn bản thân trong bất kỳ trường phái nào, mà phát triển ngôn ngữ thị giác riêng dựa trên trực giác, trải nghiệm sống và quá trình nghiên cứu văn hóa, lịch sử cùng mỹ thuật truyền thống Việt Nam.
Các sáng tác của anh thường kết nối những hình ảnh quen thuộc trong tranh dân gian với thế giới giả tưởng, vũ trụ học, khoa học viễn tưởng và các yếu tố tâm linh, tạo nên một không gian nghệ thuật vừa gần gũi với bản sắc Việt Nam vừa mang tính toàn cầu.
Nhân vật Đậu và vũ trụ sáng tạo riêng
Một trong những biểu tượng nổi bật nhất trong tác phẩm của Phạm Ngọc Thái Linh là nhân vật Đậu. Được phát triển từ hình tượng chú bé trong tranh Đông Hồ, Đậu trở thành đại diện cho tuổi thơ, sự hồn nhiên, trí tưởng tượng và những ký ức văn hóa Việt Nam.
Hình ảnh Đậu với ba con mắt là sự kết hợp giữa cảm hứng dân gian, tín ngưỡng, tôn giáo, truyện tranh và thế giới giả tưởng. Nhân vật này đồng thời là hiện thân cho đứa trẻ bên trong người nghệ sĩ, một người bạn đồng hành xuyên suốt hành trình sáng tạo của anh.
Hà Nội, Hội An và cảm hứng văn hóa Việt
Hà Nội và Hội An là hai không gian có ảnh hưởng sâu sắc đến thế giới nghệ thuật của Thái Linh. Hà Nội xuất hiện qua những chi tiết đời sống quen thuộc, ký ức tuổi thơ và bản sắc đô thị Bắc Bộ. Trong khi đó, Hội An mang đến những trải nghiệm mới về thiên nhiên, khí hậu và văn hóa miền Trung, góp phần mở rộng góc nhìn nghệ thuật của anh.
Quan điểm về nghệ thuật và sáng tạo
Đối với Phạm Ngọc Thái Linh, hội họa không đơn thuần là nghề nghiệp mà là một phần không thể tách rời của cuộc sống. Anh xem việc sáng tác là cách giao tiếp với bản thân, kết nối với cộng đồng và gìn giữ những giá trị văn hóa Việt Nam thông qua ngôn ngữ hình ảnh đương đại.
Thay vì tái hiện nguyên bản các yếu tố truyền thống, anh lựa chọn kế thừa tinh thần, hình tượng và mỹ cảm dân gian, từ đó phát triển thành những tác phẩm mới mang dấu ấn cá nhân rõ nét.
Tương lai và định hướng phát triển
Trong tương lai, Phạm Ngọc Thái Linh tiếp tục mở rộng thực hành nghệ thuật với nhiều chất liệu mới, phát triển các dự án cá nhân và cộng đồng, đồng thời theo đuổi mục tiêu đưa hình ảnh văn hóa Việt Nam đến gần hơn với khán giả quốc tế thông qua hội họa đương đại.
Từ khóa: Phạm Ngọc Thái Linh, họa sĩ Việt Nam, tranh Đông Hồ đương đại, nghệ thuật Việt Nam, hội họa đương đại Việt Nam, văn hóa Việt Nam, Đậu, Maximalism, digital art Việt Nam, Vietnamese contemporary artist, Vietnamese folk art, Đông Hồ inspiration, Hội An artist.
Để bắt đầu, anh có thể tự giới thiệu một chút về bản thân?
Mình là Thái Linh, một hoạ sĩ sinh ra tại Hà Nội, hiện mình đang sinh sống và làm việc tại Hội An.
Điều gì đưa anh đến với hội hoạ?
Mình tiếp xúc với hội hoạ trong suốt quá trình lớn lên của bản thân, những ngày thơ ấu chập chững bước đi đã cầm nắm sơn màu, cọ bút khiến mình cảm thấy quen thuộc, gắn bó và yêu thích với hội hoạ từ khá sớm. Những trải nghiệm ấy dần hình thành và tạo nên “cái nghề” mà mình nghĩ đó là định mệnh.
