COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
THƯỚC PHIM Ở
THÀNH PHỐ LẠ
THƯỚC PHIM Ở
THÀNH PHỐ LẠ

Đêm cuối ở Venice, mình gặp bạn. Bạn để tóc ngắn chưa tới vai, dáng hơi gầy và mắt sáng lấp lánh. Bạn bay một chuyến bay dài từ Canada đến Ý, đã đi qua Milan, Florence và vài thành phố khác với độc một chiếc balo du lịch, rồi lựa chọn Venice làm điểm đến cuối cùng. Giường chúng mình ở cạnh nhau, bạn quay sang bắt chuyện và hỏi mình về thành phố này.

- Cậu thấy Venice thế nào?

Mình thấy Venice thế nào nhỉ? Những ngày lang thang ở Venice, thi thoảng mình nghĩ, phải chăng có một ai cùng mình đi trên con đường đá mấp mô này, cùng mình chốc chốc lại gặp một đoạn cầu ngắn bắc ngang khúc kênh xanh biếc, rồi ngoái lại nhìn người ta kéo giỏ xe đi chợ lạch cạch lạch cạch qua từng bậc thang. Mình mang theo một cuốn sổ nhỏ, tỉ mỉ ghi lại từng ngày, từng ngày trôi qua, làm sao để lưu giữ những thước phim ấy trong trí nhớ chi tiết nhất có thể, để biết đâu sau này sẽ kể về Venice với một ai đó. Bất ngờ gặp bạn vào đêm cuối trước khi rời thành phố này, bắt gặp câu hỏi mình còn chưa "biên soạn" lời đáp cho gọn gàng, mình chỉ kịp tóm lấy một vài trong vô số những khung hình lướt qua trong tâm trí.

Dinh tổng trấn treo dày kín các bức tranh về Chúa khắp bốn mặt tường và trên trần nhà, ngỡ như bước vào một triển lãm thay vì dinh thự. Bảo tàng Correr với nhiều bộ sưu tập phong phú, từ tranh vẽ, tượng điêu khắc, sách, hay thậm chí cả đèn treo tường. Một hàng bánh - cà phê mà ngày nào mình cũng tới ăn sáng. Quán bar gần hostel bán cicchetti với phần bánh mì được nướng nóng giòn và rượu vang rất ngon. Món mì mực đen ăn lạ miệng ở một osteria sâu trong ngõ tối. Tour đi bộ khám phá những bí mật của Venice và tour tham quan hai đảo Murano và Burano…  Mình kể bạn cả những cảm nhận rất cá nhân, kiểu như Venice ít thùng rác công cộng lắm nên có khi cứ phải cầm hộp tiramisu rỗng theo cả ngày, hoặc trung bình mỗi ngày ở đây mình đều đi bộ được hai mươi lăm nghìn bước.

Bạn chăm chú lắng nghe, lâu lâu phụ họa đôi ba câu cảm thán. Rồi bạn cũng kể chuyện về những thành phố khác ở Ý, chuyện vé máy bay từ đây về Canada đắt ra sao, nên bạn sẽ bay qua London chơi một hai hôm rồi mới về Canada cho đỡ tiền vé. Mình nhớ đến một workshop làm hoa thủy tinh ở London, liền giơ màn hình cho bạn chụp lại. Bọn mình nói chuyện liên hồi, chẳng mấy chốc còn lái sang chuyện đi học đi làm, chuyện hẹn hò, chuyện… nuôi con, đủ thứ trên trời dưới biển.

Cuối cùng, bạn hỏi mình hôm sau có muốn cùng đi ăn sáng không: "Đến cái quán mà cậu vừa kể với tớ ấy? Mấy giờ cậu dậy? 7 giờ à, có gì gọi tớ dậy nữa nhé!"

