COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
GRAFFITI: NHỮNG BỨC TƯỜNG
BIẾT NÓI
GRAFFITI:
NHỮNG BỨC TƯỜNG
BIẾT NÓI

Graffiti trong các đô thị thường bị gắn với sự nổi loạn, bị xem là hành vi phá hoại và là thứ cần bị xóa sổ khỏi diện mạo thành phố. Nhưng dưới lăng kính cởi mở hơn, những bức tường chằng chịt nét vẽ tưởng như hỗn loạn ấy còn mang theo vô vàn câu chuyện về nghệ thuật, nơi con người thể hiện suy nghĩ, phản kháng và khẳng định bản sắc cá nhân trong không gian sống chung của cộng đồng.

CÁI NÔI CỦA GRAFFITI

Graffiti không phải là hiện tượng chỉ thuộc riêng về những thành phố hiện đại ngày nay. Từ rất lâu, con người đã có nhu cầu lưu lại dấu vết của mình tại không gian chung của cộng đồng. Từ “graffiti” bắt nguồn từ tiếng Ý graffio, nghĩa là “vết cào” hoặc “vết khắc”; những dấu vết tương tự đã được tìm thấy ở di tích La Mã cổ đại, thành phố Maya Tikal, trên đá ở Tây Ban Nha thế kỷ XVI và cả trong các nhà thờ Anh thời Trung cổ.

Tuy nhiên, graffiti hiện đại với những chữ ký, biệt danh, ký hiệu và hình vẽ bằng sơn xịt thường được cho là phát triển mạnh từ Philadelphia và New York trong những năm 1960-1970. Khoảng thập niên 1970, việc viết “tag”, tức tên hoặc biệt danh của người vẽ, bùng nổ trên tường và các công trình đô thị. Từ đó, graffiti không chỉ là hành động vẽ lên tường, mà còn là cách những nghệ sĩ đường phố thời ấy tuyên bố về sự tồn tại của mình.

Khi lan sang New York, graffiti nhanh chóng gắn với tàu điện ngầm, những khu phố đông đúc và nhịp sống đô thị dữ dội. Những toa tàu phủ kín màu sơn trở thành một dạng “triển lãm di động”, đưa tên tuổi của các writer đi qua nhiều khu vực khác nhau. Dù thường bị chính quyền xem là vấn đề trật tự đô thị, graffiti lại trở thành một phần của văn hóa đường phố, song hành với hip-hop, breakdance, DJing và rap.

SỨC SỐNG TRƯỚC ĐỊNH KIẾN

Khác với những văn hóa đường phố khác như hip-hop, rap hay breakdance - được hưởng ứng và đón chào một cách tích cực, graffiti vấp phải nhiều định kiến hơn.

Điều khiến graffiti luôn gây tranh cãi là nó tồn tại ở ranh giới mong manh giữa nghệ thuật và vi phạm pháp luật. Khi một tác phẩm được tạo ra trên tài sản công hoặc tư mà không có sự cho phép, dễ dàng bị xếp chung với hành vi phá hoại. Nhưng đồng thời, chính vì “không được cho phép”, graffiti lại được một bộ phận các nghệ sĩ đường phố coi là cách để họ khẳng định tiếng nói của mình. Một bức tường ở khu nghèo, gầm cầu, toa tàu cũ hay con hẻm bị lãng quên đều có thể trở thành nơi con người ghi lại nỗi tức giận, ký ức, niềm tự hào hoặc tinh thần phản kháng. Ở đó, nghệ thuật không còn là thứ đứng cách xa đời sống, mà nằm ngay trong đời sống.

Không giống các tác phẩm trong bảo tàng được bảo quản qua nhiều thế hệ, graffiti có thể bị xóa, bị sơn đè hoặc biến mất chỉ sau một đêm. Nhưng chính sự mong manh ấy lại phản ánh nhịp sống đô thị: luôn chuyển động, luôn thay đổi.