Mình không thể nhớ bức tranh đầu tiên mình vẽ là gì vì từ nhỏ đã nhìn theo người lớn trong nhà mà bắt chước để tô vẽ linh tinh, và cũng hay ăn đòn vì mình vẽ khắp tường nhà và sách vở... Nhưng có lẽ, bộ tranh đặt nền móng cho tư duy nghiêm túc với hội hoạ của mình là bộ tranh cách điệu lại 12 con giáp và các nhân vật lấy ý tưởng từ tranh Đông Hồ. Đó là giai đoạn cuối cấp 3, và lúc đó cũng là thời điểm bắt đầu lựa chọn con đường cần đi: mỹ thuật. Và mình đã chọn chủ đề về Việt Nam làm chủ đạo cho cả một hành trình khai thác chất liệu sáng tạo nghệ thuật, cho đến thời điểm hiện tại, mình vẫn cảm thấy đó là một khoảng không vô tận, đi mãi, đi mãi không thấy điểm cuối.
Gia đình và những người xung quanh phản ứng ra sao khi anh chọn con đường này?
Thời gian đầu tiên, gia đình cũng muốn cho mình có nhiều lựa chọn để học hỏi, ví dụ như theo quân đội,... Nhưng khi mình quyết tâm theo đuổi hội hoạ chân chính một cách nghiêm túc, tất cả mọi người đều ủng hộ và giúp đỡ, hỗ trợ mình rất nhiều trên con đường này. Đó là một điều mà mình cảm thấy rất may mắn và tự hào, biết ơn, dù mình là người không giỏi thể hiện tình cảm trước gia đình cho lắm.
Ở thời điểm bắt đầu, khó khăn lớn nhất mà anh phải đối mặt là gì?
Sự khó khăn ở thời điểm bắt đầu với mình hầu như không rõ ràng. Mọi thứ đều diễn ra rất tự nhiên. Ở thời điểm đó, sự phát triển về phong cách cá nhân và chủ đề Việt Nam nói chung rất cởi mở và đang còn rất nhiều cơ hội để khai thác, những việc như làm mới phong cách hội hoạ lâu đời hay việc sáng tác lấy cảm hứng từ tranh dân gian, truyền thống còn chưa phổ biến. Đó là khoảng thời gian “vàng” với mình để định hướng con đường rõ ràng cho chuyên ngành mà mình sẽ theo đuổi. Kể cả khi đi học, mình cũng đã nghĩ đến việc sẽ mang văn hoá nước mình ra thế giới, đó là ước mơ và cũng là mục tiêu phấn đấu của mình từ trước đến nay.
Mình chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ dừng thực hành vẽ dù đôi lúc cũng thích và muốn làm một nghề khác, nhưng vẽ tranh luôn là công việc mà mình không bao giờ từ bỏ được. Với mình vẽ là một bản năng, một cách để giải tỏa, đồng thời cũng là cách giao tiếp với bản thân và mọi người xung quanh. Đối với mình, hội hoạ là sự sống giống như nhịp thở sinh học của cơ thể, và cũng là cách để linh hồn và nghệ thuật của mình làm hoà với nhau.
Tuy nhiên thì có những lúc mình cũng nghi ngờ bản thân, mình nghĩ quá nhiều về những việc đang làm, rằng tiếp tục vẽ như thế này có bị nhàm chán không, làm thế nào để đa dạng tạo hình nhân vật, có những lúc mình tưởng tượng ra ý tưởng thật đẹp, nhưng khi đặt bút lại không được như kỳ vọng, mong muốn,... Điều đó thì mình nghĩ bất kỳ hoạ sĩ nào cũng đã từng gặp phải.
Điều gì đã giúp anh tiếp tục đi tiếp trong những giai đoạn khó khăn đó?
Như những lúc bế tắc trong việc đổi mới tạo hình nhân vật hoặc phát triển đặc điểm nhân vật của riêng mình, mang phong cách cá nhân của Thái Linh thì mình phải ngồi lại, nhìn nhận và quan sát. Mình đọc thêm về văn hoá, đời sống của những giai đoạn lịch sử, những bước ngoặt của hội hoạ để có cho mình nhiều góc nhìn mới, để dám làm những thứ mình từng dè chừng.