Thế là bọn mình đi ăn sáng với nhau. Venice ngày cuối tháng 11 mưa rả rích, bọn mình co ro rảo bước dưới tán ô cũng liêu xiêu dặt dẹo vì gió. Quán cà phê và bánh cách hostel một cây cầu nhỏ, trông như một lồng đèn ngủ màu cam dịu dàng và ấm sực giữa trời âm u. Bạn gọi cappuccino, còn mình gọi mocca. Mùi cà phê thơm lừng theo làn khói quấn quýt ngay chóp mũi, hai đứa vội áp tay vào thành cốc, nhấp một ngụm ấm nóng rồi suýt xoa vì bỏng lưỡi. Bọn mình đã nói thêm chuyện gì mà mình không còn nhớ rõ, hình như là về những chuyến đi, những thành phố và đất nước, rồi bạn bảo rất muốn tới Việt Nam một ngày nào đó. Ăn uống xong, hai đứa quay trở lại hostel, bạn chui vào phòng ngủ tiếp, còn mình ra khu phòng khách chung để viết thêm vài dòng trước khi lên đường ra sân bay. Bọn mình ôm tạm biệt nhau, bạn nói biết đâu sau này mình gặp lại ở Việt Nam.

Bọn mình không trao đổi bất kỳ phương thức liên lạc nào, cũng không chụp chung bức ảnh nào. Tấm ảnh duy nhất mình có trong máy vào buổi sáng hôm đó là ảnh chụp hai khay cà phê và bánh đặt cạnh nhau, có ánh đèn vàng hắt lên cửa kính dán hình ông già Noel. Tới giờ, mình chỉ còn nhớ tên của bạn, nhưng cũng không chắc mình có viết lại đúng không.

Sự kết nối giữa người với người lắm khi dễ dàng và cũng mong manh như thế. Bọn mình tình cờ gặp nhau ở một thành phố lạ, cùng nhau trò chuyện và uống cà phê. Giống như hai đứa trẻ con lần đầu gặp ở sân chơi, bọn mình mon men làm quen, rồi mượn "cái thứ hay hay" trong tay người kia một tí, sờ nắn vuốt ve rồi trả lại. Giống như cách mình giới thiệu cho bạn vài điểm ăn chơi ở Venice, hay bạn kể cho mình vài mẩu chuyện từ hành trình đi khắp nước Ý. Dẫu chẳng phải là một hướng dẫn hay review hoàn hảo, nhưng cũng đâu có sao.

Mỗi người rồi sẽ có một thước phim của riêng mình. Chỉ vậy thôi. Có thể mình sẽ chẳng bao giờ gặp lại bạn, cũng có thể bọn mình sẽ tình cờ lướt qua nhau mà không hay biết, thậm chí chạm mặt nhau nhưng không nhận ra đối phương. Nhưng cũng chẳng sao. Bọn mình đã xuất hiện trong cuộc đời người kia, đứng vẫy tay trong một khung hình nào đó, để lại vài mẩu chuyện nhỏ, vài trận cười vang và một cái ôm, rồi rời đi. Chỉ vậy thôi, âu đã là một điều đẹp đẽ và dễ thương chừng nào.