Lịch sử graffiti cũng cho thấy một nghịch lý thú vị: thứ từng bị xem là “ngoài lề” có thể dần bước vào trung tâm của nghệ thuật đương đại. Jean-Michel Basquiat là ví dụ tiêu biểu. Từ những dòng chữ và ký hiệu trên đường phố New York dưới bút danh SAMO, Basquiat sau này trở thành một trong những nghệ sĩ quan trọng nhất của thế kỷ XX. Basquiat và Keith Haring cũng được những người hâm mộ xếp vào nhóm những người tiên phong của street art, góp phần làm mờ ranh giới giữa nghệ thuật đường phố và nghệ thuật trong gallery.

Từ Basquiat đến Banksy, từ những tag đơn giản đến các mural khổng lồ, graffiti đã chứng minh rằng nó không chỉ là hành vi bộc phát của tuổi trẻ. Nó có thể là những tác phẩm sắc bén, biểu thị quan điểm về quyền lực, bất bình đẳng, chiến tranh, chủ nghĩa tiêu dùng, biến đổi khí hậu hoặc bản sắc cộng đồng. Sức sống của graffiti nằm ở chỗ khi càng bị phủ nhận, nó càng xuất hiện nhiều hơn.

TRONG ĐỜI SỐNG ĐƯƠNG ĐẠI

Ngày nay, graffiti không còn chỉ nằm trong các con hẻm tối hay trên những toa tàu điện ngầm cũ. Nó xuất hiện trong các lễ hội nghệ thuật đường phố, các dự án làm mới đô thị, các chiến dịch truyền thông, cửa hàng thời trang, quán cà phê, phòng tranh và cả bảo tàng. Nhiều thành phố đã nhận ra rằng thay vì chỉ xóa bỏ graffiti, họ có thể tạo ra những không gian hợp pháp để nghệ sĩ đường phố sáng tạo, từ đó biến các bức tường trống thành điểm nhấn văn hóa.

Tuy vậy, sự công nhận này cũng đặt ra câu hỏi mới: khi graffiti được cấp phép, được thương mại hóa, liệu nó còn giữ được tinh thần nổi loạn và sức sống mãnh liệt của nó hay không? Một mặt, việc hợp pháp hóa giúp nghệ sĩ có điều kiện làm việc an toàn hơn, tác phẩm được bảo vệ hơn và cộng đồng có cơ hội tiếp cận nghệ thuật nhiều hơn. Mặt khác, nếu graffiti bị biến thành công cụ trang trí hoặc quảng cáo, nó có nguy cơ mất đi chất riêng vốn có.

Trong đời sống hiện đại, graffiti vì thế tồn tại dưới nhiều hình thức khác nhau. Dù vẫn tồn tại graffiti bất hợp pháp, giờ đây, street art dần được đầu tư công phu, sử dụng stencil, poster, tranh tường hoặc sắp đặt để truyền tải thông điệp xã hội. Ngoài ra, có những mural cộng đồng được thực hiện với sự tham gia của người dân địa phương, nhằm kể lại ký ức của một khu phố hoặc làm sống lại những không gian bị lãng quên. Điểm chung giữa các hình thức ấy là chúng đều đặt nghệ thuật trở lại không gian sống của con người thay vì chỉ hiện diện trong các bảo tàng hay buổi triển lãm.

​​​​

Từ cái nôi Philadelphia và New York đến những bức tường khắp thế giới hôm nay, graffiti đã đi một hành trình dài: từ dấu hiệu bị săn đuổi đến biểu tượng văn hóa đường phố. Dù cho vấp phải nhiều tranh cãi và định kiến, sức sống của graffiti vẫn tiếp tục len lỏi trong đời sống đô thị như một lời nhắc rằng thành phố không chỉ được xây bằng bê tông, kính và thép, mà còn bằng ký ức, tiếng nói và khát vọng được nhìn thấy của con người.