Anh có nhớ lần đầu tiên cảm nhận được rằng "nghệ thuật đã đáp lời mình"?Mình thường hay đặt những mục tiêu cho bản thân như được xuất hiện lên một trang báo, tạp chí hay một trang mạng, hoặc được kết hợp với một nhãn hàng nổi tiếng nào đó. Không đơn giản vì kinh tế hay danh xưng, mà là cách để mình cảm thấy công việc mình làm có kết quả, con đường của mình đang đi là đúng hướng. Mình muốn ghi dấu từng cột mốc thành tựu để cố gắng hơn, học hỏi nhiều hơn và tiến xa hơn trên hành trình nghệ thuật, tiếp nối văn hoá Việt Nam.
Nhưng lần đầu tiên cảm nhận được “nghệ thuật đã đáp lời mình” lại không phải lần đầu tiên mình xuất hiện trên một trang báo, mà là lần đầu tiên mình đọc được những dòng bình luận ủng hộ của những người lạ trên mạng xã hội. Điều ấy làm mình thấy vui và quyết tâm theo đuổi đến cùng con đường này.
Một ngày làm việc của Thái Linh thường bắt đầu và kết thúc như thế nào?
Hiện tại thì toàn thời gian mình đều dành cho việc sáng tạo nghệ thuật. Không có gì đáng kể vì hầu như công việc trong ngày đều lặp đi lặp lại, vẫn buổi sáng thức dậy, cho đàn mèo ăn, đi tìm quán cafe nào đó hay hay, ngồi suy nghĩ, lên ý tưởng và vẽ. Vậy thôi.
thế nào?
Mình thực ra không ấn định cách vẽ của mình là trường phái nào. Đơn giản là con mắt và sở thích của mình là đưa thông tin, thông điệp vào tác phẩm nhiều nhất có thể. Càng nhiều chi tiết, ý nghĩa càng tốt, mình không thấy sự xung đột hay quá tải nào trong cách thể hiện hội hoạ của bản thân, vì nếu có thể thì mình cũng muốn có thêm nhiều góc nhìn, nhiều chất liệu khai thác hơn nữa để đưa vào tranh. Mình vẽ không theo một giáo trình hay kỹ thuật nào, phần nhiều là kiểu cực kỳ bản năng, vẽ càng nhiều thì càng quen thuộc với cái lối cá nhân đó, dần dần phát triển thành sự mặc định trong sáng tác lúc nào không hay.
Giữa digital và vẽ tay, anh cảm thấy mỗi chất liệu cho phép mình kể những câu chuyện gì khác nhau?
Với mình thì vẽ digital là chất liệu tốt để rèn luyện tay, màu sắc và hoàn thiện “cái tôi” của bản thân. Nó giúp mình thực hiện nhanh những chủ đề mang tính chất truyền tải trọn vẹn nội dung, mình có thể tha hồ gửi gắm nhiều thông điệp. Còn tranh chất liệu thì mình thấy thực sự có giá trị hơn về cảm xúc và tinh thần. Việc vẽ trên chất liệu thực sự không còn là cuộc dạo chơi mà phải rất nghiêm túc, cẩn thận và tính toán từng bước, vì không dễ để sửa chữa, bức tranh hoàn thiện thế nào cũng phụ thuộc vào tâm trạng lúc sáng tác của hoạ sĩ rất nhiều.
Hà Nội với mình luôn là một biểu tượng. Sự tự hào vì là một “đứa con” của Hà Nội khiến tác phẩm của mình không thể tách rời với các chi tiết quen thuộc đơn giản như cốc chấm bi, đồ ăn, trang phục của các nhân vật. Các chi tiết như vậy dù mình có cố để thay đổi thì chắc cũng không thể biến mất trong các tác phẩm của mình. Còn khi đến Hội An và sinh sống ở đây, việc này cho bản thân mình nhiều bất ngờ, về khí hậu đặc biệt, về con người nồng hậu, thiên nhiên kỳ vĩ.
Cảm giác giống như một đứa trẻ trong hình hài người lớn, chập chững bước đi giữa lòng đất mênh mông. Những cái chạm vào cát biển, rặng dừa, thảm thực vật phong phú, bất kỳ điều gì cũng làm mình thích thú và muốn khai thác để đưa vào tranh vẽ. Đến một vùng đất khác cũng là cách để mình mở mang thế giới quan, làm đa dạng góc nhìn về nghệ thuật của mình hơn.
