BÌNH YÊN GIỮA CON PHỐ
TỐNG DUY TÂN
BÌNH YÊN GIỮA CON PHỐ
TỐNG DUY TÂN
Giữa nhịp sống đô thị hối hả, đôi khi ta chỉ mong có một chốn dừng chân, nơi thời gian chậm lại và ánh sáng đủ dịu dàng để lòng người lắng xuống. Ở Hà Nội, tìm được một chỗ như vậy đã khó. Tìm được một chỗ mở cửa suốt ngày đêm lại càng hiếm hơn. Ấy vậy mà ngay giữa con phố Tống Duy Tân rộn ràng là 08.Basement, quán cà phê tựa như một chỗ trú ẩn bình yên mà người ta vẫn luôn tìm kiếm.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, quán đã gây ấn tượng không phải bằng ánh đèn rực rỡ hay biển hiệu bắt mắt, mà bằng sự trầm lắng. Mặt tiền là những mảng đá xám ghép thô, phía trên là khung gỗ đã ngả màu theo năm tháng, tấm biển tên nhỏ đến mức rất dễ bỏ lỡ. Vài chiếc ghế bạt xếp ngoài hiên cùng một chiếc bàn mây tròn giản dị. Thứ duy nhất khiến người qua đường phải ngoái nhìn là con gấu bông cỡ lớn treo trên khung cửa tầng hai, một tay vươn ra ngoài như đang vẫy chào.
Bước qua ngưỡng cửa, phố xá dường như lùi lại phía sau. Trần nhà để lộ những thanh dầm gỗ sẫm màu, tường trát thô còn nguyên vệt tay thợ, sàn gỗ trầm ấm dưới chân. Ánh sáng chủ yếu tỏa ra từ những bóng đèn dây tóc thả xuống từ trần, mỗi bóng một kiểu chao khác nhau, tạo nên thứ ánh vàng ấm áp và dịu mắt. Bước lên tầng hai là ô giếng trời cắt thẳng lên bầu trời, để nắng lọt qua đổ xuống thành từng khối thích mắt, tạo nên một cảm giác vừa được che chở bên trong nhà, lại vừa chưa hẳn rời khỏi phố.

Đồ đạc trong quán thì không tuân theo một bộ quy tắc chung nào cả. Ghế mây kiểu cũ đặt cạnh chiếc sofa bọc vải hoa văn, bàn gỗ thấp xen lẫn bàn cao, một tấm gương lớn treo tường phản chiếu đống củi xếp chồng nơi góc phòng. Trên thanh gỗ gắn tường là mấy chiếc bình gốm nhỏ, một nhánh cây khô cắm trong chậu sứ men xanh. Tất cả gợi cảm giác đã ở đó từ lâu và được thêm thắt vào dần theo năm tháng, giống cách bày biện của một căn nhà có người ở nhiều năm, chứ không phải một không gian được dựng lên trong vài tháng.

Một điểm đặc biệt ở 08.Basement là ở giờ giấc. Quán mở cửa suốt hai mươi tư giờ, bảy ngày trong tuần. Nghe qua tưởng chỉ là chuyện tiện lợi, nhưng thực ra nó thay đổi hoàn toàn tính chất của không gian. Một quán đóng cửa lúc mười giờ tối là nơi người ta dừng chân ghé qua. Còn một quán không bao giờ đóng là nơi người ta có thể yên tâm tìm đến bất cứ lúc nào.
Vì lẽ đó, mỗi khung giờ trong ngày, quán lại thuộc về một kiểu người khác nhau. Buổi sáng là những vị khách vừa bắt đầu một ngày, họ có thể đến và chọn cho mình ly cà phê để giúp tỉnh táo. Buổi chiều dành cho những hội nhóm, bạn bè hay đơn giản là hai con người cùng những cuộc trò chuyện không biết bao giờ mới đến hồi kết. Còn khi đêm xuống, lúc mà con phố Tống Duy Tân mới thực sự rộn ràng, thì 08.Basement lại lặng lẽ ở đó, như muốn nói với mọi người rằng nếu cần tìm một chỗ yên bình để tá túc thì không còn nơi nào khác thích hợp hơn nơi đây cả.

Hà Nội không thiếu những quán cà phê đẹp. Nhưng để xuất hiện một nơi luôn luôn sẵn sàng mở cửa chào đón những vị khách đến, chào đón tất cả những tâm tư, câu chuyện mà họ mang theo, thì có lẽ 08.Basement là một trong số ít những địa điểm đã hoàn thành xuất sắc “nhiệm vụ” ấy. Có lẽ chữ "basement" trong tên quán vì thế mang một tầng nghĩa riêng rằng dù không thực sự nằm dưới lòng đất, nhưng đây cũng là một nơi người ta có thể đến khi muốn tách mình ra khỏi những bộn bề, mệt mỏi ở ngoài kia.