COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
PHỐ LẠ, CHỐN QUEN
PHỐ LẠ, CHỐN QUEN

Mình tới Alcalá de Henares, Tây Ban Nha làm sinh viên trao đổi một học kỳ. Gần năm tháng ở Tây Ban Nha, giữa lúc chơi vơi trong cảm giác "mình chẳng thuộc về đâu cả", mình may mắn tìm thấy Luchy như một chốn thân quen, một nơi trú ẩn, để những chộn rộn xôn xao trong lòng tạm yên.

Điều gì đã khiến mình chênh vênh đến thế? Có lẽ vì mình chẳng phải khách du lịch lẫn người sẽ ở lại dài lâu, mình cứ lơ lửng giữa những tháng ngày như đang ở nhờ, sống tạm. Có lẽ vì mình chỉ nghe hiểu chữ được, chữ mất trong những hội nghị chỉ thuần sử dụng tiếng Tây Ban Nha tại trường. Có lẽ vì mình ở trong một căn phòng bán tầng hầm ngột ngạt, phải canh giờ để tránh vào bếp lúc bạn cùng nhà nấu ăn, và để tranh thủ "chiếm" nhà vệ sinh duy nhất trong căn nhà năm người ở. Vì mình phải tự loay hoay làm đủ thứ giấy tờ thủ tục bằng vốn tiếng Tây Ban Nha lộn xộn, do chẳng mấy ai nói được ngôn ngữ khác…

Mình đã da diết nhớ cuộc sống quen thuộc mà mình quyết định tạm rời xa vì muốn bước khỏi vùng an toàn. Mình thấy lạ lẫm với chính căn nhà mình thuê, thị trấn mình ở, ngôi trường mình theo học. Mình thấy bơ vơ và lạc lõng. Nhưng ở Luchy, những xáo động ấy dường như cũng tĩnh lại. Để thưởng thức cà phê và bánh cho trọn vẹn chăng?

Luchy không nằm trong thị trấn mình ở. Từ căn nhà thuê, mình phải đi hai lần tàu khoảng một tiếng đến bến Recoletos ở Madrid, rồi đi bộ thêm một quãng 15 phút mới đến nơi. Vốn là đứa thích ở nhà và ngại đi chơi xa, thế mà có những khi mình chỉ đến Madrid để ghé Luchy rồi lại về. Có lẽ vì Luchy cho mình cảm giác dễ chịu và an tâm, như ngọn hải đăng thắp đường cho thuyền nhỏ lạc lối. 

Mình sẽ gọi trà hoặc cà phê và một bánh cupcake nhỏ xinh. Đồ uống nóng đựng trong cốc gốm thủ công có khắc chữ "Luchy", thành cốc mỏng màu ngà, miệng cốc lượn sóng mềm mại không theo một quy chuẩn nào. Những mẻ bánh được nướng mới hằng ngày, sử dụng nguyên liệu theo mùa, nên mỗi lúc mình đến là lại thấy một vị bánh mới. Chờ bạn chủ quán mang bánh và đồ uống ra, mình chụp ảnh, rón rén nhấp ngụm nước đầu tiên còn nóng bỏng, xắn thử một miếng bánh mềm tan trong miệng, rồi lôi một cuốn sách bất kỳ thủ sẵn trong túi, vừa đọc vừa chậm rãi nhâm nhi. Ngồi ở Luchy chừng một tiếng, cho đến lúc cảm thấy sẵn sàng, mình sẽ rời đi, tiếp tục cuộc dạo bộ lang thang, hoặc quay trở về căn phòng bán tầng hầm nhỏ xíu.

Gắn bó với Luchy, mình đem lòng yêu cả Madrid. Madrid vốn không có liên hệ trực tiếp với mình, ngoài việc giúp người khác dễ hình dung hơn về thị trấn nơi mình ở: "Alcalá de Henares, cách Madrid khoảng 40 cây". Mình không lên Madrid quá thường xuyên, nhưng mình vẫn yêu thích thành phố này - một nơi sống động và rực rỡ.