Đậu ra đời một cách bất chợt, không có chủ đích trong lúc mình vẽ bộ tranh đầu tiên lấy cảm hứng Đông Hồ. Lúc đó, mình đơn giản là thấy có kết nối với hình ảnh chú bé trong tranh Đông Hồ về sự vui vẻ, hồn nhiên, tích cực và tinh thần may mắn. Vì khi ở trong tranh vẽ, cậu bé ấy vẫn sẽ mãi như thế, mãi sống động nhưng không thay đổi. Nhưng khi là con người ở thế giới thực, mình sẽ già đi, sự hồn nhiên sẽ biến mất, thay vào đó là những lo toan thường nhật về cuộc sống.
Nếu như không có một “người bạn” mà mình có thể dựa vào và níu kéo lại tâm hồn trẻ thơ của mình, thì thực sự sau này mình sẽ trưởng thành, sẽ già đi. Đậu như là người bạn sẽ luôn níu kéo lại sự hồn nhiên, trẻ thơ, vui vẻ và cả sự ngu ngốc của mình dù cuộc sống có đổi thay thế nào đi nữa. Có thể nói Chú Bé Đậu chính là đại diện cho khoảng ký ức những năm đầu đời của Thái Linh, là đại diện cho sự vô tư quý giá mà mình trân trọng nhất trong đời.
Đậu lấy cảm hứng từ tranh Đông Hồ, nhưng rõ ràng cậu ấy là một sinh vật rất riêng của Thái Linh. Anh đã "biến hình" Đậu từ chất liệu dân gian sang một nhân vật đương đại như thế nào?
Mọi người thường quen thuộc khi nhìn thấy hình ảnh Chú Bé Đậu rất riêng biệt, phá cách, nhưng vẫn mang nét tạo hình đặc trưng truyền thống. Mình lấy cảm hứng từ tranh dân gian để tạo ra nhân vật Đậu như là một cách giao hoà của thời đại, những căn nhà cũ sẽ được thay thế bởi những công trình mới hiện đại, những góc phố tuổi thơ rồi sẽ dần nhường chỗ cho các tuyến đường sầm uất, nhưng những giá trị xưa cũ thì vẫn còn nằm lại mãi trong tâm tưởng của những đứa bé ngày ấy.
Nên mình đưa Chú Bé Đậu từ bản thể trong tranh dân gian đến thế giới hiện đại của mình, để cậu bé ấy chứng kiến sự hội nhập, phát triển nhưng về bản chất, Đậu vẫn mang linh hồn của văn hoá, của sự cổ kính Việt Nam. Thái Linh chỉ thông qua Chú Bé Đậu để diễn tả những cảm xúc và thông điệp của chính mình, đứa trẻ ngày ấy được chứng kiến sự thay đổi của thời đại.
Các tác phẩm của mình dựa trên những thứ mình quan sát được, thông qua việc đọc nhiều truyện tranh và xem các chương trình yêu thích. Mình đặc biệt thích những nội dung về linh dị, thế giới giả tưởng kỳ ảo, mình tin vào thuyết ngoài vũ trụ có những chủng tộc kỳ lạ, có phi thuyền và cơ giáp,... Và việc mình kết nối những yếu tố ấy trong tranh của mình, tạo ra nhân vật Chú Bé Đậu như là tập hợp một đứa trẻ có sự liên kết từ cả vũ trụ, thời gian và không gian.
Nói cho dễ hiểu thì là Đậu không chỉ đang đứng ở một chiều Trái Đất, mà cậu bé ấy là hiện thân của cả thế giới vật chất và cả thế giới giả tưởng trong mình, một thế giới mà mình có thể đi đến bất kỳ đâu, gặp bất kỳ sinh vật kỳ lạ nào. Việc Đậu có 3 mắt vì hồi bé khi xem phim thì con mắt thứ 3 được ví như sự thông minh, tinh thông phép thuật, nhìn thấu được vạn vật và là con mắt dẫn đường cho mình tới một thế giới khác. Những góc nhìn về tôn giáo, tâm linh, phim ảnh đã ảnh hưởng đến mình phần lớn ở chi tiết này.