BÀI VIẾT:  MÂY | ẢNH:  TỔNG HỢP | BIÊN TẬP:  LÁ THU VÀNG | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Thời trang Gothic: Lãng mạn và Đen tối THỜI TRANG GOTHIC: LÃNG MẠN VÀ ĐEN TỐI VĂN HÓA THỜI TRANG Trong thị trường thời trang luôn chuyển động nhanh chóng dựa trên xu hướng, Gothic dường như tồn tại như một ngoại lệ. Thời trang Gothic là một trong những dòng chảy thời trang giàu tính văn hóa nhất - nơi cái đẹp được xây dựng từ bóng tối và tính lãng mạn.
Digital Model DIGITAL MODEL: ĐỘT PHÁ MỚI HAY SỰ THAY THẾ ĐÁNG LO? THỜI TRANG THỊ GIÁC Digital model đang mở ra một kỷ nguyên mới cho thời trang và quảng cáo: đẹp hơn, nhanh hơn, tiện hơn. Nhưng phía sau vẻ hoàn hảo được dựng bằng công nghệ là một câu hỏi khó tránh: khi gương mặt, cơ thể và cảm xúc đều có thể được thiết kế, điều gì sẽ xảy ra với tính tự nhiên? 
Lọng bướm CÁI ĐẸP MONG MANH CỦA LỌNG BƯỚM  TƯ LIỆU VĂN HÓA Lọng bướm - một di vật thẩm mỹ của thời Nguyễn mang vẻ đẹp mong manh tựa cánh bướm không chỉ là vật dụng truyền thống để che nắng, mà còn hiện diện như một vật trang trí, một lời chúc tụng, một biểu tượng gửi gắm ước vọng về trường thọ, bình an và phúc lành trong đời sống người Việt xưa.
Karasu-zoku KARASU-ZOKU - NHỮNG CON QUẠ ĐEN TỪNG PHỦ BÓNG THỜI TRANG NHẬT BẢN TƯ LIỆU THỜI TRANG Từng gây chấn động vào thập niên 1980, Karasu-zoku - “bộ lạc quạ” - là một tiểu văn hóa thời trang Nhật Bản gắn liền với những bộ trang phục đen toàn thân, phom dáng phi giới tính và tinh thần chống lại chuẩn mực thẩm mỹ đương thời. Bị chế giễu, bị hiểu lầm, thậm chí bị xem là phản xã hội, phong trào này vẫn để lại một di sản sâu sắc, âm ỉ ảnh hưởng tới thời trang cao cấp và đường phố cho đến hôm nay.
VINCENT VAN GOGH: MẤT CÁI TAI LÓ CÁI TÀI VINCENT VAN GOGH: MẤT CÁI TAI LÓ CÁI TÀI TƯ LIỆU THỊ GIÁC Đêm 23/12/1888, trong căn nhà vàng ở Arles (Pháp), Vincent van Gogh tự cắt đi một phần tai trái của mình. Hành động gây sốc ấy nhanh chóng vượt ra khỏi phạm vi đời tư, trở thành giai thoại nổi tiếng nhất trong lịch sử nghệ thuật hiện đại.
BIÊN ĐỘ TƯƠNG LAI "BIÊN ĐỘ TƯƠNG LAI": 24 NGHỆ SĨ CÙNG 43 TÁC PHẨM HỘI HOẠ RIÊNG BIỆT SỰ KIỆN Từ 06.07 đến hết ngày 26.07.2026, tại Phòng triển lãm Galerie du Futur (Tầng 2, LOTTE Department Store, 54 Liễu Giai, Hà Nội), triển lãm nghệ thuật đương đại LOTTE ART WEEK VOL.3 - "Biên độ Tương lai" chính thức bước vào giai đoạn "Bung Tỏa" và tiếp tục mở cửa tự do đón công chúng. 
Phạm Ngọc Thái Linh PHẠM NGỌC THÁI LINH: ĐI MÃI TRONG MỘT KHOẢNG KHÔNG THỊ GIÁC Sau gần mười năm theo đuổi hội hoạ, những chất liệu của văn hoá Việt Nam đối với Phạm Ngọc Thái Linh vẫn là một khoảng không vô tận, nơi anh đi mãi, vẽ mãi, mà chưa thấy điểm cuối.
