COOKOO
ĐỜI SỐNG
VĂN HÓA
NGHỆ THUẬT
TRẢI NGHIỆM
SỰ KIỆN
PODCAST
CUỘC SỐNG CẢM HỨNG TƯ LIỆU GÓC NHÌN TẢN MẠN
THỜI TRANG ĐIỆN ẢNH ÂM NHẠC THỊ GIÁC
ẨM THỰC NIGHTLIFE ĐIỂM ĐẾN
DIGITAL MODEL: ĐỘT PHÁ MỚI
HAY SỰ THAY THẾ ĐÁNG LO?
DIGITAL MODEL:
ĐỘT PHÁ MỚI
HAY SỰ THAY THẾ
ĐÁNG LO?

Digital model đang mở ra một kỷ nguyên mới cho thời trang và quảng cáo: đẹp hơn, nhanh hơn, tiện hơn. Nhưng phía sau vẻ hoàn hảo được dựng bằng công nghệ là một câu hỏi khó tránh: khi gương mặt, cơ thể và cảm xúc đều có thể được thiết kế, điều gì sẽ xảy ra với tính tự nhiên? 

Vài năm gần đây, ngành công nghiệp hình ảnh đang chứng kiến sự trỗi dậy mạnh mẽ của digital model, hay người mẫu kỹ thuật số. Họ có thể xuất hiện trong chiến dịch quảng cáo toàn cầu mà không cần ra hiện trường. Họ không mệt, không già đi, không gặp scandal, không bị giới hạn bởi múi giờ, lịch chụp hay điều kiện thời tiết. Họ có thể được “thiết kế” để vừa vặn hoàn hảo với mọi ý tưởng sáng tạo và mọi yêu cầu về thẩm mỹ mà các thương hiệu mong muốn.

Thoạt nhìn, đây là một bước tiến hấp dẫn. Nhưng càng nghĩ, người ta càng không tránh khỏi thắc mắc rằng liệu thời trang có đang đánh đổi chính thứ làm nó trở nên “nghệ” nhất đến từ chính sự hiện diện sống động của con người trong thực tại hay không.

CÁI ĐẸP PHI THỰC

Digital model là sản phẩm của công nghệ hình ảnh số, CGI, 3D, AI và sự kết hợp của vô vàn hệ thống mô phỏng tinh vi. Về mặt thị giác, những người mẫu kỹ thuật số này mang vẻ đẹp vi ảo: làn da không tì vết, tỷ lệ khuôn mặt và cơ thể cân xứng, thần thái được lập trình với mọi chuyển động được tinh chỉnh một cách vi tế. Họ không “được sinh ra” với một cơ thể vật lý; họ được cấu thành từ những con số, dữ liệu, thuật toán và ý đồ thẩm mỹ.

Điều đáng nói không nằm ở việc công nghệ có thể tạo ra hình ảnh đẹp đến đâu. Điều đáng nói là digital model đang thay đổi cách con người tư duy về cái đẹp và thời trang. Mới chỉ một thập kỷ trước, khi nhắc đến người mẫu, người ta vẫn mặc nhiên nghĩ đến những con người thật. Giờ đây, người mẫu còn có thể được hiểu như một giao diện chỉ tồn tại với mục đích tối ưu hóa nhằm phục vụ hiệu quả truyền thông.

Và một khi vẻ đẹp trở thành thứ có thể được chỉnh sửa đến từng milimet, cái “tự nhiên” dần bị xem như những “rủi ro”. Khi mọi chi tiết đều có thể đạt đến trạng thái hoàn mỹ, chính ở đó, thời trang lại đứng trước một thực tế: càng hoàn hảo, càng xa rời đời sống.