Mình nghĩ là cả hai đều đúng. Đậu là hiện thân của đứa trẻ bên trong mình, là đứa bé không bao giờ lớn và không bao giờ bị tổn thương bởi những áp lực, kỳ vọng khi trưởng thành. Đậu chỉ có sự hồn nhiên, ngây thơ, nghịch ngợm và… phá hoại của một đứa trẻ được nuôi dưỡng bởi sự chiều chuộng của ông bà. Và khi mình lớn lên, làm hoạ sĩ, thì mình luôn muốn khai thác về một giá trị hoài niệm như tuổi thơ, mình trở về quá khứ và đón Đậu đi cùng tới những thế giới mới, gặp những người bạn mới. Đậu là Thái Linh, nhưng cũng là người bạn tâm hồn của Thái Linh.
Anh dùng chất liệu dân gian để tạo ra một thế giới hoàn toàn mới chứ không tái hiện. Đâu là ranh giới giữa "kế thừa" và "làm mới" mà anh tự đặt ra cho mình để không rơi vào tranh cãi về tính nguyên bản?
Cái khó trong lúc sáng tác của mình là mình không muốn người khác biết đến mình như là một hoạ sĩ vẽ tranh truyền thông, cái mác đó như một sức nặng vô hình lên việc mình vẽ, vì để có một danh xưng làm nghệ thuật truyền thống thì phải thực sự hiểu biết sâu sắc, có kiến thức uyên bác và có những quy chuẩn về sáng tác nhất định. Mình thì không phải một người có thể tuân theo quy tắc gò bó nào đấy, nên mình chọn việc chắt lọc và lấy ra đường nét, đặc điểm, phong thái của nhân vật hoặc hoạ tiết trong tranh dân gian để đưa vào tranh của mình.
Nói dễ hiểu thì ví dụ, như gò má của nhân vật trong tranh dân gian thường được tô vẽ ửng hồng, tròn đầy, má đào, thì mình sẽ vẽ theo sự tròn đầy ấy, ửng hồng ấy nhưng thêm vào cái xoắn ốc đặc trưng của mình, nên mọi người hay thấy mình vẽ xoắn ốc trên gò má của nhân vật; hoặc là khuỷu tay, khuỷu chân của nhân vật, mình cũng cách điệu thành xoắn ốc để đơn giản hoá chi tiết, để nó không còn như tả thực nữa, mà nó mềm mại uyển chuyển, nó giản đơn và đạt hiệu quả.
Để mà nói, ranh giới giữa “kế thừa” và “làm mới” mà mình đặt ra cho bản thân thì cũng không hẳn là có. Vì như mình đã từng nói thì việc vẽ đối với mình như là một bản năng, mình không cố tình làm một điều gì có chủ đích, cũng như việc sáng tác có yếu tố dân gian, văn hoá, mình không nghĩ nó sẽ gặp tranh cãi vì tính nguyên bản. Miễn là mình không có mục đích xuyên tạc, báng bổ hay sáng tác nội dung nhạy cảm thì mình nghĩ bất kể hoạ sĩ nào muốn đi theo hướng khai thác chủ đề truyền thống, chủ đề Việt Nam cũng đều có thể thoải mái sáng tạo không giới hạn.
Mình đã làm nghề được khoảng 10 năm, may mắn được cộng đồng biết đến nhiều hơn khoảng ba năm trở lại đây, đó là một chặng đường thực sự dài với mình nhưng lại là một quãng rất ngắn trong cuộc đời của một hoạ sĩ thực thụ. Để định hình cho một phong cách cá nhân, một bản thể mà bất kỳ ai nhìn vào cũng nhận ra thì đó là một chuyện khó khăn đối với tất cả những người đang làm nghệ thuật.
Chặng đường này cho mình nhiều trải nghiệm, nhiều bài học, cũng như nhắc nhở bản thân mình phải trưởng thành và thực tế hơn, không mơ tưởng mà phải hành động, phải rèn luyện và quan sát mỗi ngày.
Thành công và sự chú ý từ khán giả có thay đổi cách anh nhìn nhận công việc của mình không?