Sẽ không bao giờ có Monet thứ hai SẼ KHÔNG BAO GIỜ CÓ MONET THỨ HAI TƯ LIỆU THỊ GIÁC Có một sự thật thú vị rằng, các tác phẩm của Claude Monet cực kỳ dễ dàng để bắt chước bởi những chi tiết trên tranh hết sức đơn giản được tái hiện bởi những mảng màu loang vào nhau một cách ngẫu nhiên. Thế nhưng, tại sao thế giới sẽ không bao giờ có Monet thứ hai?
Tào Tuấn Linh TÀO TUẤN LINH: DỪNG LẠI TRƯỚC TẤM VÓC SƠN MÀI THỊ GIÁC Trong rất nhiều cuộc trò chuyện về nghệ sĩ, người ta thường nhắc đến những khúc rẽ mang tính “định mệnh”: một chuyến đi, một cuộc gặp, một biến cố. Với họa sĩ Tào Tuấn Linh, sinh ra trong một gia đình ba đời làm nghệ thuật, khúc rẽ của anh lại giống một quỹ đạo trôi dài: từ kiến trúc, đồ họa, thiết kế game, giảng dạy, để rồi cuối cùng dừng lại trước tấm vóc sơn mài.
Ếch Ộp ẾCH ỘP: LÀM NGHỆ THUẬT ĐỂ VUỐT VE CÁI TÔI THỊ GIÁC Nguyễn Duy Hưng, hay Ếch Ộp, 26 tuổi, là một họa sĩ truyện tranh tại Hà Nội. Anh được biết đến qua những tác phẩm truyện tranh dí dỏm và châm biếm đăng tải trên các nền tảng mạng xã hội, vừa gần gũi với đời sống vừa thể hiện cái tôi nghệ sĩ riêng biệt.
Triển lãm hoa đạo Nhật Bản “Gió Đông” tại Hà Nội TRIỂN LÃM HOA ĐẠO NHẬT BẢN “GIÓ ĐÔNG” TẠI HÀ NỘI THỊ GIÁC SỰ KIỆN Từ ngày 6 đến 8/3/2026, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (66 Nguyễn Thái Học, Hà Nội), công chúng yêu nghệ thuật tại thủ đô có cơ hội ghé thăm không gian thẩm mỹ tinh tế với triển lãm Ikebana mang tên “Gió Đông” - sự kiện tôn vinh nghệ thuật hoa đạo Nhật Bản và tinh thần chiêm nghiệm trong đời sống đương đại.
NGỠ ĐÔNG "NGỠ ĐÔNG": CUỘC TAO NGỘ CỦA BẢY NGHỆ SĨ TẠO HÌNH THỊ GIÁC SỰ KIỆN Nhân dịp đầu năm 2026, triển lãm “Ngỡ Đông” giới thiệu các tác phẩm của bảy nghệ sĩ tạo hình tại 16 Ngô Quyền, Hà Nội. Với sơn mài là chất liệu chủ đạo, bên cạnh sơn dầu và điêu khắc, triển lãm mang đến một không gian thưởng lãm giàu cảm xúc, gợi nhiều suy ngẫm về sự tinh tế của nghệ thuật tạo hình.
Nỗi đau là chất liệu nghệ thuật NỖI ĐAU LÀ CHẤT LIỆU CỦA NGHỆ THUẬT CẢM HỨNG GÓC NHÌN Nếu nghệ thuật không sinh ra từ tự do, mà từ nỗi đau, thì sao? Nếu sáng tạo không phải là cách trốn chạy khỏi tổn thương, mà là một hình thức đối diện, thì liệu nỗi đau có còn chỉ là thứ con người cần sợ hãi và né tránh?
Lowrider THỜI KỲ HOÀNG KIM CỦA VĂN HOÁ XE ĐỘ LOWRIDER VĂN HÓA ĐIỆN ẢNH Từ những khu phố người Mexico ở Los Angeles sau chiến tranh, chiếc xe gầm thấp trở thành một tuyên ngôn bản sắc rồi vượt cả Thái Bình Dương để tìm quê hương thứ hai ở Nhật Bản. Thấp hết mức, chậm hết mức. Lowrider không sinh ra để chạy nhanh mà để tạo ra dấu ấn. 
Bandana Ý NGHĨA BIỂU TƯỢNG CỦA KHĂN BANDANA VĂN HÓA THỜI TRANG Một chiếc khăn vuông nhỏ có thể chứa trong nó vẻ đẹp bụi bặm, mồ hôi lao động và tinh thần nổi loạn. Bandana không chỉ là phụ kiện che tóc hay quàng cổ; qua thời gian, nó trở thành một dạng mật mã thẩm mỹ, nơi họa tiết paisley nói về bản sắc, văn hóa và tự do.
C O O K O O