NHỮNG CÁI ĐẸP KHÔNG HOÀN HẢO

Thực tế cho thấy, cái đẹp chưa bao giờ chỉ được đo bằng mức độ tiệm cận với những tiêu chuẩn của sự hoàn hảo. Đôi khi, cái đẹp lại được tìm thấy trong sự ngẫu hứng và những khoảnh khắc ngoài dự tính. Một người mẫu thật khi bước vào khung hình không chỉ mang theo gương mặt hay vóc dáng, mà còn đem đến nhịp thở, cảm xúc, sức nặng của cơ thể và những chênh lệch dù là nhỏ nhất trong chuyển động của họ. Chính những chi tiết tưởng như vụn vặt ấy lại làm nên cảm giác chân thực mà mắt người có thể cảm nhận, dù không phải lúc nào cũng diễn đạt thành lời.

Cái đẹp chưa bao giờ tồn tại trong một khuôn mẫu duy nhất; nó luôn hé mở theo muôn vàn cách thức dưới góc nhìn của mỗi người. Vì thế, cái đẹp chưa bao giờ có giới hạn. Trong khi đó, những hình ảnh được tạo ra từ thuật toán dường như đang làm điều ngược lại: thu hẹp cái đẹp vào những chuẩn mực thị giác dễ làm hài lòng số đông.

Có lẽ đó cũng là lý do nhiều chiến dịch sử dụng digital model tuy có thể gây ấn tượng mạnh về mặt thị giác, nhưng lại khó chạm đến cảm xúc đa chiều. Người xem có thể dừng lại vì tò mò hay kinh ngạc trước trình độ công nghệ, nhưng không hẳn vì họ cảm thấy được kết nối. Bởi con người thường bị hấp dẫn bởi những gì phản chiếu lại “tính người” - những dấu vết của đời sống thật, chứ không chỉ là một hình ảnh không khuyết điểm.

Điều đáng lo vì thế không chỉ là khả năng digital model thay thế người mẫu thật, mà còn là nguy cơ nó khiến toàn bộ nền công nghiệp sáng tạo hình ảnh dần mất đi sự kiên nhẫn với cái không hoàn hảo. Khi mọi thứ đều có thể được dựng, sửa và kiểm soát tuyệt đối, “tính tự nhiên” rất dễ mất đi giá trị, mà lại trở thành thứ cần được “khắc phục”.

TÍNH HIỆU QUẢ - TỐI ƯU HAY TÍNH NGHỆ - TÍNH NGƯỜI?

Cuộc tranh luận về digital model thường xoay quanh một câu hỏi quen thuộc: liệu chúng có thay thế người mẫu thật? Nhưng có lẽ, điều đáng quan tâm hơn là: nếu sự thay thế ấy xảy ra, điều gì sẽ biến mất?

Không khó hiểu vì sao thương hiệu thích digital model. Họ cho phép doanh nghiệp tiết kiệm chi phí hậu cần, rút ngắn thời gian sản xuất, tránh các rủi ro liên quan đến lịch trình, sức khỏe hay hình ảnh cá nhân. Với một nhân vật số, thương hiệu có thể kiểm soát toàn bộ hình ảnh sản phẩm của họ từ diện mạo, tính cách đến cách xuất hiện trên các nền tảng truyền thông. Đây là giấc mơ của một nền công nghiệp ngày càng đề cao sự đồng nhất và khả năng mở rộng.

Nhưng cũng chính tại đây, “tính người” có nguy cơ bị loại khỏi quá trình sáng tạo. Một buổi chụp với người mẫu thật luôn là sự tương tác giữa những chủ thể sống: nhiếp ảnh gia, stylist, chuyên gia trang điểm, đạo diễn hình ảnh và trên hết là chính người mẫu. Người mẫu chưa bao giờ chỉ là một mắt xích lao động trong dây chuyền sản xuất hình ảnh. Họ không chỉ “mặc” quần áo; họ khiến trang phục được sống trên một cơ thể có câu chuyện, có cá tính, có khí chất riêng.