Mình cũng rất may mắn khi được những nhãn hàng biết đến và được đồng hành với những tên tuổi lớn trong nhiều lĩnh vực, những lần hợp tác đó khiến mình nhận ra được mình cần làm gì để sáng tác của mình có giá trị hơn với cộng đồng, với công chúng và mình sẽ cần làm gì để giá trị Việt Nam trong tranh của mình bước ra cùng sự công nhận của khán giả thế giới.
Mình chưa coi những thành tựu đã đạt được là sự thành công và mình theo đuổi con đường dài của một hoạ sĩ, có những hoạ sĩ thành danh khi tuổi trẻ nhưng cũng có những hoạ sĩ thành danh khi về già, nhưng họ đều góp phần cho sự phát triển chung của nền văn hoá chúng ta đang sống. Và việc để lại được gì cho cộng đồng, cho cuộc sống mới là mục tiêu thành công mà mình luôn cố gắng theo đuổi.
Mình thấy hiện tại ngành hội hoạ Việt Nam đang cực kỳ phát triển, các bạn trẻ được tiếp thu những kiến thức rộng lớn từ sách báo, phim ảnh, được có nhiều điều kiện tiếp nhận tri thức tại nước ngoài. Mọi thứ đều sẵn có, từ tài liệu khai thác phục vụ cho việc sáng tạo đến thị trường có nhiều cơ hội việc làm hơn, con đường nghệ thuật dường như rộng mở với tất cả mọi người.
Các hoạ sĩ mới có thể dễ dàng kiếm được thu nhập tốt hơn và nhận được sự tôn trọng của người xem. Mình thấy hiện tại nhà nước và chính phủ cũng đang rất quan tâm về nền văn hoá nghệ thuật, đã tổ chức nhiều cuộc thi kêu gọi tham gia và hỗ trợ nhiều cho các dự án vì cộng đồng, điều đó làm mình rất vui vì cộng đồng yêu nghệ thuật sẽ càng ngày càng được mở rộng và phát triển hơn.
Ở thời điểm hiện tại, điều gì là quan trọng nhất đối với anh trong sự nghiệp: sự công nhận, tự do sáng tạo, hay điều gì khác?
Hiện tại mình muốn tập trung vào việc sáng tác, kết nối với những bạn bè cùng đam mê, đi được nhiều nơi hơn, quan sát nhiều hơn cũng như tự rèn luyện kỹ năng vẽ để có thể mang đến sản phẩm chất lượng hơn đến với khán giả. Mình cũng là một người có nhiều ý tưởng muốn thực hiện, trong tương lai, với sự giúp sức của người thân và bạn bè, mong rằng những dự án cá nhân của Linh hay dự án cộng đồng mà Linh đồng hành sẽ tiếp tục nhận được sự ủng hộ của mọi người.
Mình cũng rất sẵn lòng nếu được chia sẻ nhiều hơn về trải nghiệm và con đường của mình đến với những bạn trẻ đang chưa tìm được định hướng cho đam mê của mình. Mình nghĩ mọi người có thể thoải mái tự do thử nghiệm mọi thứ mình muốn, đừng ngần ngại, con người thường có xu hướng suy nghĩ và lo lắng nhiều hơn so với kết quả khi họ thực sự hành động.
Hãy vẽ, kể cả cả việc tập vẽ theo tranh các họa sĩ mà mình thích, từ đó phát triển tiếp thành phong cách cá nhân riêng biệt của mình. Đây là thứ mà rất nhiều bạn đã hỏi mình, đừng ngại thử, cứ làm, làm nhiều thành quen và sẽ làm được những điều mình từng nghĩ là không thể.
Sắp tới của Phạm Ngọc Thái Linh sẽ là gì?
Mình có những kế hoạch cá nhân cần hoàn thành ví dụ như vẽ nhiều tranh chất liệu hơn, thử sức làm một vài chất liệu sáng tạo mới mà chưa bật mí được. Mong rằng những dự án mà Thái Linh cho ra mắt sẽ luôn nhận được sự ủng hộ của khán giả. Mình rất biết ơn sự quan tâm và theo dõi của tất cả mọi người trên hành trình làm nghệ thuật của mình, chúc cho tất cả những người đã, đang và sẽ trở thành một phần kết nối trong mạng lưới văn hoá Việt Nam chúng ta đều sẽ thành công và đạt được những giá trị tốt đẹp mà mình mong muốn.