BÀI VIẾT:  LAM YÊN KHÊ | ẢNH:  LAM YÊN KHÊ, THE NEW YORK TIMES | BIÊN TẬP:  LÁ THU VÀNG | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Berlin MƯA NẮNG Ở BERLIN TẢN MẠN Mưa nắng ở Berlin thất thường và khó hiểu như chính thành phố này.
MADRID PHỐ LẠ, CHỐN QUEN TẢN MẠN Giữa những ngày chênh vênh tại xứ người, mình may mắn tìm được một nơi làm chốn thân quen, tạm nương nhờ đợi cho lòng lặng sóng.
GENT GENT - HƠN CẢ MỘT GIẤC MƠ TẢN MẠN ĐIỂM ĐẾN Một ngày cuối năm, bọn mình lên đường đến thăm thành phố Gent xinh đẹp của Bỉ. Không chỉ là một chuyến tham quan các địa điểm nổi tiếng hay food tour thử các món đặc sản, chuyến đi này còn kéo bọn mình gần lại với nhau hơn, thậm chí trở thành "cột mốc trưởng thành" của chính cá nhân mình.
Học múa LỚP HỌC MÚA ĐƯƠNG ĐẠI TẢN MẠN Ở lớp học múa đương đại, mình học được nhiều hơn là những bài vũ đạo thông thường.
Tôi và Cha TÔI VÀ CHA TẢN MẠN Đôi khi tôi khó hiểu, có phải mình tôi bất hạnh hay không - hay cả thế giới này đều thế. Đây vốn không nên là thắc mắc của một đứa trẻ mới qua mười ba.
Mù Cang Chải MÙ CANG CHẢI: VẺ ĐẸP CỦA MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG TẢN MẠN ĐIỂM ĐẾN Vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của thị trấn Mù Cang Chải trong những ngày bình thường.
Ai Giữ Nhà Cho Người Đã Chết? AI GIỮ NHÀ CHO NGƯỜI ĐÃ CHẾT? TẢN MẠN Ba người con, ba ngã rẽ, ba con đường khác biệt - gặp nhau trong một đám tang nơi cuốn sổ đỏ là thứ duy nhất được để tâm. Ngôi nhà chung không còn là mái ấm, mà là tấm gương phơi bày thói đời và những điều người ta quen gọi là đạo.
Rèm RÈM TẢN MẠN Khi những ''bức tranh'' còn chưa kịp treo thẳng lên tường, sự thật đã lộ diện trước tiên - không phải trên mặt toan, mà trong cách con người đối mặt với nó.
Ladakh LADAKH: GIỮA MÙA HÈ ẤN ĐỘ ĐIỂM ĐẾN Tôi là Minh, một du học sinh trao đổi tiếng Hindi của VN tại thủ đô New Delhi, Ấn Độ. Trong thời gian ngắn ngủi còn lại ở đất nước muôn vẻ đa dạng này, tôi dốc nốt số tiền còn lại để thăm Ladakh, một vùng đất mệnh danh là “Tiểu Tây Tạng của Ấn Độ”.
Đà Lạt ĐÀ LẠT VỚI TÔI KHÔNG CHỈ LÀ MỘT THÀNH PHỐ ĐIỂM ĐẾN Chỉ có tôi, và Đà Lạt. Trên những con đường thông mờ sương nơi đó, tôi đã tìm thấy thứ mà lòng tôi luôn khao khát: sự an yên.
Bình Ba BÌNH BA: GHI CHÉP CỦA MỘT NGƯỜI ĐI ĐỂ Ở YÊN ĐIỂM ĐẾN Có những quyết định không cần nhiều hơn một khoảnh khắc.
Huế HUẾ ĐIỂM ĐẾN Đi qua hơn bốn mươi quốc gia và vùng lãnh thổ, qua hàng chục thành phố lớn nhỏ khác nhau, tôi tin rằng mình đã đủ trải nghiệm để nhận ra ba nơi mình có thể neo lại, sống và gọi 'Nhà' và một trong số đó là Huế.
Metalhead NĂM ĐẶC ĐIỂM KHIẾN METALHEAD TỒN TẠI LÂU ĐẾN THẾ VĂN HÓA ÂM NHẠC Metalhead - một tiểu văn hoá tồn tại theo cách mà hầu hết các tiểu văn hóa khác không thể so sánh hay cạnh tranh. Dường như cộng đồng này đã tạo nên một sân chơi nơi metalhead không cần phải thích nghi với xu hướng, mà tiến hoá cùng sự thay đổi của văn hoá - xã hội trong khi vẫn thể hiện rõ giá trị cốt lõi rất riêng. Vậy điều gì khiến metalhead bền vững đến vậy?
Mùa hè không trở lại MÙA HÈ KHÔNG TRỞ LẠI TẢN MẠN Dù muốn hay không muốn, dù lấp lánh nắng vàng hay long lanh nước mắt, mình cũng không thể quay lại những ngày hè đã xa.
Hoa đạo Ikebana 500 NĂM LỊCH SỬ CỦA HOA ĐẠO IKEBANA TƯ LIỆU VĂN HÓA THỊ GIÁC Suốt 500 năm, hoa đạo Ikebana dạy người Nhật rằng một cành cây trơ trụi cũng có thể đẹp hơn cả đóa hoa rực rỡ nhất, và vẻ đẹp trung tâm của một tác phẩm nghệ thuật nằm ở những khoảng trống. Vậy vì sao người Nhật dành cả đời theo đuổi thứ nghệ thuật cắm hoa này, và gọi nó trang trọng ngang hàng trà đạo, thư đạo?
C O O K O O