Ngược lại, với digital model, sáng tạo rất dễ trở thành một quá trình lắp ghép được tối ưu đến mức hoàn hảo. Hình ảnh nhận diện có thể trơn tru hơn, đẹp hơn, đồng bộ hơn, nhưng trải nghiệm sáng tạo chưa chắc đã giàu có hơn. Về lâu dài, nếu các thương hiệu ngày càng quen với việc sử dụng người mẫu kỹ thuật số như một lựa chọn “an toàn”, ngành thời trang có thể trượt vào một trạng thái đồng bộ thẩm mỹ: ít sai số hơn, ít ngẫu hứng hơn, ít đời sống hơn; và vì thế, cũng ít “tính người” và “tính nghệ” hơn.

Tất nhiên, công nghệ tự thân không có lỗi. Digital model không phải là một xu hướng xấu. Chúng có thể mở ra những hình thức kể chuyện mới, những không gian sáng tạo rộng hơn và những thử nghiệm thị giác vượt ngoài trí tưởng tượng. Vấn đề trên chỉ nảy sinh khi ngành công nghiệp bắt đầu xem chúng như lời giải tối ưu cho mọi bài toán.

TIÊU CHUẨN MỚI VỀ CÁI ĐẸP

Một tác động đáng lo ngại khác của digital model nằm ở việc chúng góp phần cổ suý những quan điểm về cái đẹp phi thực tế. Nếu trước đây công chúng, đặc biệt là phụ nữ, đã phải đối diện với áp lực từ ảnh retouch, filter hay những cơ thể được can thiệp và chỉnh sửa bởi phẫu thuật thẩm mỹ, thì nay áp lực ấy còn lớn hơn khi hình mẫu được xây dựng thậm chí còn không phải là con người.

Điều này có thể ám thị tâm lý và tư duy của phần đa con người về cái đẹp. Người xem, đặc biệt là người trẻ và phái đẹp, khi tiếp xúc lặp đi lặp lại với những gương mặt và cơ thể được thiết kế để hoàn hảo tuyệt đối. Dần dần, cái không có thật lại trở thành tiêu chuẩn tham chiếu cho cái có thật. Công chúng có thể biết đó là hình ảnh số, nhưng vẫn tiếp nhận nó như một chuẩn thẩm mỹ có giá trị. Có chăng, trong tương lai gần, những đường nét tự nhiên trên cơ thể người sẽ bị coi là khiếm khuyết, chỉ vì chúng không giống với hình ảnh vốn được tạo ra để vượt khỏi giới hạn sinh học?

Sự lựa chọn giữa các người mẫu thực và những người mẫu kỹ thuật số không hẳn là mối e ngại chính. Điều đáng cân nhắc nằm ở những giới hạn cần được đặt ra để công nghệ không nuốt chửng vẻ đẹp nghệ thuật đến từ “tính người”. Digital model có thể là công cụ để mở ra những giới hạn xa hơn cho sự sáng tạo, nhưng không nên trở thành chuẩn mực duy nhất khiến con người bị loại khỏi trung tâm của sáng tạo nghệ thuật. 

Vậy, digital model là bước tiến sáng tạo không ai có thể phủ nhận. Nhưng nếu bước tiến ấy khiến thời trang đánh mất tính tự nhiên, thì đó là một sự thay thế đáng để lo ngại.