Những con phố dài và dốc, ngẫu nhiên dẫn tới những con ngõ hẹp, hai bên là những ngôi nhà cao tầng có ban công, lác đác trồng mấy chậu hoa nho nhỏ. Ánh nắng hào phóng đổ tràn khắp không gian, ngay cả những ngày tháng 12 vốn tưởng sẽ ảm đạm và xám xịt. Đường phố chăng đèn lấp lánh đón Giáng Sinh và Lễ Hiển Linh (Three Kings Day). Một ban nhạc say sưa biểu diễn trên con phố ngẫu nhiên. Những cửa hàng thủ công bán đủ các món đồ xinh xẻo kỳ lạ. Các hàng ăn và quán bar ồn ào náo nhiệt đến nửa đêm, vì đó mới là giờ người Tây Ban Nha vừa ăn tối.

Mình lang thang trên khắp phố phường Madrid, từ nơi phải chen chúc luồn lách qua đám đông, cho đến nơi thoải mái vung vẩy tay chân trên vỉa hè thênh thang vắng bóng người. Mình nhớ được vài tuyến tàu chính, quen thuộc với hệ thống giao thông công cộng, thậm chí còn biết chỉ đường cho người khác. Ở Madrid, mình là một khách quen. Một vị khách du lịch đã đem lòng cảm mến thành phố từ lần đầu tiên, lại tình cờ ở đủ gần đó để ghé đi ghé lại đến mức thuộc lòng vài con phố, đến mức có cho mình hẳn một quán cà phê quen.

Từ Luchy đến Madrid, là phố lạ, chốn quen, là phút nắng lấp lánh trên mặt nước khẽ gợn, giữa những ngày lòng mình mưa rào cuộn sóng. Phải chăng vì thế mà người ta thường tha thiết đi tìm một quán cà phê quen? Một nơi để đi khi chẳng biết đi đâu, một nơi tạm yên khi nghe lòng nhiều xáo động. Một nơi mà dù mình đã ở xa rất xa, vẫn thầm tự nhủ rằng sẽ quay trở lại. Người Tây Ban Nha thường tạm biệt nhau bằng câu "¡Hasta luego!" - tức là hẹn lần sau - dù sau này có chẳng bao giờ gặp lại. Nhưng với Luchy, với Madrid, lời tạm biệt của mình thực sự là lời hẹn gặp lại.

BÀI VIẾT:  LAM YÊN KHÊ | ẢNH:  LAM YÊN KHÊ, TỔNG HỢP | BIÊN TẬP:  LÁ THU VÀNG | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
GENT GENT - HƠN CẢ MỘT GIẤC MƠ TẢN MẠN ĐIỂM ĐẾN Một ngày cuối năm, bọn mình lên đường đến thăm thành phố Gent xinh đẹp của Bỉ. Không chỉ là một chuyến tham quan các địa điểm nổi tiếng hay food tour thử các món đặc sản, chuyến đi này còn kéo bọn mình gần lại với nhau hơn, thậm chí trở thành "cột mốc trưởng thành" của chính cá nhân mình.
VENICE THƯỚC PHIM Ở THÀNH PHỐ LẠ TẢN MẠN Đêm cuối ở Venice, một cuộc gặp tình cờ mở ra những mảnh ký ức rời rạc về thành phố kênh đào. Từ những bước chân lang thang đến buổi sáng cà phê vội vã trong mưa, hai người xa lạ chia sẻ hành trình rồi rời đi, để lại một kết nối ngắn ngủi nhưng đủ đầy.
Mù Cang Chải MÙ CANG CHẢI: VẺ ĐẸP CỦA MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG TẢN MẠN ĐIỂM ĐẾN Vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của thị trấn Mù Cang Chải trong những ngày bình thường.
Ai Giữ Nhà Cho Người Đã Chết? AI GIỮ NHÀ CHO NGƯỜI ĐÃ CHẾT? TẢN MẠN Ba người con, ba ngã rẽ, ba con đường khác biệt - gặp nhau trong một đám tang nơi cuốn sổ đỏ là thứ duy nhất được để tâm. Ngôi nhà chung không còn là mái ấm, mà là tấm gương phơi bày thói đời và những điều người ta quen gọi là đạo.
Rèm RÈM TẢN MẠN Khi những ''bức tranh'' còn chưa kịp treo thẳng lên tường, sự thật đã lộ diện trước tiên - không phải trên mặt toan, mà trong cách con người đối mặt với nó.
C O O K O O