BÀI VIẾT:  MÂY | ẢNH:  @MAIA.BEING, @DUONGTUBINH | BIÊN TẬP:  LÁ THU VÀNG | WEB:  LONG3020
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Graffiti: Những bức tường biết nói GRAFFITI: NHỮNG BỨC TƯỜNG BIẾT NÓI VĂN HÓA THỊ GIÁC Graffiti trong các đô thị thường bị gắn với sự nổi loạn, bị xem là hành vi phá hoại và là thứ cần bị xóa sổ khỏi diện mạo thành phố. Nhưng dưới lăng kính cởi mở hơn, những bức tường chằng chịt nét vẽ tưởng như hỗn loạn ấy còn mang theo vô vàn câu chuyện về nghệ thuật, nơi con người thể hiện suy nghĩ, phản kháng và khẳng định bản sắc cá nhân trong không gian sống chung của cộng đồng.
Thời trang Gothic: Lãng mạn và Đen tối THỜI TRANG GOTHIC: LÃNG MẠN VÀ ĐEN TỐI VĂN HÓA THỜI TRANG Trong thị trường thời trang luôn chuyển động nhanh chóng dựa trên xu hướng, Gothic dường như tồn tại như một ngoại lệ. Thời trang Gothic là một trong những dòng chảy thời trang giàu tính văn hóa nhất - nơi cái đẹp được xây dựng từ bóng tối và tính lãng mạn.
BIÊN ĐỘ TƯƠNG LAI "BIÊN ĐỘ TƯƠNG LAI": 24 NGHỆ SĨ CÙNG 43 TÁC PHẨM HỘI HOẠ RIÊNG BIỆT SỰ KIỆN Từ 06.07 đến hết ngày 26.07.2026, tại Phòng triển lãm Galerie du Futur (Tầng 2, LOTTE Department Store, 54 Liễu Giai, Hà Nội), triển lãm nghệ thuật đương đại LOTTE ART WEEK VOL.3 - "Biên độ Tương lai" chính thức bước vào giai đoạn "Bung Tỏa" và tiếp tục mở cửa tự do đón công chúng. 
Phạm Ngọc Thái Linh PHẠM NGỌC THÁI LINH: ĐI MÃI TRONG MỘT KHOẢNG KHÔNG THỊ GIÁC Sau gần mười năm theo đuổi hội hoạ, những chất liệu của văn hoá Việt Nam đối với Phạm Ngọc Thái Linh vẫn là một khoảng không vô tận, nơi anh đi mãi, vẽ mãi, mà chưa thấy điểm cuối.
Sẽ không bao giờ có Monet thứ hai SẼ KHÔNG BAO GIỜ CÓ MONET THỨ HAI TƯ LIỆU THỊ GIÁC Có một sự thật thú vị rằng, các tác phẩm của Claude Monet cực kỳ dễ dàng để bắt chước bởi những chi tiết trên tranh hết sức đơn giản được tái hiện bởi những mảng màu loang vào nhau một cách ngẫu nhiên. Thế nhưng, tại sao thế giới sẽ không bao giờ có Monet thứ hai?
Neo-noir CÁI HAY DỊ BIỆT CỦA PHIM NEO-NOIR ĐIỆN ẢNH Đã bao giờ bạn bước ra khỏi rạp với một cảm giác bất an khó gọi tên bởi bộ phim kết thúc mà chẳng có cái kết mãn nhãn, không có nhân vật người hùng trong sáng, chỉ có những con người lạc lối giữa một thành phố ngập mưa và ánh đèn neon. Rất có thể, bạn vừa xem một bộ phim neo-noir mà không hề hay biết.
CIGGARATS COOKOO CAFÉ SESSIONS #01: CIGGARATS PODCAST Ciggarats - ban nhạc rock trẻ đến từ Hà Nội, gồm bốn thành viên: Kiệt Lạc, Lê Khắc Trung Kiên, Dung Cooks và AkiH. Mỗi người một góc nhìn riêng biệt, táo bạo và sẵn sàng đập tan những khuôn mẫu trong nghệ thuật.
Antoine Lai ANTOINE LAI: ÂM NHẠC TRONG HAI ĐỜI SỐNG ÂM NHẠC Antoine Lai là một chàng nhạc sĩ khoác áo blouse với cảm xúc nội tâm đa cảm, phức tạp và đầy mâu thuẫn. Anh sống cùng lúc hai đời sống: một tiến sĩ nghiên cứu y sinh làm việc với bệnh học cùng những dự án điều trị ung thư và một nhạc sĩ viết ra giai điệu từ mất mát. Ở anh, khoa học và âm nhạc không đối lập; chúng mở ra một triết lý sống độc đáo: lý trí mà đong đầy cảm xúc.
Lucin3x LUCIN3X: ÂM NHẠC CẦN SỰ CHÂN THÀNH ÂM NHẠC Từ những ngày ngồi quán net xem Skrillex trên YouTube đến khi xây dựng được một series mixset mang dấu ấn riêng giữa thị trường âm nhạc Việt ngày càng phân mảnh, hành trình gần một thập kỷ của Nguyễn Tiến Đạt - hay Lucin3x - không dừng lại ở việc theo đuổi nghề như vậy. Với anh, toàn bộ kỹ năng, những mối quan hệ hay cả danh tiếng tích lũy được trên hành trình ấy chỉ là phương tiện để đạt được một điều cốt lõi hơn: kể lại câu chuyện của chính mình, bằng âm nhạc.
Kiên Trịnh KIÊN TRỊNH: TRỤC VỚT NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐI LẠC ÂM NHẠC Từ một cậu bé lớn lên giữa những bản vẽ và những bài thơ, đến hành trình mười năm làm nhạc, Kiên Trịnh không xem sáng tạo là một con đường để khẳng định bản thân. Với anh, đó là một cách để lần lại những câu hỏi còn bỏ ngỏ - và từng chút một, vá lại những phần còn thiếu của chính mình.
Tào Tuấn Linh TÀO TUẤN LINH: DỪNG LẠI TRƯỚC TẤM VÓC SƠN MÀI THỊ GIÁC Trong rất nhiều cuộc trò chuyện về nghệ sĩ, người ta thường nhắc đến những khúc rẽ mang tính “định mệnh”: một chuyến đi, một cuộc gặp, một biến cố. Với họa sĩ Tào Tuấn Linh, sinh ra trong một gia đình ba đời làm nghệ thuật, khúc rẽ của anh lại giống một quỹ đạo trôi dài: từ kiến trúc, đồ họa, thiết kế game, giảng dạy, để rồi cuối cùng dừng lại trước tấm vóc sơn mài.
Radiohead RADIOHEAD: NHỮNG ĐỨA TRẺ CHƠI ROCK CẢM HỨNG ÂM NHẠC Radiohead, với đa số người nghe, chỉ là cái tên gắn với một bài hát rất nổi là “Creep”. Nhưng hơn cả thế, Radiohead đã làm thay đổi cách người ta hiểu về rock. Họ là ban nhạc đã “đẩy xa ranh giới của rock” và là những người tiên phong của cuộc cách mạng số trong âm nhạc.
Vì sao "Bố Già" là tác phẩm điện ảnh vượt thời gian? VÌ SAO "BỐ GIÀ" LÀ TÁC PHẨM ĐIỆN ẢNH VƯỢT THỜI GIAN? ĐIỆN ẢNH Giữa hàng trăm bộ phim về tội phạm từng được sản xuất, The Godfather vẫn luôn là một chuẩn mực gần như không thể thay thế - không chỉ vì câu chuyện về mafia, mà bởi cách nó lột tả bản chất con người qua quyền lực, gia đình và sự lựa chọn. 
Ếch Ộp ẾCH ỘP: LÀM NGHỆ THUẬT ĐỂ VUỐT VE CÁI TÔI THỊ GIÁC Nguyễn Duy Hưng, hay Ếch Ộp, 26 tuổi, là một họa sĩ truyện tranh tại Hà Nội. Anh được biết đến qua những tác phẩm truyện tranh dí dỏm và châm biếm đăng tải trên các nền tảng mạng xã hội, vừa gần gũi với đời sống vừa thể hiện cái tôi nghệ sĩ riêng biệt.
Bảo Paul BẢO PAUL - TẠO HÌNH VÀ TÁI ĐỊNH HÌNH THỜI TRANG Anh từng là stylist, creative director, từng quản lý nhà hàng, và giờ là giám đốc điều hành thương hiệu Karve Meilleur. Nhưng nói về Bảo Paul chỉ bằng danh xưng thì hời hợt. Với anh, mọi thành tựu đó chỉ là bước đệm cho một chặng đường khác - từ tạo hình cho từng cá nhân đến việc tái định hình một thương hiệu. Và cũng qua từng ấy chặng đường, anh dần đi đến một cách nhìn rõ ràng hơn về thời trang và hành trình sáng tạo: nó chỉ thực sự có ý nghĩa khi được truyền đi, được sẻ chia và được tiếp nối.
C O O K O O